Bạch Dạ HànhBạch Dạ Hành - chương 99

Chương 99Tải chương
Truyện tổng hợp > Trinh thám
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
14

Trước cửa hàng có ông già Noel tặng thiệp, bên trong liên tục phát ra ca khúc Giáng sinh được cải biên lại theo phong cách cổ điển. Dưới tác động chung của các yếu tố như Giáng sinh, cuối năm, cộng với ưu đãi khi khai trương, cửa hàng đông đến mức đi không lọt. Đưa mắt nhìn quanh, khách hàng hầu như đều là các phụ nữ trẻ, Sasagaki thầm nghĩ, thật giống như một đám côn trùng đang bay quanh một đoá hoa.

Chi nhánh số 1 ở Osaka của cửa hàng R&Y hôm nay khai trương rất long trọng. Khác với cửa hàng ở Tokyo, ở đây R&Y chiếm cả một toà nhà, bên trong không chỉ có trang phục mà còn có cả tầng chuyên bán đồ trang sức, túi và giày. Nghe nói trong tiệm toàn là đồ hiệu cao cấp mà Sasagaki chưa từng biết đến. Cả xã hội đang khốn đốn vì nền kinh tế bong bóng bị vỡ, nhưng nơi này lại có phương thức kinh doanh đi ngược lại không khí đó.

Cạnh cầu thang cuốn từ tầng một lên tầng hai có khu để uống cà phê, khách hàng có thể ngồi đây nghỉ ngơi giây lát. Một tiếng trước, Sasagaki đã ngồi ở một bàn mé ngoài nhìn xuống tầng một. Sau khi trời tối, lưu lượng khách vẫn không hề giảm bớt. Ông cũng phải xếp hàng rất lâu mới vào được, hiện giờ ngoài cửa vẫn còn một hàng dài người. Ngại nhân viên trong tiệm khó chịu, Sasagaki gọi cốc cà phê thứ hai.

Ngồi đối diện với ông là một cặp đôi trẻ tuổi. Người ngoài nhìn vào, có lẽ cho rằng đó là một đôi vợ chồng trẻ đi cùng ông bố. Chàng trai trẻ thấp giọng nói với ông. “Vẫn chưa thấy xuất hiện.”

“Ừm.” Sasagaki khẽ gật gật đầu, hai mắt vẫn liếc nhìn xuống dưới.

Cặp đôi trẻ tuổi này đều là sĩ quan cảnh sát của Osaka, chàng trai còn là người thuộc ban điều tra. Sasagaki nhìn đồng hồ, thời gian mở cửa đã sắp hết.

“Giờ vẫn còn chưa biết được.” Ông lẩm nhẩm tự nói một mình.

Người bọn họ đang đợi đương nhiên chính là Kirihara Ryoji. Họ được phép bắt giữ anh ta ngay khi phát hiện. Giai đoạn hiện tại vẫn chưa thể truy nã, nhưng cần phải tạm giữ anh ta lại. Sasagaki là cảnh sát đã về hưu, hiểu biết rất sâu về con người này, đến đây để hỗ trợ điều tra. Tất nhiên, chuyện này là do trưởng ban điều tra Koga sắp xếp.

Kirihara bị tình nghi giết người.

Khi Sasagaki trông thấy mảnh kính vỡ trong chậu cây xương rồng ở nhà Shinozuka, một ý nghĩ liền loé lên trong đầu ông, đó chính là cách ăn mặc của Matsuura Isamu lúc y mất tích. Có mấy nhân chứng khai rằng “Ông ta thường đeo kính râm Rayban màu xanh lục.”

Sasagaki nhờ Koga điều tra về mảnh kính vỡ. Trực giác của ông chính xác, đó đúng là mảnh kính từ một chiếc Rayban, vả lại bên trên còn sót lại một dấu vân tay nhỏ, rất giống với vân tay của Matsuura mà cảnh sát lấy được ở phòng y, tỷ lệ giống nhau đến chín mươi tám phần trăm.

