Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1)Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1) - chương 39

Chương 39Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện lãng mạn phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG BA MƯƠI TÁM

Sáng hôm ấy trời nổi cơn dông. Đến chiều, cơn dông chuyển thành một cơn mưa nhẹ song cũng đủ làm mọi thứ sũng ướt. “Chỉ nghĩ đến việc lại phải đi trong tiết trời mùa đông là em đã không chịu nổi rồi,” Bitterblue nói giọng ngái ngủ trước đống lửa trại. “Giờ mình đã ở đây với Po rồi, liệu mình có thể nán lại không chị Katsa, chờ đến khi hết tuyết ấy?”

Thế nhưng cơn mưa này vừa qua thì một cơn mưa khác lại tới, và một cơn mưa khác tiếp nối, như thể mùa đông đã xé toang lịch trình của bốn mùa và quyết định rằng nó sẽ không bao giờ kết thúc. Bitterblue phái hai cận vệ chuyển thư đến cho Ror. Ror phúc đáp từ cung của Bitterblue rằng thời tiết ở đó cũng y như vậy; Bitterblue càng cho ông nhiều thời gian để xua tan những chuyện bịa đặt của Leck thì việc lên ngôi của em sẽ càng suôn sẻ và an toàn. Ông sẽ lên kế hoạch cho lễ đăng quang vào mùa xuân, và em có thể đợi mưa tạnh trong bao lâu tùy thích.

Katsa biết Po thấy khó chịu khi phải ở cùng những người khác trong căn lán gỗ chật hẹp, vì giờ chàng phải đeo thêm gánh nặng về bí mật bất hạnh của mình. Thế nhưng nếu mọi người đều nán lại, ít nhất chàng cũng chưa phải giải thích ý định ở lì một chỗ của chàng. Chàng giấu kín nỗi buồn riêng và giúp đám cận vệ dẫn lũ ngựa ra một cái chòi đá gần đó mà chàng nói đã phát hiện thấy trong thời gian phục hồi chấn thương. Câu chuyện của chàng dần được hé lộ, bất cứ khi nào chàng và Katsa có thể tìm cách ở một mình.

Cái ngày Katsa và Bitterblue bỏ đi không hề dễ dàng với Po. Chàng vẫn còn nhìn thấy, nhưng không thể nhìn chính xác được nữa; đôi mắt có vấn đề gì đó nên chàng không thể nhìn rõ số lượng của mọi thứ, và chàng cảm thấy vô cùng lo lắng về điều đó.

“Sao anh không hề nói với em,” Katsa nói. “Sao anh cứ để em bỏ anh đi như thế.”

“Nếu anh nói với em thì không đời nào em đi. Mà em không thể không đi.”

Po phải loạng choạng tìm về cái giường trong lán gỗ. Gần như cả ngày hôm ấy chàng chỉ nằm nghiêng ở bên không bị thương, chờ đợi đám quân của Leck và chờ cơn chóng mặt qua đi. Chàng cố gắng tự thuyết phục mình rằng khi đầu óc tỉnh táo, thị lực của chàng cũng sẽ tốt trở lại. Nhưng sáng hôm sau thức dậy, chàng thấy xung quanh chỉ là một màu đen.

“Anh đã rất tức giận,” chàng bảo nàng. “Và không thể đứng cho vững. Anh lại chẳng còn lương thực gì, nghĩa là anh phải tìm ra chỗ cái bẫy cá. Nhưng anh cũng chẳng thiết. Anh không hề ăn uống, cả hôm đó lẫn hôm sau nữa.”

