Bạch Dạ HànhBạch Dạ Hành - chương 100

Chương 100Tải chương
Truyện tổng hợp > Trinh thám
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Những lời tiếp sau đấy của bà ta càng làm Sasagaki kinh ngạc hơn.

“Có một lần, Matsuura nói với tôi một chuyện rất kỳ quái. Anh ta kể, ông chủ hình như đang mua con gái. Tôi hỏi anh ta mua con gái tức là thế nào, anh ta bảo, tức là bỏ tiền ra cho một đứa con gái còn rất nhỏ rồi lên giường với anh ta. Tôi sợ hết cả hồn, bảo sao lại có người bán cái đó. Matsuura cười tôi, nói bà chủ hồi trước rõ ràng xuất thân từ đó mà ra, thế mà chẳng biết gì cả, thời buổi này, bố mẹ đều nhờ bán con gái mà sống qua ngày đấy.”

Nghe được chuyện này, trong đầu Sasagaki nổi lên một trận phong ba, các dòng suy nghĩ đều trở nên hỗn loạn. Nhưng sau đó những gì không nhìn ra được trong quá khứ, lại hiện ra rõ mồn một như vừa xua tan được sương mù.

Yaeko còn chưa nói hết.

“Không lâu sau, chồng tôi bắt đầu có một số hành vi quái dị khó hiểu. Ông ta chạy đi hỏi tay luật sư quen biết xem muốn nhận con người khác về làm con gái nuôi cần phải làm những thủ tục gì? Khi tôi chất vấn ông ta chuyện này, ông ta liền nổi giận đùng đùng, bảo chẳng liên quan gì đến tôi cả. Vẫn chưa hết, ông ta còn đòi ly hôn với tôi nữa. Tôi nghĩ, từ lúc ấy, đầu óc ông ta chắc đã có vấn đề rồi.”

Sasagaki cho rằng, đây chính là mấu chốt.

Kirihara Yosuke thường xuyên đến căn hộ của mẹ con nhà Nishimoto, mục đích không phải là Nishimoto Fumiyo, mà nhắm vào Nishimoto Yukiho. Chắc hẳn, ông ta đã nhiều lần mua thân thể cô bé, căn hộ cũ kỹ đó chính là nơi dùng để tiến hành thứ giao dịch bệnh hoạn ấy.

Lúc này, đương nhiên Sasagaki nảy ra một nghi vấn.

Khách hàng phải chăng chỉ có một mình Kirihara Yosuke?

Terasaki Tadao chết vì tai nạn ô tô thì sao? Tổ chuyên án coi y là tình nhân của Nishimoto Fumiyo, nhưng không ai có thể khẳng định Terasaki không có sở thích biến thái giống như Kirihara Yosuke.

Tiếc là hiện giờ những điều ấy đều không thể chứng minh được nữa. Cho dù khi ấy vẫn còn khách làng chơi khác, cũng không biết tìm lại từ đâu.

Người duy nhất có thể xác định được, chỉ có Kirihara Yosuke.

Một triệu yên của Kirihara Yosuke, quả nhiên chính là số tiền giao dịch đưa cho Nishimoto Fumiyo, số tiền ấy không phải để bà ta làm tình nhân của Kiriahara Yosuke, mà là cái giá để nhận nuôi con gái bà ta. Hẳn là, sau mấy lần mua bán, ông ta hy vọng có thể chiếm lấy con gái bà ta làm của riêng.

Yosuke đi rồi, Fumiyo ngồi lại một mình trên ghế xích đu công viên. Bà ta có đang vướng bận suy nghĩ nào không?

Sau khi nói chuyện với Fumiyo, Yosuke đến thư viện, để đón cô bé xinh xắn đã giành được trái tim mình. Quá trình xảy ra tiếp theo, Sasagaki có thể hình dung rõ ràng. Kirihara Yosuke dẫn cô bé vào toà nhà đang xây dở. Có phải cô bé từng kháng cự? Sasagaki suy đoán, có lẽ là không. Yosuke nhất định đã nói với cô thế này, “Ta đã trả một triệu yên cho mẹ cháu rồi...”

