36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 4

Chương 4Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Tiêu nhi là người mới và sẽ nhận làm bộ này thay cho bạn Rùa đã mất tích và không liên lạc đc trong khoảng 6tháng qua.

Mọi người nhớ ủng hộ Tiêu Nhi nhá.

chương 2.1

edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

Rắn thì có gì phải sợ?

An Nhược Lan từ nhỏ đã cho rằng rắn không có gì đáng sợ. mặt khác, nàng còn cho rằng chúng nó rất đáng yêu. Nhưng hiển nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của riêng nàng, bởi vì tình huống hiện tại. cả hành dinh huy động binh mã tiêu diệt rắn. khắp nơi là tiếng người, gậy đuốc (Tiêu Nhi: ==” omg!!!)

Nàng chán chường ngồi ở ghế chủ trong đại sảnh. Theo lý nàng ngồi ở vị trí khách quan, chính là nàng cảm thấy vị trí chủ có tầm nhìn thoáng, rất thuận tiện để thưởng thức một trận náo loạn bên ngoài.

Nhình quanh, chỉ thấy Tứ Cửu buông lỏng một người chạy vào đại sảnh, tập trung nhìn vào, cảm thấy kì quái, chính là làm hạ nhân, lại lôi kéo chủ tử chạy đến, có phải là có chút đại bất kính.

“Gia, ngài ngồi đi, ta đi là được rồi.”

“Không được, ta là tướng quân”

“Đây là diệt rắn, không phải chiến tranh, không cần người phải đích thân xuất mã.” Dùng sức đẩy chủ tử ngồi trên ghế, Tứ Cửu nhìn An Nhược Lan cười cười. “An cô nương, phiền ngươi ngồi cùng gia của chúng ta, ta đi làm nhiệm vụ.”

Ngồi cùng nàng? An Nhược LAn hướng đến hắn cười mà như không gật đầu. trong long thầm tính sẽ tìm thời điểm thích hợp uốn nắn hắn.

Tứ Cửu vừa đi, trong đại sảnh chỉ còn có Mục Thiên Ba cùng An Nhược Lan, không khí đột nhiên có chút mập mờ, quỷ dị.

“Thật xấu hổ, muộn như vầy rồi lại không để cô nương được ngủ yên.” Hắn lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng.

“Là ta quấy rầy tướng quân, nên ngươi đừng nói vậy .” nàng đắn đo đúng mực, cố gắng trong lời nói cho giống với cách cư xử của nữ nhân cổ đại. lại lặng lẽ đánh giá ánh mắt của hắn.

“Cô nương không cần phải như vậy, chúng ta tòng quân, không nhất thiết phải nhiều cấp bậc lễ nghĩa”. Thái độ của nàng như vậy khiến hắn không được tự nhiên, ngược lại lúc ngoài hậu viện, lúc nàng đá hắn lại khiến hắn cảm thấy thoải mái, tự tại hơn rất nhiều.

Nàng nở nụ cười nhẹ, trong lòng lại hoài nghi. Nành nhìn hắn thần sắc cũng bình thường, nhưng bạc môi lại có chút tái nhợt, tay hắn vịn vào thành ghế có chút gân xanh nổi lên, – một tia sang xẹt qua trong óc nàng, hắn sợ rắn????

Đúng, nhất định là vậy, nếu không Tứ Cửu sẽ không biết không phân biệt chủ tớ lôi kéo hắn đến. Nàng cúi thấp đầu, duỗi tay áo che miệng, trong lòng cười trộm. Cái này thật náo nhiệt a! Nàng trời sinh là thu hút rắn đến, trừ phi nàng thầm cầu nguyện không cho bầy rắn xuất hiện.

“Gia, gia ….” Tứ Cửu có chút hoảng sợ chạy vào, “Lũ rắn kia, …”

“Làm sao vậy?”

“Rắn càng ngày càng nhiều a!” Thật sự là gặp quỷ, giống như rắn từ khắp thiên hạ đều đến đây, rập rạm chằng chịt, liếc nhìn xung quanh đều thấy, làm cho người ta không rét mà run.

“Dùng lửa thiêu, dùng tên bắn, dung đao chém …” Mục Thiên Ba nhanh chóng hạ lệnh.

Anh Nhược Lan môi càng mím chặt. Như vậy thì thực độc ác a, lại đối đãi với rắn như vậy! Hai tay có chút tạo thành hình chữ thập, trong long nhẹ nói: tất cả đều rút lui a, nếu không sẽ khó toàn mạng.