Sau rốt chàng buộc lòng phải tìm đến hồ nước, nhưng không phải vì đói. Nguyên nhân là đám lính của Leck. Chàng cảm thấy chúng trèo qua những tảng đá về phía cái lán gỗ. “Anh đứng dậy và đi loạng choạng,” chàng kể lại, “trước cả khi kịp nhận ra mình đang làm gì. Anh vội vàng đi quanh lán để gom nhặt đồ đạc; rồi ra ngoài tìm một khe đá để giấu đồ. Khi đó anh chưa hoàn toàn tỉnh táo. Chắc chắn anh đã ngã lên ngã xuống nhiều lần. Nhưng anh biết cái hồ ở đâu, và anh tìm đến đó. Nước lạnh khủng khiếp, nhưng nó làm anh tỉnh người, và không hiểu sao lúc bơi anh thấy bớt chóng mặt hơn lúc đi lại. Rồi anh cũng ra được chỗ cái hang, và trèo lên được chỗ tảng đá.

Ở trong hang, giữa tiếng hò hét của đám lính bên ngoài, cơ thể thì rét run tới mức anh đánh răng lập cập tưởng sắp đứt lưỡi đến nơi, anh mới tìm lại được thứ đó, Katsa ạ.”

Chàng ngừng lời, và chàng im lặng lâu đến mức nàng tự hỏi phải chăng chàng đã quên bẵng mất những gì mình vừa nói.

“Anh tìm thấy thứ gì?”

Chàng quay đầu nhìn nàng, vẻ ngạc nhiên. “Tỉnh táo,” chàng nói. “Anh đã suy nghĩ tỉnh táo lại. Trong hang tối om; không nhìn ra cái gì. Nhưng anh cảm nhận được cái hang bằng Thiên Năng của anh, cảm nhận rất rõ ràng. Và anh nhận ra mình đang làm gì. Cứ thế ngồi trong lán, thương thân trách phận, trong khi Leck ở đâu đó ngoài kia và mọi người thì đang gặp nguy hiểm. Trong hang anh mới thấy rõ chuyện đó đáng khinh như thế nào.”

Nghĩ đến Leck, Po bèn rời khỏi hang quay trở lại hồ và ra chỗ bẫy cá. Quay trở lại lán gỗ và dò dẫm dưới ánh lửa, toàn thân tê cóng vì lạnh. Những ngày sau đó thật tệ. “Hồi đó anh rất yếu, thường xuyên chóng mặt và ốm. Ban đầu anh chỉ đi bộ, không tiến xa hơn chỗ bẫy cá. Nhưng sau đó, vì nghĩ đến Leck nên anh đã cố gắng đi xa thêm chút nữa. Anh có thể tạm thăng bằng nếu cứ ngồi yên. Anh tự làm một cung tên. Anh cứ nghĩ về Leck, và bắt đầu tập bắn cung.”

Chàng cúi đầu xuống. Chìm trong câm lặng. Và Katsa nghĩ mình hiểu được phần còn lại của câu chuyện. Ý nghĩ về Leck đã luôn thường trực trong đầu chàng; Leck đã cho chàng một lý do để tìm lại sức mạnh. Chàng đã cố gắng lấy lại sức khỏe và thăng bằng. Thế mà họ lại trở về với chàng, mang theo tin vui về cái chết của Leck. Po chẳng còn lý do nào nữa để mà mạnh mẽ. Và nỗi bất hạnh lại xâm chiếm lòng chàng.

Nỗi bất hạnh khiến chàng đau khổ.

“Anh đâu có quyền thương thân trách phận,” một hôm chàng nói với nàng khi họ ra hồ lấy nước, trong màn tuyết bay bay. “Anh vẫn biết mọi thứ. Anh biết cả những điều anh không nên biết. Anh không có quyền chìm đắm mãi trong nỗi thương thân khi mà anh chẳng mất đi điều gì.”

Katsa cúi xuống bên chàng trước hồ nước. “Đây là điều thực sự ngốc nghếch đầu tiên mà anh nói với em đấy.”

Miệng chàng mím chặt. Chàng nhặt một trong những hòn đá mà họ dùng để ném cho tan băng. Chàng giơ hòn đá lên quá đầu và ném mạnh xuống mặt hồ đóng băng; và sau rốt, phần thưởng nàng nhận được là một tiếng khùng khục nho nhỏ gần như là một tiếng cười. “Cách em an ủi sao mà giống với chiến thuật tấn công của em thế.”