Chỉ nội việc tưởng tượng trong căn phòng đầy bụi bặm đó đã xảy ra chuyện gì cũng đủ khiến người ta thấy lộn mửa. Thế nhưng, nếu có người nhìn thấy cảnh tượng đó thì sao chứ? Sasagaki không tin là Ryoji lúc đó đang tình cờ chơi đùa trong hệ thống thông gió. Ryoji trốn khỏi nhà qua lối cửa sổ tầng hai, hẳn là để đến thư viện. Có lẽ cậu ta thường làm vậy để gặp Yukiho, khoe với cô bé tài cắt giấy của mình. Duy chỉ có thư viện ấy, mới là chốn nghỉ của hai trái tim thơ trẻ. Nhưng hôm đó, Ryoji lại thấy một cảnh tượng kỳ dị bên cạnh thư viện. Bố cậu và Yukiho đi cùng nhau. Cậu đi theo. Họ vào toà nhà ấy.

Hai người làm gì trong đó? Cậu bé cảm thấy một nỗi bất an vô hình dâng lên. Muốn rình xem họ làm gì chỉ có một cách, cậu ta ngay lập tức bò vào trong ống thông gió.

Vậy là, có thể cậu ta đã nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng nhất kia. Khoảnh khắc ấy, trong lòng cậu bé, ông bố đã trở thành một con dã thú xấu xí và tàn ác. Chắc chắn cơ thể của cậu ta đã bị sự đau khổ và căm phẫn chi phối. Đến giờ, Sasagaki vẫn nhớ rõ vết thương của Kirihara Yosuke, đó cũng là vết thương trong lòng cậu bé. Giết chết bố mình xong, Ryoji để Yukiho chạy trước. Chất gạch sau cửa, hy vọng có thể nhờ vậy mà ít nhiều kéo dài thời gian phát hiện ra vụ án mạng, có lẽ đó là tất cả những gì mà trí óc cậu bé nghĩ được. Sau đó, cậu ta lại chui vào ống thông gió. Hễ nghĩ đến tâm trạng cậu ta lúc bò trong ống thông gió của toà nhà, Sasagaki lại thấy lòng đau như cắt.

Sau đó, hai người giao hẹn với nhau thế nào thì không thể biết được. Sasagaki suy đoán, có lẽ không có chuyện giao hẹn gì cả, họ chỉ muốn bảo vệ linh hồn của mình mà thôi. Kết quả, Yukiho không bao giờ dùng gương mặt thật để đối mặt với thế gian, Ryoji thì đến giờ vẫn đang luẩn quẩn trong ống thông gió tăm tối. Động cơ trực tiếp khiến Ryoji giết Matsuura, chắc là vì Matsuura giữ bí mật về chứng cứ ngoại phạm của anh ta. Có lẽ, trong một dịp tình cờ, Matsuura phát hiện ra có thể Ryoji đã phạm tội giết bố. Rất có thể y đã ngầm ám chỉ chuyện này với Ryoji, ép anh ta tham gia vào hành động làm bản lậu của trò chơi điện tử lần đó. Nhưng Sasagaki cho rằng, còn một động cơ nữa khiến Ryoji sát hại Matsuura. Vì không ai có thể khẳng định chứng ấu dâm của Kirihara Yosuke có phải bắt nguồn từ chuyện Yaeko ngoại tình hay không. Trong căn phòng kín trên tầng hai ấy, Ryoji ắt hẳn đã vô số lần trông thấy chuyện xấu xa của mẹ mình và Matsuura. Tất cả đều do tên đó hại bố mẹ mình phát điên... anh ta có nghĩ vậy cũng không có gì là lạ.

“Ông Sasagaki, chúng ta đi thôi.”

Tiếng gọi của viên cảnh sát làm Sasagaki giật mình sực tỉnh, ông đưa mắt nhìn quanh, trong quán cà phê đã không còn khách nào khác.

Vẫn không xuất hiện à...

