36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 33

Chương 33Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 10.3

Edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

“Ta hiện là một ngươi thiện lương hiền thục đến gặp nàng, Thái hậu tự nhiên là yên tâm vạn phần.”

Hắn nhịn không được nhìn về phía thiên không. Trời xanh thăm thẳm, mây rất nhạt, lời kia hắn không nghe thấy, thật sự không nghe thấy. Thiện lương nhàn thục, tực hồ cùng Lan nhi là một khoảng cách rất lớn a!

“Ngươi không nên vào, ta đi một mình được.”

Hắn không nói gì hỏi đến.

“Có những lời bí mật giữa nữ nhân ngươi không nên biết.” Nàng như vậy trả lời hắn.

Hắn nhẹ gật đầu, “Ta ở bên ngoài chờ ngươi.”

“Tốt, ta sẽ không đi quá lâu.” Nàng thản nhiên tươi cười, xoay ngươi đi bước về hướng phát ra tiếng gào thét.

Trụ trì sớm chờ ở bên ngoài, chứng kiến một vị thiếu nữ tựa tiên tử chậm rãi đi đến, không khỏi có chút hơi thất thần.

“Am chủ, gì đó chuẩn bị xong chưa?” An Nhược Lan nhẹ giọng thủ lễ nói.

“Tốt lắm, ở bên này.” Am chủ thu hồi tâm thần dẫn nàng đến một bên bàn đá, chỗ đó bầy đặt một bộ cụ thất huyền cầm.

“Làm phiền am chủ rồi, còn lại ta tự chính mình xử trí được rồi.”

“Bần ni cáo lui.” Am chủ có chút lưu luyến lui xuống. Vị thí chủ này hảo một bộ dáng tiên phong đạo cốt.

Bày xong cầm, An Nhược Lan ngẩn đầu lên nhìn bầu trời, nhẹ thanh lẩm bẩm, “Ba ba, cảm ơn ngươi.” Có lẽ cái kia phụ thân của nàng sớm đoán được chuyện hôm nay, mới có thể theo nàng lúc mới sáu tuổi bắt đầu truyền thụ một ít bãn lĩnh cổ quái, kỳ lạ quý hiếm.

Tiếng đàn du dương vang lên, tại rừng trúc âm thanh như thực như ảo, làm cho người ta không hiểu tâm như mặt nước xao động, chợt cảm thấy trần thế tứ đại giai không.

Mà Mục Thiên Ba đứng ở xa, bất an trong lòng như thủy triều ngày một dâng cao.

Mười lăm, hoa nở rộ, trăng tròn đầy, hỉ doanh môn đoàn tụ sum vầy.

Mục phủ tướng quân tại kinh thành thất nguyệt mười lăm đón dâu, ngày đại cát, tân môn nghênh khách, hoàng đế tự mình phái người đến đưa lễ vật, thật sự là phong quang vô hạn.

Xẹt qua một bên phòng trước đại viện tiếng nâng ly cạn chén chúc tụng, bên trong tân phòng chỗ hậu đình lại thật yên tĩnh, trong phòng chỉ có một đôi hỉ đèn cầy ngẫu nhiên phát ra âm thanh “leng keng”.

Màn lụa màu đỏ, hỉ mạn màu đỏ, khăn trải bàn màu đỏ, thảm màu đỏ….. đập vào mắt có thể thấy được lộ vẻ một mảnh đỏ hồng, quả thật đỏ thẫm mừng rỡ!

Hồng đầu nắp, hồng mai mối, giày thêu hồng, người mới im lặng ngồi bên giường hỉ.

Đây là tân lang đi vào động phòng nhìn qua hết thảy, xoay người nhẹ nhàng đóng cửa phòng, hắn bước rất nhanh đi về hướng người trong lòng.

Trong phút chốc đem khăn voan nhẹ nâng, hắn mới hết thảy an tâm, đối với nàng, hắn thủy chung là bất an, trong nội tâm nghi hoặc lai lịch của nàng, cũng không dám hỏi ra, sợ một khi hỏi ra, nàng sẽ biến mất. Hôm nay, hắn cưới được nàng, tâm trạng nặng nề bấy lâu cũng rơi xuống.

“Ngươi rốt cục đã trở lại, hảo khốn.” Ngáp vài cái cho hả khí, tân nương giang hai cánh tay, không bộ dáng thục nữ duỗi lưng một cái cho đỡ mỏi. Ai, làm tân nương thật sự là thống khổ a.

Mục Thiên Ba không khỏi mỉm cười. Tuy không biết tân nương người khác như thế nào, nhưng hắn có lý do tin tưởng, nàng tuyệt đối là một cái đặc biệt.

“Chờ đã lâu rồi?” Hắn giúp nàng gỡ xuống châu quan trên đầu. Cần trên tay quả nhiên là có chút nặng, khó trách nàng muốn vuốt ve cái cổ của mình.