“Anh đã mất đi một thứ,” nàng nói, “và anh hoàn toàn có quyền đau khổ vì điều anh đã mất. Chúng đâu có giống nhau, thị giác và Thiên Năng của anh ấy. Thiên Năng của anh cho anh biết hình dáng mọi thứ, nhưng nó không cho anh thấy cái đẹp. Cuộc sống của anh bị mất đi cái đẹp.”

Miệng chàng lại mím chặt, và chàng rời mắt khỏi nàng. Khi chàng ngoảnh lại, nàng tưởng như chàng sắp khóc. Nhưng giọng chàng cứng rắn, chàng không khóc. “Anh sẽ không quay lại Lienid. Anh sẽ không về lâu đài của anh khi mà anh không thể trông thấy nó. Chỉ riêng đối mặt với em cũng đã đủ khó khăn rồi. Đó là lý do anh không nói sự thật với em. Anh muốn em bỏ đi, vì thật khổ sở khi ở bên em mà không nhìn thấy em.”

Nàng quay đầu lại dò xét khuôn mặt in dấu quá nhiều cảm xúc dữ dội của chàng. “Tuyệt lắm,” nàng nói. “Đúng là một kiểu thương thân trách phận không chê vào đâu được.”

Lại có tiếng cười khùng khục, rồi trên mặt chàng lồ lộ một mối đau buồn tuyệt vọng khiến nàng phải vươn người ôm chàng trong vòng tay, hôn lên cổ chàng, lên bờ vai đầm tuyết, lên ngón tay không đeo nhẫn và mọi chỗ nàng có thể tìm thấy. Chàng khẽ chạm vào mặt nàng. Chàng chạm vào môi và hôn nàng. Chàng cụng trán mình lên trán nàng.

“Anh sẽ không bao giờ giữ chân em ở đây,” chàng nói. “Nhưng nếu em chịu nổi chuyện này - nếu em chịu nổi lối cư xử của anh như thế này - thực tâm anh không muốn em bỏ đi đâu.”

“Một thời gian dài nữa,” Katsa nói, “em sẽ không đi đâu hết. Em sẽ không đi cho đến khi nào anh muốn em đi; hoặc cho đến khi chính anh muốn đi.”

Chàng tỏ ra có khiếu đóng kịch đặc biệt. Katsa nhận ra điều đó, vì giờ nàng để ý thấy sự biến đổi của chàng mỗi khi chỉ có hai người với nhau và chàng thôi giả bộ. Với anh trai và cô em họ, chàng tỏ ra mạnh mẽ, vững vàng và khỏe mạnh. Chàng giữ vai thẳng, sải bước vững vàng. Khi không thể che giấu nỗi bất hạnh, chàng làm bộ ủ ê. Khi chẳng còn hơi sức đưa mắt sang hai người và làm bộ nhìn họ thì chàng giả vờ lơ đễnh. Chàng mạnh mẽ, vui tươi, tuy có vẻ lơ đễnh là lạ, nhưng nhanh chóng hồi phục sau chấn thương nghiêm trọng. Đó là một màn kịch ấn tượng - và phần lớn vở kịch có vẻ đã làm họ thấy hài lòng. Ít nhất, thế cũng đủ để họ không đặt câu hỏi về Thiên Năng thực sự của chàng, bí mật chàng luôn cố gắng che giấu.

Khi chỉ có mình chàng và Katsa, cùng săn bắn, đi lấy nước, hoặc ngồi bên nhau trong lán, chàng không giả vờ nữa. Khuôn mặt, cơ thể, giọng nói của chàng lộ vẻ mệt mỏi. Thi thoảng chàng lại đưa tay bám vào một cái cây hoặc tảng đá để đứng cho vững.

Mắt chàng không còn chú mục hay giả vờ chú mục vào bất cứ thứ gì. Katsa bắt đầu hiểu ra rằng chàng khổ sở do bất hạnh kia chỉ một phần, còn phần lớn là do chính Thiên Năng của chàng. Bởi lẽ chàng vẫn đang phải thích ứng với nó; và bởi lúc này, khi không còn thị giác để nhận biết vạn vật, chàng không ngừng bị choáng ngợp.