Trong chậu bonsai tại sao lại có mảnh kính vỡ của Matsuura? Có thể suy luận, hẳn là khi chủ nhân ban đầu của cây xương rồng là bà Karasawa Reiko đổ đất vào chậu hoa, mảnh kính đã lẫn trong đất rồi. Vậy thì, đất ấy từ đâu ra? Nếu không mua đất chuyên dùng để làm vườn, thì việc dùng đất trong vườn nhà mình là suy đoán hợp lý nhất.

Nhưng muốn đào bới vườn nhà Karasawa cần có giấy phép lục soát. Chỉ dựa vào chút chứng cứ mỏng manh ấy, thực sự rất khó để phán đoán có nên đưa ra quyết định táo tợn như vậy hay không. Cuối cùng, trưởng ban điều tra số 1 Koga đã đồng ý không do dự. Tuy hiện nay nhà Karasawa không còn ai cư trú cũng là một yếu tố lớn, nhưng Sasagaki cho rằng, Koga tin vào sự cố chấp của một cảnh sát già đã về hưu.

Cuộc lục soát được tiến hành ngày hôm qua. Trong sân nhà Karasawa, ở chỗ sát mép tường có một khoảnh đất trống. Các điều tra viên giàu kinh nghiệm không chút do dự đào bới từ đó.

Sau khi đào bới được hai tiếng, phát hiện ra một bộ xương trắng. Thi thể không mặc quần áo, đã chết được bảy tám năm. Cảnh sát tỉnh Osaka đã tìm đến Sở Nghiên cứu khoa học điều tra nhờ hỗ trợ xác nhận thân phận người chết. Có đến mấy phương pháp, chí ít muốn chứng minh có phải là Matsuura Isamu hay không chắc chắn không khó.

Sasagaki tin chắc người chết này chính là Matsuura, vì ông nghe được chi tiết trên ngón tay út bàn tay phải của bộ xương có đeo một chiếc nhẫn bạch kim. Ông có thể nhớ lại cảnh bàn tay đeo nhẫn của Matsuura cử động như thể điều đó vừa mới diễn ra hôm qua.

Vả lại, trên tay phải của cái xác còn nắm một chứng cứ khác... trên ngón tay đã hoá thành xương trắng có quấn mấy sợi tóc người, theo suy đoán, đã được giật từ trên đầu đối phương xuống trong lúc ẩu đả.

Vấn đề là, liệu có thể khẳng định đó là tóc của Kirihara Ryoji hay không. Trong tình huống bình thường, có thể dựa vào màu tóc, độ bóng, độ cứng, kích thước, chỉ số tuỷ, trạng thái phân bố của các hạt sắc tố, nhóm máu... để phân biệt tóc của tất cả mọi người. Nhưng lần này, sợi tóc được phát hiện đã rơi ra từ nhiều năm trước, vẫn còn chưa biết được có thể xác định ở mức độ nào, nhưng đối với chuyện này, Koga sớm đã có chuẩn bị từ trước.

“Nếu thật sự không được, thì phải nhờ đến Viện Nghiên cứu Khoa học Hình sự.” Anh đã nói như thế.

Có vẻ Koga nghĩ tới việc tiến hành giám định ADN. Phương pháp so sánh sự sắp xếp chuỗi ADN để phân biệt thân phận, khoảng một hai năm gần đây đã được sử dụng trong một số vụ án. Cục Cảnh sát đã lên kế hoạch trong bốn năm tới sẽ đưa hệ thống này vào tất cả các cơ quan cảnh sát các cấp trên toàn quốc, nhưng trước mắt vẫn do Viện Nghiên cứu Khoa học Hình sự độc quyền phụ trách.

Sasagaki không thể không thừa nhận thời đại đã thay đổi. Vụ án mạng chủ tiệm cầm đồ đã qua mười chín năm, thời gian làm tất cả đều biến dạng, cả cách thức phá án cũng không ngoại lệ.