Trong lòng ông không khỏi có cảm giác hụt hẫng. Sasagaki cảm thấy, nếu hôm nay không tìm được Kirihara ở đây, sợ rằng sẽ không thể bắt được anh ta nữa. Nhưng dù sao cũng không thể ở lì đây mãi được. Đi thôi, ông chán nản nâng cơ thể nặng nề của mình đứng dậy. Ra khỏi quán cà phê, ba người cùng lên thang cuốn. Khách hàng đang túm năm tụm ba rời khỏi. Nhân viên cửa hàng dường như rất hài lòng vì hoạt động ưu đãi ngày khai trương đầu tiên đã thành công tốt đẹp. Ông già Noel đứng ngoài cửa phát thiệp đang đi thang cuốn lên trên, thoạt nhìn ông ta cũng toát lên một vẻ mệt mỏi nhưng vui sướng. Xuống khỏi thang cuốn, Sasagaki đảo mắt nhìn quanh trong cửa hàng, không thấy bóng dáng Yukiho đâu. Lúc này chắc cô ta bắt đầu tính toán doanh thu ngày hôm nay rồi.

“Ông vất vả rồi.” Trước khi ra khỏi cửa hàng, viên cảnh sát trẻ khẽ nói.

“Đâu có gì.” Sasagaki trả lời, khẽ gật đầu. Sau này chỉ còn biết giao lại cho bọn họ mà thôi, giao lại cho thế hệ trẻ.

Sasagaki và những người khách khác cùng ra về. Đôi cảnh sát giả làm tình nhân cũng nhanh chóng bước ra, đi về phía đồng nghiệp giám sát ở một điểm khác. Có lẽ, tiếp sau đây bọn họ sẽ đi tìm Yukiho để phỏng vấn.

Sasagaki kéo áo khoác, nhấc chân bước đi. Trước mặt ông là hai mẹ con, bọn họ dường như cũng vừa mới từ R&Y đi ra.

“Món quà này hay quá nhỉ, để mang về khoe bố nhé.” Người mẹ nói với đứa con.

“Vâng ạ.” Cô bé chừng ba bốn tuổi gật đầu đáp, trên tay cô cầm thứ gì đó, đang khe khẽ phất phơ. Trong khoảnh khắc, Sasagaki mở to hai mắt.

Cô bé cầm một tờ giấy màu đỏ, cắt thành hình một con tuần lộc rất đẹp.

“Cái này... ở đâu ra vậy?” Sasagaki từ phía sau tóm lấy cánh tay cô bé.

Người mẹ lộ vẻ hoảng hốt, muốn bảo vệ con gái mình. “Có, có chuyện gì vậy?”

Cô bé dường như sắp sửa khóc oà lên đến nơi, người qua đường không ai không đưa mắt qua phía này.

“À! Xin lỗi. Cho tôi hỏi... cái này ở đâu ra vậy?” Sasagaki chỉ vào hình cắt giấy trên tay cô bé.

“Ở đâu ra chứ... được tặng ạ.”

“Tặng ở đâu?”

“Trong cửa hàng đó.”

“Ông già Noel.” Cô bé trả lời.

Sasagaki lập tức xoay người, chẳng buồn để ý đến đầu gối đau nhức vì giá lạnh, ông dốc hết sức chạy như điên. Cửa hàng đã bắt đầu đóng cửa, nhưng các cảnh sát vẫn ở gần đó chưa ra về. Nhìn thấy bộ dạng của Sasagaki, tất cả đều biến sắc mặt.

“Có chuyện gì vậy ạ?” Một người trong bọn họ hỏi.

“Ông già Noel!” Sasagaki hét lớn. “Chính là hắn ta!”

Các cảnh sát lập tức hiểu ra, liền mở cánh cửa kính đang đóng lại, xông vào bên trong, bất chấp các nhân viên ra sức ngăn cản, giẫm lên chiếc thang cuốn đã ngừng hoạt động lao lên trên tầng. Sasagaki vốn định xông lên theo bọn họ, nhưng trong đầu ông lại tức khắc nảy ra một ý nghĩ khác. Ông rẽ ngoặt vào con ngõ nhỏ bên cạnh toà nhà.

Ngu thật! Mình đúng là quá ngu xuẩn! Mình đuổi theo cậu ta bao nhiêu năm rồi! Không phải cậu ta luôn bảo vệ Yukiho từ nơi không ai nhìn thấy hay sao? Vòng ra sau toà nhà, Sasagaki nhìn thấy một cầu thang gắn tay vịn bằng sắt, bên trên có một cánh cửa. Ông leo lên cầu thang, mở cửa ra. Trước mắt ông là một người đàn ông đang đứng, một người mặc đồ đen. Đối phương dường như cũng bất ngờ vì có người đột nhiên xuất hiện trước mặt. Đây quả là một khoảng thời gian kỳ lạ. Sasagaki lập tức hiểu ra người trước mặt mình chính là Kirihara Ryoji. Nhưng ông không hề nhúc nhích, cũng không lên tiếng, đầu óc bình tĩnh đưa ra phán đoán: thằng nhãi này cũng đang nghĩ xem mình là ai.