Một hôm, bên hồ nước, trong khoảng thời gian hiếm hoi không có tuyết rơi, nàng trông thấy chàng bình tĩnh cài một mũi tên vào cánh cung và nhắm vào một cái gì đó mắt nàng không nhìn thấy. Một vỉa đá? Hay một gốc cây? Chàng nghếch đầu như thể đang dỏng tai nghe ngóng. Chàng bắn mũi tên, và nó lướt đi, xuyên qua cái lạnh, cắm phập vào một mảng tuyết. “Gì vậy..” Chưa kịp nói hết câu, Katsa đã dừng lại ngay khi thấy máu bắn lên và loang đỏ mặt tuyết quanh mũi tên.

“Một con thỏ,” chàng nói. “Con này to xác đây.”

Chàng dợm bước tiến lại gần con mồi bị vùi chôn dưới tuyết, nhưng chỉ được hai bước thì một bầy ngỗng chợt sà xuống từ trên cao. Chàng tì tay lên thái dương, khuỵu một bên gối.

Katsa gài hai mũi tên và bắn hai con ngỗng. Rồi nàng kéo Po đứng dậy. “Po, sao mà...”

“Bọn ngỗng. Chúng làm anh giật mình.”

Nàng lắc đầu. “Trước đây anh cũng cảm nhận được cả muông thú, nhưng anh đâu có bị choáng.”

Chàng khịt mũi và cười, rồi tiếng cười chuyển thành tiếng thở dài. “Katsa à. Em hãy thử hình dung xem mọi chuyện lúc này ra sao nhé. Lúc này Thiên Năng của anh cho anh biết mọi chi tiết của ngọn núi ở bên trên, và cả con dốc dẫn xuống cánh rừng bên dưới. Anh cảm nhận được lũ cá bơi lội trong hồ và chim nhảy nhót trên cây. Chỗ chúng ta ném đá để lấy nước đang đóng băng trở lại. Tuyết đang hình thành chóng vánh trên mây, Katsa ạ. Anh nghĩ chỉ một lát nữa thôi tuyết sẽ lại rơi.” Chàng quay mặt lại với nàng. “Skye và Bitterblue đang ở trong lán. Bitterblue thấy lo cho anh, cô bé nghĩ anh ăn quá ít. Và cả em ở ngay đây nữa, dĩ nhiên rồi - nhất cử nhất động của em, cơ thể em, quần áo của em, mọi nỗi âu lo của em choán lấy anh. Những người sáng mắt có thể tập trung điểm nhìn. Anh thì không thể tập trung được Thiên Năng của anh. Anh không thể dập tắt nó. Làm thế nào anh có thể giữ cho đầu óc mình vững vàng khi mà anh nhận biết được mọi thứ ở bên trên, bên dưới, trước mặt, đằng sau, và ở phía xa?”

Chàng lê bước ra chỗ có vệt máu loang đỏ. Chàng mệt mỏi giật mạnh mũi tên trên tuyết. Mũi tên rời khỏi mặt tuyết, kéo theo một con thỏ lớn màu trắng đang chảy máu. Chàng lê bước trở về bên nàng với con thỏ trên tay. Hai người đứng đó nhìn nhau; và rồi những bông tuyết bắt đầu rơi xuống. Katsa không thể nén lại - nàng mỉm cười trước dự báo chính xác của chàng. Po cũng gượng gạo mỉm cười theo; và khi họ quay lại để trèo lên những tảng đá, chàng bám lấy ống tay áo của nàng. “Tuyết làm anh mất phương hướng,” chàng nói.

Hai người trèo qua con dốc, và chàng dựa vào nàng để đứng cho vững trong lúc họ leo lên.

