36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 6

Chương 6Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
chương 2.3

edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

“Còn nữa, ngươi đi đều không tiếng động sao? Thật giống quỷ a!” vừa nghĩ tới chính mình tám chín phần có thể mắc nghẹn mà chết, khẩu khí như thế nào cũng không tốt mà nổi dậy, cũng không cần duy trì biếu hiện giả dối, cái gì mà nhu nhược động lòng người.

“Là tại hạ sai, hù đến cô nương rồi, tại hạ xin lỗi.”

“A, thật phiền toái, ngươi không cần gì cũng một mực tại hạ. Đầu của ta bị ngươi làm cho phát điên lên rồi.” Hôm nay đơn giản sẽ không giả dạng thục nữ rồi, trước hết phải phát tiết hết bất mãn của mấy ngày vừa qua a.

Hắn khẽ giật mình, thử tính mở miệng “Ta đây nên tự xưng thế nào đây?”

“Bây giờ không phải xưng “ta” cũng rất tốt hay sao?” Nàng lườm hắn một cái.

Hắn biết rõ ràng nàng hiện tại là trừng hắn, nhưng hắn thật sự rất muốn nói cho nàng biết, trừng người động tác này do nàng làm lại rất giống là liếc mắt đưa tình. (Tiêu Nhi: ặc ặc !!! – A Tử: bềnh tĩnh nào coi chừng sặc…)

“ Cô nương mời ta tới làm gì?”

“Uống trà ngắm trăng, tóm lại không phải gọi ngươi đến làm ta sợ.” Nàng rất tức giận nói.

Hắn đột nhiên có loại cảm giác – chọc tới nàng, chuyện này có thể nàng sẽ nhớ thật lâu.

“Uống trà ngắm trăng?” ánh mắt hắn đảo qua bàn đá

Theo ánh mắt của hắn, An Nhược Lan nhìn về phía bàn đá, lúc này mới phát hiện trái cây điểm tâm cùng nước trà bị nàng ăn uống gần như hết, trên mặt không khỏi nóng lên. A, từ khi gặp người nam nhân này, vỏ bọc thục nữ của nàng luôn có nguy cơ bị hắn kéo xuống.

“Ngươi tới chậm.” Cuối cùng nàng đành nói vậy.

“Ta xác thực đã tới chậm.” Ngoài miệng tuy nói vậy, nhưng trong lòng Mục Thiên Ba thầm may mắn chính mình tới thời cơ vừa vặn, không làm nàng thực mất mặt.

“Cho nên ta muốn đi ngủ.” Quá mất mặt, hay là tranh thủ thời gian về phòng tĩnh tâm lại.

Động tác của nàng quá nhanh, nhanh đến nỗi hắn muốn giữ nàng lại đều không có cơ hội, chỉ có thể ngạc nhiên chăm chú nhìn nàng mở cửa bước vào phòng.

“Ta đây sẽ không quấy rầy cô nương nghỉ ngơi.” Đối với cửa phòng nói, hắn chậm rãi hướng ngoài viện rời bước.

Theo khe cửa chăm chú nhìn bóng dáng của hắn biến mất chỗ khỏang sân vừa rồi, nàng nhanh chóng mở cửa phòng, nhấc váy vội theo cước bộ của hắn mà đi. Có trò hay xem, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Đi ở phía trước, Mục Thiên Ba đi ngang qua vòng hòn non bộ đột nhiên dừng bước, điều này làm cho theo phía sau An Nhược Lan càng hoảng sợ, lập tức trốn đến phía sau một cây đại thụ, thở mạnh cũng không dám.

Ánh trăng nhu hòa chiếu vào trên khuôn mặt tuấn dật của hắn, bờ môi hiện lên một vòng nghiền ngẫm, cước bộ hắn chậm lại.

Hắn tản bộ rất phong nhã sao? Theo ở phía sau An Nhược Lan nhịn không được nghĩ tốn hơi thừa lời. Chậm như vậy, không chừng nàng ngủ một giấc, hắn chưa đi được ba trăm thước.

Nghe không được tiếng bước chân sau lưng, Mục Thiên Ba có chút kinh ngạc. Nàng không phải theo dõi mình sao? Chẳng lẽ lại thay đổi chủ ý?

An Nhược Lan ngồi trên mặt đất, ận thân dưới gốc đại thụ, nhàm chán nắm chặt lấy ngón tay, tính toán khi nào người đó đi ra ngoài, sẽ đến phòng ngủ “đáng yêu” của hắn.

Mục Thiên Ba đến gần trong sân, dự cảm bất thường lại càng tăng lên mãnh liệt trong lòng, một chân bước vào cửa sân. Trong nháy mắt, lọt vào trong tầm mắt hắn một màn làm cho trái tim hắn thiếu chút nữa đình chỉ hoạt động. Rắn!!! rậm rạp chằng chịt, đông nghịt một đám.