Thế nhưng, khoảng thời gian ấy có lẽ chỉ kéo dài chưa được một giây. Người kia đã xoay người, chạy theo hướng ngược lại.

“Đứng lại!” Sasagaki đuổi sát không buông.

Xuyên qua hành lang là khu vực bán hàng. Các cảnh sát đã xuất hiện, Kirihara dốc toàn bộ sức lực lao vào giữa các giá hàng bày toàn hộp với thùng. “Chính là hắn ta!” Sasagaki hét lớn. Các cảnh sát lập tức đuổi theo. Chỗ này là hầng hai. Kirihara đang chạy về phía chiếc thang cuốn đã ngừng hoạt động, Sasagaki tin rằng anh ta không thể thoát thân được nữa.

Nhưng Kirihara không chạy lên cầu thang, mà dừng lại, không chút do dự tung mình nhảy xuống tầng một. Bên tai vang lên tiếng hét của nhân viên cửa hàng, tiếng đổ vỡ vang lên liền sau đó, tựa như cú va đập đã làm hỏng mất thứ gì đó. Mấy cảnh sát lao xuống cầu thang như bay.

Sasagaki cũng đã đến chỗ cầu thang. Trái tim không chịu nổi nữa, ông ấn vào lồng ngực đang đau nhói, chầm chậm đi xuống.

Cây thông Noel khổng lồ đã đổ xuống, bên cạnh chính là Kirihara Ryoji. Anh ta nằm sóng soài, hai tay hai chân choãi ra, không nhúc nhích. Một viên cảnh sát lại gần, định kéo anh ta dậy, nhưng ngừng lại ngay sau đó, ngoảnh đầu nhìn Sasagaki.

“Sao vậy?” Sasagaki hỏi. Không có câu trả lời.

Sasagaki bước đến gần, định xoay gương mặt Kirihara lên. Lúc này, tiếng hét lại vang lên lần nữa.

Có thứ gì đó cắm trên ngực Kirihara, vì máu tươi phun ra như suối nên khó nhận ra được, nhưng Sasagaki chỉ thoáng đã biết ngay. Đó chính là chiếc kéo mà Kirihara coi như báu vật, chiếc kéo đã thay đổi cả cuộc đời anh ta!

“Mau đưa tới bệnh viện!” Có người hét lên, rồi tiếng bước chân chạy sầm sập lại vẳng tới. Sasagaki hiểu, chẳng ích gì nữa, ông đã nhìn xác chết quen rồi. Cảm giác xung quanh có người, Sasagaki ngẩng đầu lên. Yukiho đứng ngay cạnh ông, gương mặt trắng muốt như tuyết đang cúi nhìn Kirihara.

“Người này... là ai?” Sasagaki nhìn vào mắt cô ta.

Gương mặt Yukiho vô cảm, tựa như ma nơ canh. Cô ta lạnh lùng trả lời. “Tôi không biết. Việc thuê lao động thời vụ toàn bộ đều do cửa hàng trưởng phụ trách.”

Lời vừa mới dứt, một cô gái trẻ liền xuất hiện bên cạnh. Sắc mặt cô tái mét, cất giọng yếu ớt. “Tôi là cửa hàng trưởng Hanamoto.”

Cảnh sát bắt đầu hành động. Người thực hiện các biện pháp bảo vệ hiện trường, người chuẩn bị thẩm vấn cửa hàng trưởng, người vỗ lên vai Sasagaki, mời ông rời xa cái xác. Sasagaki loạng choạng ra khỏi vòng vây của cảnh sát. Chỉ thấy Yukiho đang vịn cầu thang đi lên tầng, bóng lưng cô ta tựa như một bóng ma màu trắng.

Yukiho không ngoảnh đầu lại, dù chỉ một lần.

-Hết-

  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Bạch Dạ Hành - chương 100 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Bạch Dạ Hành
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Bạch Dạ Hành - chương 100. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.256751060486 sec