Nàng bắt đầu làm quen với cách cảm nhận khác thường của Po về nàng khi chàng không thể nhìn thấy nàng nữa. Dĩ nhiên, chàng không nhìn nàng. Nàng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ còn cảm thấy ánh mắt như thiêu đốt của chàng nữa; nàng sẽ chẳng bao giờ còn bị giam lại trong mắt chàng. Nàng cố gắng không nghĩ về điều đó. Nó khiến nàng cảm thấy buồn bã một cách ngốc nghếch.

Nhưng cách cảm nhận mới của chàng cũng thiêu đốt nàng. Đó là sự chăm chú của nét mặt chàng, sự tập trung của cơ thể chàng hướng vào nàng. Khi chàng chú tâm vào nàng, nàng cảm thấy gương mặt, cơ thể chàng bất động. Nàng nghĩ càng ngày điều đó càng diễn ra thường xuyên hơn. Như thể chàng đang kết nối trở lại với nàng, từ từ, và kéo nàng trở lại trong óc chàng. Lúc này chàng cũng đã chạm vào nàng một cách thoải mái, như chàng vẫn thế trước tai nạn - chàng hôn lên đôi tay nàng khi nàng ở bên, hoặc chạm vào mặt nàng khi nàng đứng trước mặt chàng. Và Katsa tự hỏi có thật chàng chú tâm tới mọi thứ hơn hay đó chỉ là nàng tưởng tượng thế thôi. Như thể Thiên Năng của chàng đã bớt choáng ngợp chàng. Hoặc chàng không còn nghĩ nhiều về bản thân mình nữa.

“Nhìn anh này,” một bận, một trong những dịp hiếm hoi chỉ có hai người trong lán, chàng bảo nàng. “Katsa à, trông anh có giống như đang nhìn vào em không?”

Trước đống lửa, hai người đang cặm cụi dùng dao chuốt cành cây để làm tên. Nàng quay sang, bắt gặp đôi mắt chàng long lanh nhìn nàng. Nàng cố giữ nhịp thở bình thường và đặt con dao xuống, mặt đỏ bừng; nàng tự hỏi không biết đến khi nào những người khác sẽ quay lại. Và rồi mọi cố gắng nín cười không thành công của Po khiến nàng sực tỉnh khỏi cơn mơ màng.

“Mèo hoang à. Câu trả lời đó còn hơn cả sự chờ đợi của anh đấy.”

Nàng khịt mũi. “Xem ra anh vẫn còn tự trọng đấy. Thực ra anh muốn gì nào?”

Chàng mỉm cười. Chàng quay trở lại với công việc, và đôi mắt chàng lại vô hồn. “Anh cần phải biết làm cách nào để mọi người hoàn toàn nghĩ rằng anh đang nhìn họ. Anh cần phải biết cách nhìn vào Bitterblue sao cho cô bé không còn nghĩ là mắt anh có gì đó là lạ.”

“Ồ. Dĩ nhiên rồi. Đúng là phải vậy. Thế anh làm thế nào?”

“À, thì anh biết mắt em ở đâu. Chỉ là phải xác định hướng nhìn, và cảm nhận phản ứng của em.”

“Anh làm lại đi.”

Lần này mục đích của nàng là nghiên cứu. Chàng nhìn vào mắt nàng, nhưng nàng không còn bị thiêu đốt trong đôi mắt ấy nữa. Phải, quả thực có vẻ như chàng đang nhìn nàng - mặc dù lúc này, khi quan sát kỹ càng, nàng vẫn cảm thấy có gì đó không hoàn toàn đúng như vậy.

“Cho anh biết đi,” chàng nói.

Nàng quan sát chàng. “Ánh sáng trong mắt anh có gì đó là lạ, và lơ đãng, song em không nghĩ người ta sẽ để ý điều đó. Nhưng trông anh không hoàn toàn... tập trung. Anh đang nhìn vào em, nhưng có vẻ như tâm trí anh đang ở tận đẩu đâu. Anh hiểu không?”

Chàng gật đầu. “Bitterblue cũng để ý chuyện đó.”

