Âm mưu của tổng giám đốcÂm mưu của tổng giám đốc - chương 34

Chương 34Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9.3:


Cô chỉ có thể im lặng, ngoan ngoãn dựa vào trong ngực anh.

Xe lái vào một biệt thự, Vũ Nhu biết đây là nhà của Úy Dương, không khỏi có chút lo lắng.

"Cậu chủ?" Quản gia kinh ngạc nhìn cậu chủ ôm một cô gái về nhà.

Úy Dương vẫn không nói lời nào, ôm cô, sải bước lên cầu thang.

Quản gia cung kính đứng ở phía sau, không dám tiến lên.

Rầm!

Đá văng cửa phòng, bế cô vào, sau đó đóng cửa lại.

Anh đem cô đặt lên giường, bắt đầu cởi nút áo.

"Anh. . . . . ."

Vũ Nhu trừng to mắt nhìn anh cởi áo khoác xuống, sau đó là áo sơ mi, cuối cùng lộ ra lồng ngực cơ bắp.

"Anh muốn làm gì?" Cô liếm liếm môi, khẩn trương hỏi.

"Em không thấy sao?"

"Anh. . . . . . Không thể!"

Úy Dương đột nhiên dừng động tác lại, hai mắt nhìn chăm chú vào Vũ Nhu, ánh mắt nóng rực như muốn hòa tan Vũ Nhu.

"Anh không thể? Anh chờ em nhiều năm như vậy mà em lại nói anh không thể?"

Anh đến gần cô, hô hấp nồng đậm khiến Vũ Nhu mềm yếu.

Anh cởi quần dài, hai tay giữ chặt lấy vai cô. Bàn tay kéo áo, tiếng nút áo cô bị giựt đứt vang lên, lộ ra áo ngực viền ren.

"Không!" Vũ Nhu không phản kháng, bởi vì cô biết mình không thể phản kháng nỗi, nhưng cô vẫn từ chối.

Úy Dương kéo quần áo còn sót lại trên người cô "Em không có quyền nói không!" Trong nháy mắt bọn họ đã trần truồng.

"Em sợ bị đau thương mà bỏ trốn, nhưng em có nghĩ đến anh, nghĩ đến cảm nhận của anh không?" Bắt được hai vai của Vũ Nhu, anh lên án .

"Anh chờ em bảy năm! Cuộc sống với anh như ở trong địa ngục, khi em trở về lại luôn miệng nói em không yêu anh! Em cố ý bức anh điên rồi mới nguyện ý dừng tay phải không?"

Vũ Nhu ngơ ngẩn, suy yếu phản bác: "Em không có! Em không sợ hãi. . . . . ." Lời còn chưa nói hết, môi liền bị Úy Dương chận lại.

Anh trêu đùa lưỡi của cô, để cho cô mềm yếu.

"Khi anh sắp có em lần nữa, em lại muốn chạy thoát, em có biết anh sợ hãi cỡ nào không? Nghe được câu em vẫn yêu anh, anh vui mừng muốn bay lên trời! Vậy mà em lại một lần nữa lựa chọn rời đi, lại đem anh đẩy vào địa ngục, sao em có thể hành hạ anh như vậy. . . . . ."

Anh không thể đợi thêm nữa! Anh muốn có cô ngay bây giờ, cho dù đem cô nhốt vào lồng, anh cũng không tiếc nuối.

Anh sẽ không để cô chạy thoát, anh không muốn nỗi đau, nỗi nhớ dày vò!

Khi anh xâm nhập vào thân thể của cô, thì cô không nhịn được mà rơi nước mắt. Nhiều năm không bị đàn ông chạm vào thân thể, làm cô cảm thấy cực kì khó chịu.

Úy Dương bỗng sửng sốt, tiếp đó cong người xuống, thương tiếc hôn đi lệ trên má cô, đôi tay vuốt ve thân thể, hi vọng giảm bớt sự đau đớn cho cô.

"Ở bên cạnh anh, được không?" Anh dừng động tác, thâm tình nhìn cô.

Cô có thể từ chối sao? Cô nhận ra sự đau đớn của anh, tại sao cô có thể từ chối người đàn ông mà cô yêu chứ?

Cô nháy mắt, nước mắt rơi xuống, cánh tay vong quanh vai anh, ngẩng đầu lên, khẽ liếm cổ anh.

Anh kích động hôn cô.

Bóng đêm bị tình dục chiếm lĩnh, trong không khí tràn đầy say đắm. . . . . .

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... .......

Ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa, chiếu xuống trên giường.

"Ưm. . . . . ." Tiêu Vũ Nhu rên rỉ. Cô muốn giơ tay lên cản ánh mặt trời chói mắt, lại phát hiện mình không nhúc nhích được.

Hơi mở mắt, phát hiện một cánh tay từ phía sau lưng vòng quanh eo cô, để cô dán chặt vào lồng ngực, hai chân cũng bị cuốn lấy.

Không muốn quấy nhiễu người phía sau, cô nhẹ nhàng xê dịch, khuôn mặt Úy Dương đập vào mi mắt. Cô đột nhiên ý thức được thân thể bọn họ trần truồng, không khỏi đỏ mặt.

Mình là người sợ lạnh, đêm qua không có đắp chăn lại ngủ ngon như vậy, chắc là do người anh ấm áp rồi! Anh ấm áp làm cô thoải mái ngủ ngon giấc.

Cô nhìn anh, không ngờ khi ánh mắt sắc bén của anh bị che giấu, khuôn mặt trở nên dịu dàng, thậm chí còn có chút ngây thơ. Lòng của cô dâng lên một sự thỏa mãn.

Cô muốn đứng dậy, nhưng ngay cả khi anh ngủ, anh đều ôm cô thật chặt.

"Đừng rời xa anh. . . . . ." Anh mê sảng, bắt đầu không yên ổn.

Vũ Nhu kinh ngạc nhìn anh.

Anh tỉnh chưa?

Úy Dương vẫn không nhúc nhích.

Anh còn chưa tỉnh? Ngay cả trong mơ mà anh cũng sợ cô sẽ rời đi sao?

Vũ Nhu đau lòng, cô chưa bao giờ biết mình sẽ làm anh bị thương sâu như vậy.

Cô đau lòng nằm lại giường, vươn tay, vòng chắc hông của anh, mặt rúc vào trên ngực anh, nghe tiếng tim đập trầm ổn ấy.

Cô muốn đáp lại tình yêu của yêu.

Vũ Nhu không nhìn thấy ánh mắt của Úy Dương lúc này mở to, con ngươi đầy tràn vui mừng.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Âm mưu của tổng giám đốc - chương 34 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Âm mưu của tổng giám đốc
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Âm mưu của tổng giám đốc - chương 34. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.222949028015 sec