“Gia, người đừng kích động, tiểu nhân phải đi.” Tứ Cửu hướng đến bên ngoài chạy đi.

Mục Thiên Ba bực bội đứng lên, hai tay tại bên người nắm chặt. hắn cả đời sợ nhất là rắn!

“Tướng quân, người làm sao vậy?” An Nhược Lan cũng đứng lên.

“ Không có … Không có việc gì” Hắn co quắp nói. Bí mật lớn nhất này hắn không muốn cho nữ nhân trước mặt này biết rõ, nàng chẳng những lai lịch có vấn đề, mà tính cách thật của nàng cũng có vấn đề.

Không có việc gì? Nói chuyện không phải có chút cà lăm rồi sao? Nàng nhìn hắn trộm cười.

Không hiểu là có phải đã thấy ảo giác? Mục Thiên Ba cảm thấy trong lời nói của nàng có chút trào phúng, nhưng xem nàng thần sắc dịu dàng lại cảm thấy không giống.

“Đa tạ cô nương quan tâm.”

Đang khi nói chuyện, Tứ Cửu lại hấp tấp xông vào.

Nàng có chút muốn cười, cả đêm nhìn Tứ Cửu chạy qua chạy lại, thể lực thật sự rất tốt a!

“Gia, rắn đã lui!”

“Phải không?” Ánh mắt của hắn khó nén kích động

“Là thật, ngài thử ra ngoài nhìn xem, đều bỏ đi sạch sẽ, tựa như chưa từng xuất hiện qua.” Bầy rắn lúc đến cũng như đi đều đột ngột, quá thần kỳ.

Mục Thiên Ba không nói them gì nữa đi ra ngoài, Tứ Cửu vội vàng chạy theo.

An Nhược Lan mân nhẹ môi, cười không hảo ý. Nàng nắm chắc đến chín phần là hắn sợ rắn. Hừ hừ!! Nàng quyết định đối với những thủ đoạn hắn dùng đối phó rắn vừa rồi, sẽ hồi lại hắn từng cái, không thiếu sót.

☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆

Hậu viên trong lương đình bày ra một bộ trà cụ, Anh Nhược Lan nàng chuyên tâm pha trà.

Mục Thiên Ba ngồi đối diện nàng, nhìn thủ pháp pha trà của nàng thật thuần thục. Loại thủ pháp này xác thực là tài nghệ trà đạo đặc biệt của vùng Chiết Giang, lòng hoài nghi của hắn lại bắt đầu dao động.

“Tướng quân, mời dung trà.” Nàng đưa đến hắn một chung trà Long Tĩnh thượng hạng, cười đến thanh thản, ấm áp lòng người.

“Cô nương quả thật là cao thủ trà đạo.”

“ Chỉ là cùng phụ thân học chút ít mà thôi, còn chưa được gọi là cao thủ.” Nói đến đây, nàng lại không khỏi tưởng niệm đến cha mẹ đang ở một thời không khác.

Hắn giống như lơ đãng đảo qua ánh mắt của nàng, nàng xác thực là tưởng niệm cha mẹ của nàng, thân nhân, đây thực không phải là giả dối. Chính là, nàng tại sao đối với hắn lại phải che giấu tính cách thực của mình??? Đây là điểm khiến hắn hoang mang.

“Tại hạ đường đột thỉnh cô nương dùng trà, mong cô nương bỏ qua cho.”

“Làm sao có thể, còn chưa báo được ân cứu mạng, lại còn có phúc phận thưởng thức trà thơm.” Còn không phải hắn đối nàng dò xét thật hư, vừa nghe đến trong nhà nàng kinh doanh trà, đã sinh ý nghĩ thử nàng trà đạo. Hừ! Nếu không cùng phụ thân học qua vài lần, không phải đã bị lộ hay sao.

Mục Thiên Ba cúi đầu uống trà, trong lòng không khỏi cảm thán. Tựa hồ là từ đêm bầy rắn xuất hiện rồi bỏ đi đột ngột, thái độ của nàng đối với hắn cũng có chút bất thường. Nhưng không biết là vì cái gì. (Tiêu Nhi: hoho, ta biết !!!)

“Tướng quân là người nơi nào?”

Hắn giương mắt nhìn nàng hạ xuống, đồng thời thân thủ cũng hạ ly trà trên tay xuống. “Nguyên quán của tại hạ là Thái Hồ”

“Cũng là người Giang Nam a!”

“Đúng.”

“Khó trách tướng quân yêu mến thưởng thức trà.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.222835063934 sec