“Anh nheo mắt lại một chút,” Katsa nói. “Phải nhíu mày xuống, như kiểu anh đang suy nghĩ ấy. Phải - như vậy khá thuyết phục rồi đấy, Po ạ. Khi anh nhìn ai như thế, người ta sẽ không nghi ngờ gì hết.”

“Cám ơn em, Katsa. Liệu thi thoảng anh có thể luyện tập với em không? Mà không phải sợ em sẽ đè anh xuống và lột hết quần áo của anh?”

Katsa bật cười liệng một mũi tên vào chàng. Chàng kịp chụp lấy mũi tên và cười lớn; và nàng chợt nghĩ, trông chàng thực sự vui vẻ. Hiển nhiên chàng cảm nhận được suy nghĩ của nàng, và gương mặt chàng tối sầm lại. Chàng quay về với công việc. Nàng liếc nhìn đôi tay chàng, nhìn ngón tay vẫn thiếu đi chiếc nhẫn dành cho nó. Nàng hít vào một hơi và với tay lấy một cành cây khác.

“Bitterblue đã biết những gì rồi?” nàng hỏi.

“Cô bé chỉ biết anh đang che giấu nó điều gì đó. Nó biết Thiên Năng của anh còn hơn những gì anh đã nói. Nó biết thế ngay từ đầu.”

“Vậy còn thị giác của anh?”

“Anh nghĩ nó chưa từng nghĩ đến chuyện đó.” Po dùng dao chuốt một mũi tên cho thật nhẵn và quét đống vỏ cây vào đống lửa. “Anh sẽ thường xuyên nhìn vào mắt cô bé hơn,” chàng nói; và rồi lại chìm vào im lặng.

Po và Skye không ngớt trêu chọc Bitterblue về đoàn tùy tùng của em. Không riêng gì chuyện đội cận vệ. Ror rất coi trọng địa vị hoàng tộc của cháu gái. Lính tráng cứ đến nườm nượp, dẫn theo những con ngựa ngất ngưởng hàng hóa, nhất là khi những trận mưa mùa đông đã bắt đầu thưa dần. Rau xanh, bánh mì, hoa quả; chăn màn, quần áo, váy xống cho nữ hoàng; và lúc nào Ror cũng gửi kèm thư từ, hỏi ý kiến Bitterblue về chuyện này chuyện nọ, cập nhật cho em biết những kế hoạch cho lễ đăng quang, và hỏi han sức khỏe của nhiều thành viên trong đoàn, đặc biệt là của Po.

“Em sẽ nhờ bác Ror gửi cho em một thanh kiếm,” một sáng Bitterblue nói. “Chị sẽ dạy em dùng kiếm chứ, Katsa?”

Mặt Skye sáng rực. “Phải đấy, dạy em ấy đi, Katsa. Anh còn chưa được xem em đấu lần nào, và anh bắt đầu nghĩ có khi mình sẽ chẳng bao giờ được xem kia đấy.”

“Thế anh nghĩ em sẽ là đối thủ thú vị sao?” Bitterblue bèn hỏi chàng.

“Dĩ nhiên là không rồi. Nhưng chẳng phải chị ấy sẽ phải đấu kiếm với một vài quân lính để em quan sát sao? Trong số họ thể nào cũng có một, hai đấu sĩ kha khá chứ.”

“Em sẽ không đấu kiếm với mấy người lính không mặc áo giáp đâu,” Katsa nói.

“Thế còn đấu tay đôi thì sao?” Skye ngồi ngả ngớn, khoanh hai tay lại, mặt lộ vẻ ngạo nghễ, khiến Katsa nghĩ đây hẳn phải là một đặc điểm của gia đình. “Anh đấu tay đôi cũng không tồi đâu nhé.”

Po liền cười ầm lên. “Đúng rồi, đấu với anh ấy đi, Katsa. Cứ đấu đi xem nào. Anh không thể hình dung nổi có trò tiêu khiển nào lý thú hơn thế được.”

“Ồ, chuyện này mắc cười đến thế cơ à?”