“Tuy châu quan này rất đẹp…” Nàng ngừng tạm, “Nhưng là ta không thể không nói nó thật sự rất nặng a! Nếu tân nương có thể chất hơi yếu mà nói…, nhất định bị nó áp đảo.”

Hắn cười, động thủ giúp nàng cởi xuống trang sức.

“Thoải mái nhiều hơn a.” Trên mặt đất xoay một vòng, An Nhược Lan vui vẻ cười rộ lên. Bỏ đi một thân trang sức cùng quần áo quý giá đẹp đẽ, cả người đều nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

“Còn có rượu hợp cẩn.” Hắn đem ly rượu đưa cho nàng.

Uống cho qua rượu hợp cần, An Nhược Lan vuốt vuốt mắt buồn ngủ, đi về hướng giường, miễn cưỡng nói: “Không cần phải phiền đến ta, ta muốn đi ngủ a.”

Mục Thiên Ba sau lưng nàng lắc đầu. Hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ a, nàng rốt cục còn nhớ hay không chứ?

“Tại sao phải như vậy?”

“Ta tốn hao quá nhiều tâm lực, đương nhiên mệt nhọc.” Nàng vô ý thức thuận miệng trả lời.

Hắn mày kiếm chau lên, lại hỏi: “Tốn hao quá nhiền tâm lực?” Nàng rốt cuộc làm chuyện gì?”

“Ừ.”

Hắn đánh giá nàng đang lười biếng ngủ, tâm tư vòng vo vừa chuyển “Ngươi hôm qua gặp Lý Khinh Châu đến tột cùng là nói những gì?” Tuy không rõ nàng vì cái gì trước ngày thành hôn muốn một mình đi gặp Lý Khinh Châu, hắn rất muốn biết rõ ngọn nguồn trong đó.

“Thật ồn ào a!”

“Ngươi trả lời ta liền có thể tiếp tục ngủ.”

“Phụ thân ta dạy cái đại pháp vong tình thôi miên, mệt chết đi cái người đó, không cần lại quấy rầy ta.”

Vong tình thôi miên đại pháp? Đó là cái gì?

Loáng thoáng hắn đoán được đó là cái gì, không khỏi kinh nghi nhìn xem dung nhan nàng đang mơ hồ ngủ. trên người nàng rốt cuộc còn cái bí mật gì hắn chưa được biết?

Nắng hạn lâu ngày gặp mưa to, tha hương gặp cố nhân, tên đề bảng vàng không thì đêm động phòng hoa chúc.

Thường thì người sinh tứ đại hỉ, hắn đều gặp qua, chỉ là đối với động phòng hoa chúc cô đơn này hắn thật sự không diễn tả thành lời.

Nến đỏ trên bàn vẫn như trước đèn vẫn đang cháy lên, tiền đình ẩn ẩn theo gió đưa tới, duy chỉ có tân nương tử ngã xuống giườn nằm ngủ mê mệt, không một chút để ý đến nam nhân sắp thàng chồng của nàng.

Chỉ là một loại cảm giác, hắn tự nhổ xuống trên đầu huyết ngọc trâm, đây là vật đính ước của bọn hắn, tuy nhiên nàng một mực không chịu thừa nhận.

Huyết ngọc trâm đêm nay tựa hồ đặc biệt sáng long lanh, khi hắn đặt ngang ở phía trên lòng bàn tay, trâm lại phát ra quang hồng sắc nhàn nhạt chóng mặt, mà vầng sáng càng lúc càng lớn, trở nên đẹp mắt mà mãnh liệt.

Không khí đột nhiên trong lúc đó kích động, hắn nghe được một hồi tiếng gọi ầm ĩ kinh thiên động địa.

“Ầm ầm” một tiếng, hỉ giường, hỉ trướng, hỉ bị… hết thảy quay về bụi.

“Má ơi.”

“Vật gì đó nện vào ta?”

“Nơi đây là nơi đâu a?”

Ba đạo thanh âm đồng thời vang lên.

Một bên Mục Thiên Ba nhìn qua một màn trước mắt.

Hỉ giường bị hủy hoại trong chốc lát, mà ba nữ nhân trên giường……ba người! Trừ thê tử hắn mới lấy hôm nay, còn có hai nữ nhân xinh đẹp.

An Nhược Lan đang lờ mờ buồn ngủ bị làm cho tỉnh hẳn, ôm lấy đầu nhìn quanh một vòng, mục quang định trụ gắt gao vào trên người hai thiếu nữ.

“Xà……….mỹ nhân!” Trăm miệng một lời kinh hô.

Mở trừng hai mắt không tin được, An Nhược Lan thân thủ bấm véo mình một cái, sau đó kêu to, “Háo sắc nương, Yêu Cơ mai!”

Đây tột cùng là xảy ra chuyện gì? Nhìn xem ba nữ nhân ôm nhau, lại vừa gọi tên vừa cười, Mục Thiên Ba bắt đầu nhu huyệt thái dương của mình.

Đêm động phòng hoa chúc, rất thống khổ a!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 33 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 33. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.244853973389 sec