36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 9

Chương 9Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3.2

Edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

Mục Thiên Ba đi đến bên cửa chỗ, ẩn người trong chỗ tối nhìn xem bọn họ cười cười nói nói theo hướng cửa hông đi đến, trong lòng có chút rầu rĩ, cúi đầu chứng kiến giấy viết thư vừa rồi bị vò nhăn, trong lòng tối tăm khuếch tán ra. Nàng rốt cuộc còn che giấu những thứ gì?

Mang theo tức giận vừa rồi ngồi tại bàn học, binh pháp mở ra, chính là những chữ kia vô luận như thế nào đều không lọt vào trong mắt của hắn, trong đầu đều là hình ảnh cười nói tự nhiên của nàng, điều này làm cho hắn càng thêm bực.

Đang cùng sách vở giằng co sau nửa canh giờ, hắn không thể nhịn được nữa, đem sách hướng trên bàn quăng đến, bước ra thư phòng, rời khỏi hành dinh.

Bước trên đường cái, không rảnh quan sát những gian hang hai bên cùng người đi đường, tâm tư của hắn tất cả đều tìm An Nhược Lan.

“Tốt, tốt, Tứ Cửu, hắn biểu diễn không phải rất đặc sắc sao?”

“Đúng nha, thật sự rất giỏi.”

“Đó là đương nhiên, loại này xiếc thật hấp dẫn người.”

Sau lưng truyền đến tiếng nói thanh thúy làm hắn vui vẻ, vội vàng xoay người lại nhưng lại khiến hắn chứng kiến một màn phi thường không thoải mái, ……… An Nhược Lan cùng Tứ Cửu nằm cạnh thật gần, nàng chói lọi như xuân hoa cùng khuôn mặt tươi cười, hướng ánh mắt xinh đẹp đến tiểu tử ngốc Tứ Cửu, nhưng lại thân thủ thỉnh thoảng đi bắt cái tay của hắn, có vẻ vô cùng thân mật, cũng dẫn đến xung quanh không ít nam tử lộ ra tia cực kỳ hâm mộ.

Nghệ nhân Tây Vực biểu diễn ma thuật đến chỗ cao trào, An Nhược Lan hai tay đi kéo cánh tay của Tứ Cửu, không ngờ lại bị một một tay cứng như sắt cầm lấy tay nàng, ngạc nhiên quay đầu lại.

“Tướng quân!” hắn làm gì lại biểu lộ vẻ mặt đầy mưa gió nổi lên như vậy? Nàng sợ hắn sao?

“Nam nữ thụ thụ bất thân, huống chi trước mặt mọi người.”

Nàng trừng mắt nhìn, ánh mắt dừng lại ở nơi cổ tay nàng bị tay hắn nắm chặt, hắn một chút cũng không có dấu hiệu sẽ buông tay, chỉ là sắc mặt càng thêm thâm trầm, “Theo ta trở lại hành dinh.”

“Nha.” Nàng cho hắn mặt mũi, thuận theo gật đầu.

“Gia, biểu diễn vẫn chưa xong!” Tứ Cửu chen vào nói.

“Từ nay về sau còn nhiều cơ hôi xem.”

“Chính là, ngày mai không phải muốn đưa An cô nương đi rồi sao?”

Nàng phút chốc ngẩng đầu nhìn Mục Thiên Ba, đáy mắt hiện lên một vòng tức giận. Hắn cứ như vậy ước gì có thể tranh thủ thời gian đuổi nàng đi sao?

“Về trước hành dinh.” Hắn chú ý gì đó mà nói hắn, có chút không dám nhìn thẳng ánh mắt của nàng.

Vừa rảo bước về đến cửa chính, một binh sĩ vội vã chạy đến.

“Bẩm tướng quân, có thánh chỉ của hoàng thượng.”

Mục Thiên Ba không nói thêm lời nào, liền hướng phòng nghị sự đi nhanh đến.

“Mục Thiên Ba, ngươi thả ta ra a!” Bị hắn lôi kéo, An Nhược Lan không thể không đi nhanh theo phát ra tiếng âm thanh kháng nghị.

Hắn không có để ý đến nàng, tiếp tục đi về phía trước, thẳng đến phòng nghị sự mới buông tay nàng thả ra, “Ngươi ở nơi này chờ ta.”

“Ta vì cái gì phải đợi ngươi?” Nàng cũng không phải thủ hạ của hắn, hơn nữa hắn đều muốn đuổi nàng đi, nàng làm gì cho hắn mặt mũi.

“Ngươi phải chờ ta.” Hắn liếc nàng.

Nàng vốn là còn muốn phản bác, nhưng là vừa bắt gặp ánh mắt của hắn nàng đành phải im miệng. Nam nhân này còn muốn làm cho tình huống càng thêm rối rắm a, rõ ràng là hắn không đúng, còn dung loại ánh mắt làm cho người ta sợ hãi nhìn nàng.

“Tướng quân, để cho An tiểu thư cùng vào đi.”

“Di?” nàng đem hiếu kỳ giấu vào trong đầu.

“Có thể chứ?”