“Katsa sẽ hạ gục anh trước khi anh kịp nhúc nhích một ngón tay.”

Skye không hề nao núng. “Đúng, chính xác vậy đấy - anh muốn xem cảnh đó. Anh muốn thấy em hủy diệt một ai đó, Katsa ạ. Em sẽ hủy diệt Po giùm anh chứ?”

Katsa mỉm cười. “Po đâu phải người dễ hủy diệt.”

Po ngoắc hai chân vào chân bàn rồi bập bênh ghế. “Anh nghĩ dạo gần đây thì anh đúng là thế đấy.”

“Mọi người quay lại vấn đề trước mắt nào,” Bitterblue bèn nói, vẻ nghiêm nghị. “Em muốn học cách dùng kiếm.”

“Ừ,” Katsa đáp. “Vậy thì hãy gửi lời đến Ror.”

“Chẳng phải có hai quân lính vừa bỏ đi sao?” Po liền hỏi. “Anh sẽ đuổi theo họ.”

Chân chiếc ghế chàng ngồi gõ cạch xuống sàn nhà. Chàng rời khỏi bàn và đi ra ngoài. Ba cặp mắt dán vào cánh cửa khép lại sau chàng.

“Bây giờ thời tiết không giống với mùa đông lắm,” Bitterblue nói. “Em cũng sốt ruột muốn trở về cung và bắt tay vào xử lý mọi việc. Nhưng em chưa thể đi khi chưa chắc chắn là anh ấy đã khỏe lại, và nói thật, em thấy anh ấy chưa bình phục hoàn toàn đâu.”

Katsa không trả lời. Nàng lơ đãng ăn một miếng bánh mì. Nàng quay sang Skye ngắm đôi vai chàng, đôi vai cũng vạm vỡ và thẳng y như đôi vai của em chàng; đôi tay mạnh mẽ của chàng. Skye di chuyển mau lẹ. Và tuổi chàng gần với tuổi của Po nhất; hẳn là chàng đã đánh nhau với Po hàng triệu lần khi hai anh em lớn lên cùng nhau.

Nàng nheo mắt nhìn vào chỗ thức ăn còn thừa của họ. Nàng tự hỏi sẽ như thế nào khi giao đấu mà không nhìn được, bị sao nhãng vì khung cảnh và cử động của vạn vật quanh mình.

“Ít ra thì cuối cùng anh ấy cũng chịu ăn,” Bitterblue nói.

Katsa bật dậy. Nàng nhìn trân trân vào cô nhóc. “Vậy à?”

“Hôm qua anh ấy có ăn, sáng nay cũng vậy. Thực ra anh ấy có vẻ khá đói. Chị không để ý sao?”

Katsa thở hắt ra. Nàng đẩy ghế và đi ra cửa.

Nàng thấy chàng đang đứng trước hồ nước, trân trân nhìn vô hồn xuống mặt hồ đóng băng. Chàng run lên vì lạnh. Nàng nhìn chàng đầy hồ nghi. “Po ơi,” nàng nói sau lưng chàng khi đã quan sát được một lúc, “áo khoác của anh đâu?”

“Thế còn áo khoác của em?”

Nàng ra đứng bên chàng. “Em ấm mà.”

Chàng quay sang phía nàng. “Nếu em ấm áp còn anh không có áo khoác thì chỉ có một cử chỉ thân thiện mà em nên làm thôi.”

“Quay lại lấy áo khoác cho anh?”

Chàng nhoẻn cười. Với tay kéo nàng sát vào mình. Hơi ngỡ ngàng, Katsa quàng tay ôm chàng, cố xoa xoa cho đôi vai và tấm lưng run run của chàng ấm trở lại.

“Đúng vậy đấy, chính xác,” Po nói. “Em phải giữ ấm cho anh.”

Nàng cười và ghì chàng chặt hơn nữa.

Po liền nói, “Để anh cho em biết chuyện gì đã xảy ra nhé,” và thế là nàng ngả người ra sau, nhìn vẻ mặt chàng, vì nàng nghe thấy âm sắc mới mẻ trong giọng chàng.