Nhưng mấu chốt nằm ở chỗ tìm ra được Kirihara Ryoji. Nếu không thể bắt được anh ta, thì chỉ có bằng chứng suông cũng chẳng ý nghĩa gì. Sasagaki đề nghị cấp trên triển khai giám sát Shinozuka Yukiho, vì cá bống trắng luôn ở ngay bên cạnh tôm pháo. Đến giờ ông vẫn tin chắc như thế. “Ngày cửa hàng đồ hiệu của Yukiho khai trương, Kirihara nhất định sẽ xuất hiện. Việc mở cửa hàng ở Osaka có ý nghĩa đặc biệt với hai người bọn họ, vả lại, Yukiho cũng phải lo quản lý cửa hàng ở Tokyo, không thể thường xuyên đến Osaka được, họ nhất định sẽ không bỏ qua ngày khai trương này đâu.” Sasagaki ra sức thuyết phục Koga.

Koga tán đồng ý kiến của người cảnh sát về hưu. Ngày hôm nay, từ lúc cửa hàng mở cửa, đã có mấy nhóm nhân viên điều tra đổi nhau, liên tục thay đổi địa điểm, duy trì giám sát R&Y. Sasagaki đã đồng hành với các điều tra viên từ sáng sớm, khoảng một tiếng trước, ông vẫn còn ngồi trong quán cà phê đối diện. Nhưng hoàn toàn không có vẻ gì là Kirihara sẽ xuất hiện, ông bèn đi vào cửa hàng để quan sát.

“Hiện gờ Kirihara vẫn dùng cái tên Akiyoshi Yuichi phải không ạ?” Viên cảnh sát trẻ tuổi thấp giọng hỏi.

“Không biết, có thể là đã đổi rồi.” Sau khi trả lời, Sasagaki nhớ ra chuyện này không liên quan lắm. Cái tên giả Akiyoshi Yuichi này... Ông vẫn luôn cảm thấy dường như mình đã nghe cái tên này ở đâu rồi, rốt cuộc đến gần đây mới làm rõ được lý do.

Cái tên này ông nghe được từ cậu bé Kikuchi Fumihiko năm ấy.

Kikuchi Fumihiko bị cảnh sát nghi ngờ vì vụ án hiếp dâm, chính lời chứng của Kirihara Ryoji đã trả lại cho anh sự trong sạch. Thế nhưng, khi ấy tại sao anh ta lại bị nghi ngờ nhỉ? Là vì có người báo cảnh sát, cái móc chìa khoá rơi ở hiện trường là của Kikuchi Fumihiko. Kikuchi nói, kẻ “phản bội” ấy tên là Akiyoshi Yuichi.

Tại sao Kirihara lại chọn cái tên này là tên giả cho mình? Nguyên nhân bên trong e rằng phải hỏi chính anh ta mới biết được, nhưng Sasagaki lập luận theo cách của mình. Có lẽ Kirihara tự biết sự sinh tồn của mình được xây dựng trên cơ sở phản bội hết thảy mọi thứ, nên mới có suy nghĩ tự ngược đãi bản thân, tự xưng là Akiyoshi Yuichi. Nhưng việc đã đến nước này, những chuyện đó đều không còn quan trọng nữa.

Sasagaki có thể tự tin là đã hiểu được lý do tại sao Kirihara lại cài bẫy Kikuchi. Bức ảnh trong tay Kikuchi rất bất lợi đối với Kirihara. Nghe nói, trong tấm ảnh chụp Kirihara Yaeko và Matsuura Isamu hẹn hò với nhau. Nếu Kikuchi đem bức ảnh này cho cảnh sát xem, thì sẽ gây ra ảnh hưởng thế nào? Cuộc điều tra có thể sẽ vì vậy mà triển khai trở lại. Kirihara lo rằng sẽ mất đi chứng cứ ngoại phạm vào hôm xảy ra vụ án, bởi nếu Yaeko và Matsuura bận tư tình với nhau, vậy thì Kirihara sẽ ở một mình một chỗ. Suy nghĩ một cách khách quan thì phía cảnh sát không thể hoài nghi anh ta, khi ấy vẫn còn là học sinh cấp I, nhưng anh ta vẫn hy vọng có thể che giấu chuyện đó. Tối qua, sau khi gặp Kirihara Yaeko, Sasagaki càng tin vào suy luận của mình. Hôm đó, Kirihara Ryoji ở một mình trên tầng hai, nhưng anh ta không hề ở đó suốt. Ở khu vực nhà dân dày đặc như thế, cũng như kẻ trộm có thể dễ dàng đột nhập từ tầng hai, muốn từ tầng hai ra bên ngoài thực sự không phải chuyện khó. Ryoji đã từ trên nóc nhà bám vào mép tường leo xuống, rồi lại men theo đường cũ trở về.