“Đương nhiên có thể, Thánh Thượng vốn cố ý phân phó nhất định phải làm cho An tiểu thư cùng một chỗ nghe.” Người truyền thánh chỉ là Vương công công, tuổi chừng trung niên, có diện mạo gầy, hiện đanh cười chân thành nhìn một đôi bích nhân ở đại sảnh.

“A!” An Nhược Lan miệng nhịn không được mở lớn.

Nghe hắn nói như vậy, đầu Mục Thiên Ba đột nhiên ẩn ẩn đau. Không cần hỏi, nhất định là mật thám của hoàng thượng làm chuyện tốt, bởi vì hoàng thượng đối với viện nhìn hắn thủy chung là làm không biết mệt a.

“Tuyên đọc thánh chỉ!” Vừa nghe nói xong, hắn liền quỳ xuống chuẩn bị tiếp chỉ.

“Tướng quân không cần quỳ xuống.” Vương công công vội ngăn hắn lại.

“Đến tột cùng là hoàng thượng có chuyện gì?”

“Thánh Thượng lệnh tướng quân lập tức trở về kinh thành.”

“Trở lại kinh?” mày kiếm hắn nhảy lên, ánh mắt không khỏi nhìn về phía An Nhược Lan đang bên cạnh, Đúng là trời cho bậc thang, như vậy hắn có thể có lý do cùng nàng lên đường.

Kỳ thật vừa mới gặp nàng cùng Tứ Cửu cười cười nói nói, cùng với ánh mắt của những nam nhân xung quanh nhìn xem nàng, là hắn biết chính mình đã bị nàng làm cho quá sức chịu đựng rồi. Tự nhiên thì hắn cũng không muốn nàng rời đi.

Chỉ là mệnh lệnh đã ra khó có thể thu hồi, thực tế là hắn nói chỉ một không hai lời, càng không thể nói không tính lời nói, như thế càng tốt.

“Biên qua đại mạc cảnh sắc phi thường mê người, ta quyết định lưu lại ở đây một thời gian, thuận tiện tìm kiếm vị hôn phu đã thất lạc.” Hiểu được tâm tư của người nào đó, An Nhược Lan lập tức không lưu tình đập vỡ ý tưởng tốt đẹp của hắn.

Mục Thiên Ba nhíu mày nhìn nàng.

“Cũng không biết tướng quân có thể cho ta ở tạm hành dinh một thời gian đươc hay không?”

“Cùng đi.” Hắn không có khả năng để nàng ở lại biên quan một mình, thực tế nàng còn đi tìm vị hôn phu, hắn một chút cũng không hy vọng vợ chồng bọn họ gặp lại.

“Tướng quân, ngài không thể làm khó dễ người khác được a.” Vương công công ở một bên xen vào.

“Câm miệng.” Hắn nhìn cũng không thèm nhìn quát bảo người nọ, sau đó chằm chằm nhìn vào vẻ mặt vô tội của nàng. “Không cần phải khiêu chiến mức độ nhẫn nại của ta.” Nàng nói rõ là cùng hắn đối đầu.

Nàng đôi mắt sáng có chút trợn to, ánh mắt tràn đầy chỉ trích, “Tướng quân cũng định phái người tống ta trở về, chuyện của ta dĩ nhiên là cùng tướng quân không liên quan, tướng quân làm gì mà phải nói những lời này làm cho người khác nghe được sẽ như thế nào…. phu gia ta nếu như biết được chuyên này, đối với ta sẽ không hề có lợi.”

“Không cần phải đem cái tên phu gia kia của ngươi ra nói trước mặt ta, từ lúc ngươi được ta cứu, tại thời khắc đó vận mệnh của ngươi cùng người đó không còn liên quan.” ( Tiêu Nhi: ^o^ luật gì thế nhỉ? Hoho )

Nàng nhìn hắn sắc mặt có chút tái nhợt.

“Ân cứu mạng muốn ngươi lấy thân báo đáp, không quá phận a.”

Không chỉ An Nhược Lan, tất cả mọi người ở đây khi nghe được câu này đều há to miệng, mở to mắt nhìn Mục Thiên Ba, giống như hắn trong lúc đó đột nhiên cao thêm vài thước.

“Lấy thân báo đáp?” Có hay không quan trọng như vậy a. Vạn nhất người cứu nàng lúc đó là một lão nhân quái dị?

“Đúng.”

“Chung thân đại sự há phải là chuyện đùa giỡn.” Nàng bắt đầu túm văn. Nói đùa gì vậy, nàng tình cảm một chút cũng không có nói qua liền bị đính chung thân, thật sự là buồn cười.

“Ta sẽ đến cầu hôn.”

Nàng mím môi, có cảm giác cùng người ở ngoài trái đất nói chuyện. “Ta đã có hôn ước.” Nguyên lai nói dối đôi khi cũng có thể cứu thân a!!!

“Ta đã nói, không cần phải lấy hôn ước của ngươi đem ra nói chuyện trước mặt ta.”

Được rồi, xem sắc mặt của hắn khó coi tựa như đã bị táo bón hơn ba năm rồi a, nàng tạm thời ngậm miệng. (Tiêu Nhi=.=” ta dịch nguyên văn của tác giả nhá… ặc ặc!!!)
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 9 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 9. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.242897987366 sec