“Em biết là anh vẫn đối phó với Thiên Năng của anh suốt mấy tháng qua,” chàng nói, “cố gắng đẩy lùi nó. Cố gắng phớt lờ phần lớn những gì nó cho anh biết và tập trung vào số ít mà anh cần biết.”

“Vâng.”

“À, vài ngày trước, trong lúc... tủi thân, anh đã dừng lại.”

“Anh dừng lại?”

“Ý anh là thôi không đối phó với Thiên Năng của anh nữa. Anh đã bỏ cuộc, anh để tất cả choán lấy anh. Và em biết chuyện gì xảy ra không?” Chàng không đợi nàng đoán. “Khi anh thôi không đấu tranh với tất cả những thứ xung quanh anh, thì tất cả những thứ xung quanh anh bắt đầu ùa vào tâm trí anh. Mọi hoạt động, quang cảnh, đất trời, thậm chí cả suy nghĩ của người khác. Mọi thứ đều cố tạo thành một bức tranh. Và anh đã có thể cảm nhận được chỗ của riêng anh trong đó, một điều bấy lâu nay anh vẫn không thể làm được. Ý anh là, anh vẫn bị choán ngợp. Nhưng không còn như trước.”

Nàng cắn môi. “Po à. Em không hiểu.”

“Dễ hiểu thôi, Katsa à. Đại loại là khi anh mở tâm trí đón nhận mọi nhận thức, thì vạn vật đều tự tạo ra trọng tâm cho mình. Ý anh là, hãy nghĩ về chúng mình, chúng mình đang đứng ở đây. Có một con chim trên cái cây đằng sau anh, em có trông thấy nó không?”

Katsa nhìn qua vai chàng. Một chú chim đậu trên cành cây, đang rỉa lông dưới cánh của nó. “Em thấy rồi”

“Nếu là trước đây thì anh đã cố gắng dập tắt nhận thức của anh về con chim, để có thể tập trung vào mặt đất dưới chân anh và em trong vòng tay anh. Nhưng bây giờ thì anh cứ để mặc con chim, cả mọi thứ không quan trọng khác, choán lấy anh; và thế là tự nhiên những thứ không quan trọng ấy bị mờ đi đôi chút. Để rồi em chiếm trọn vẹn tâm trí anh.”

Katsa có một cảm giác lạ lùng. Như thể một cơn đau nhức dằng dai bỗng dưng biến mất và để lại trong nàng cảm giác trống vắng vô cùng dễ chịu. Đó là cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn hy vọng. “Po ơi. Thế thì tốt quá.”

Chàng thở phào. “Anh thực sự nhẹ nhõm vì đã bớt chóng mặt.”

Nàng đắn đo, sau đó quyết định nói thẳng ra, vì biết chàng cũng đã hiểu. “Em nghĩ đã đến lúc anh bắt đầu giao đấu trở lại.”

Chàng thoáng mỉm cười. “Em nghĩ thế thật sao?”

Nàng kiêu kỳ chuyển sang thế tự vệ. “Tại sao lại không? Nó sẽ trả lại sức mạnh cho anh, giúp anh thăng bằng tốt hơn. Anh trai anh sẽ là một đối thủ hoàn hảo.”

Chàng liền cụng trán lên trán nàng. Giọng chàng hết sức nhỏ nhẹ. “Bình tĩnh nào, mèo hoang. Em là bậc thầy mà. Nếu em nghĩ đã đến lúc anh bắt đầu giao đấu trở lại, thì anh nghĩ đúng là như thế.”

Chàng vẫn mỉm cười, và Katsa không thể chịu nổi nụ cười ấy, vì đó là nụ cười khẽ khàng và buồn bã nhất trên thế gian. Nhưng khi chàng đưa tay lên chạm vào mặt nàng, nàng nhận ra chàng đã đeo chiếc nhẫn của mình trên tay.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1) - chương 39 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1) - chương 39. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.229677200317 sec