Trong khoảng thời gian đó anh ta đã làm gì?

Trong tiệm bắt đầu phát thông báo sắp đóng cửa, dòng người lập tức đổi hướng.

“Xem ra không được rồi.” Viên cảnh sát trẻ tuổi nói, nữ cảnh sát cũng bực bội đảo măt nhìn xung quanh.

Phía cảnh sát đã vạch ra các bước hành động, nếu như không phát hiện Kirihara Ryoji, hôm nay sẽ chất vấn Shinozuka Yukiho. Nhưng Sasagaki phản đối, ông cho rằng Yukijo sẽ không tiết lộ bất cứ thông tin nào trợ giúp cho việc phá án. Cô ta ắt sẽ lộ vẻ kinh ngạc đủ để lừa gạt bất cứ ai, mà nói, “Trong vườn nhà mẹ tôi phát hiện ra xương người? Thật không thể nào tin nổi. Thế là thế nào?” Cô ta đáp như thế, cảnh sát sẽ làm sao? Takamiya Makoto đã xác nhận là vào dịp tết của bảy năm trước khi Matsuura bị giết, bà Karasawa Reiko nhận lời mời đến nhà Yukiho. Thế nhưng, không có chứng cứ nào chứng minh giữa Yukiho và Kirihara có bất cứ liên quan gì cả.

“Ông Sasagaki, ông xem...” Nữ cảnh sát lẳng lặng chỉ tay.

Đưa mắt nhìn về phía ấy, Sasagaki không khỏi trợn tròn mắt lên. Yukiho đang chậm rãi bước trong cửa hàng, cô ta mặc một bộ vest trắng tinh, trên gương mặt nở nụ cười có thể nói là hoàn mỹ. Đó không còn là gương mặt xinh đẹp nữa, mà là ánh sáng tỏa ra từ cô ta, trong chớp mắt đã thu hút tất cả ánh mắt của khách hàng và nhân viên xung quanh. Có những người ngoảnh lại nhìn theo khi đã đi qua. Có những người thì thầm với nhau. Cũng có những người không che giấu ánh mắt ngưỡng mộ.

“Đúng là một nữ hoàng.” Người cảnh sát trẻ thấp giọng nói.

Thế nhưng, trong mắt Sasagaki, Yukiho tựa như nữ hoàng ấy và một bóng hình khác đang xếp chồng lên nhau. Cô bé ông gặp trong căn hộ cho thuê cũ kỹ, cô bé không có gì để dựa dẫm, không chịu mở rộng tấm lòng.

“Nếu biết được chuyện này sớm hơn một chút...” Câu ông nói với Yaeko tối qua lại vang lên trong óc.

Yaeko đã nói với ông chuyện đó từ năm năm trước, khi ấy bà ta đã khá say. Chính vì vậy, nên mới không giấu giếm gì.

“Giờ tôi mới dám nói, chuyện đó của ông chồng tôi chẳng ra gì cả. Kỳ thực, ông ta vốn không phải như thế, sau này mới dần dần thay đổi. Ông ta chạy theo một sở thích kỳ quặc... nên nói thế nào nhỉ? Cái đó gọi là chứng ấu dâm đúng không? Có hứng thú với mấy đứa bé gái. Lại còn đi mua một đống thứ ảnh quái dị ấy về nữa. Đống ảnh ấy à? Ông ta vừa chết, tôi liền xử lý hết luôn, còn phải nói nữa hay sao?”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Bạch Dạ Hành - chương 99 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Bạch Dạ Hành
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Bạch Dạ Hành - chương 99. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.236960887909 sec