Cảm giác choáng váng từ đỉnh đầu lan tràn ra, hắn tự tay nâng lên khuông cửa, cố nén cảm giác không khỏe trong lòng, hít một hơi sâu, đang muốn gọi người đến xử lý, đột nhiên sau lưng bị truyền đến tiềng bước chân kinh sợ. Nàng!

“Tướng quân! Cứu mạng a! Có rắn ….” An Nhược Lan một bên kinh hoàng luống cuống hét chói tai, một bên hướng hắn phóng đến.

“An cô nương ….” Trong thanh âm dừng lại lúc lúc hai người ngã xuống đất ngay lập tức.

Hai con mắt đồng dạng khiếp sợ, bốn chữ phiến (Tiêu Nhi: hình người nằm xoay nghiêng tay ôm chân gác – ta cũng ko rõ a ><’’) kề sát cùng một chỗ, cánh môi đồng dạng áp sát vào.

“Oa………..” Nàng lập tức như chim sợ cành cong nhảy bắn lên, thuận tiện giẫm hai chân người dưới thân mình. Sắc lang !!!!

Hắn cười khổ oan ức, đột nhiên lại ý thức được dưới chân, một vật gì đó mềm lành lạnh áp vào. Một cỗ khí lạnh từ bàn chân bay lên, yết hầu nhột ngứa, tất cả chỗ cơm tối đều nhổ ra.. (Tiêu Nhi: oaaaa, mất hình tượng soái ca của ta roài… T.T)

An Nhược Lan há hốc mồm, ngón tay run run chỉ vào hắn. nàng thân là một thiếu nữ thuần khiết mà lại khiến người ta phát nôn sao? Hắn, hắn nhất định chết chắc rồi.

“Ta, ta …….” Hắn nghĩ biện bạch, đáng tiếc trước mắt tối sầm, ngất đi.

Long mi thật dài phe phẩy, mắt hạnh chớp chớp, một cỗ biến hóa kỳ lạ theo thần sắc trên mặt An Nhược Lan lóe lên rồi biến mất. Hắn là bị xà hù cho té xỉu a !!!

Nhình nhìn xung quanh, rất tốt, vẫn chưa có người nào chạy đến, nàng hướng phía bầy rắn không tiếng động hạ lệnh, chỉ thấy một mảnh toàn rắn dài hẹp lớn nhỏ không đều, nhanh chóng quấn quanh trên người Mục Thiên Ba, từng lớp từng lớp….. (Tiêu Nhi: tỉ ác, ta thề ko đụng đến….. hức hức!!!)

Mục Thiên Ba tỉnh lại, cảm giác có chút hỗn loạn, trợn mắt, trong nháy mắt có chút cảm giác mờ mịt.

“Gia, gia, rốt cục ngài đã tỉnh … có cảm thấy thoải mái hay không a?”

“Tứ Cửu???”

“Tiểu nhân ở đây.”

“Ta làm sao vậy?”

“Ngài bị bầy rắn công kích.” (Tiêu Nhi: chính xác là ai đó công kích ^o^)

Trí nhớ từng giọt từng giọt thu lại, mặt hắn trở nên trắng xanh. Rắn! Bầy rắn!

“Tướng quân, nguyên lai người sợ rắn a.” hắn bừng tỉnh đại ngộ, thanh âm mang theo vài phần thoải mái ngọt ngào tại bên tai vang lên.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy An Nhược Lan trên mặt ân cần đứng bên đầu giường nhìn xem hắn. Chính là, hắn vì cái gì lại có loại cảm giác bị người hãm hại??

“Tướng quân sợ rắn?”

“Thiệt hay giả”

“Làm sao có thể?”

Căn phòng vang lên tiếng thào luận của những cấp dưới quen thuộc của hắn. hắn tiếp tục nhìn chằm chằm vào nàng, như mực đen kịt, giống như một tia vừa lóe sáng trong mắt nàng, lóe lên rồi biến mất, tuyệt đối là nhìn có chút hả hê.

Ngươi cố ý. Hắn không nói gì lên án.

Ta là vô tội. Nàng cho hắn vẻ mặt biểu lộ vô tội lại thuần khiết.

“Gia làm sao có thể sợ rắn đâu, An cô nương người lầm rồi.” Tứ Cửu vội vàng biện bạch thay chủ tử. Nữ nhân đều hy vọng nam nhân đủ dũng cảm để các nàng có thể ỷ lại, cái này khuyết điểm của gia tuyệt đối phải giấu đi.

“Chính là vừa nhắc tới rắn, sắc mặt tướng quân trở nên trắng bệch, thật sự là không sợ sao?” Nàng trên nét mặt hoang mang nhìn qua Tứ Cửu.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.214411020279 sec