36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 24

Chương 24Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7.3

Edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

Sáng sớm điểu nhi có côn trùng ăn?

Sáng sớm quá mệt mỏi a! An Nhược Lan mắt buồng ngủ lim dim ngồi trước bàn cơm, mờ mịt nhìn đến chén súp đậu hoa, vân vân, súp đậu hoa ?

Nàng nhịn không được dụi dụi mắt. Bình thường trên bàn bày ít nhất cũng là ba năm món rau, hôm nay làm sao lại chỉ có một chén súp đậu hoa, xem thấy hình như cũng không phải được nấu từ đầu bếp của quan dịch.

“Hôm nay….”

“Phòng bếp có sự cố.” Hiểu được sự nghi ngờ của nàng, Mục Thiên Ba gọn gàng dứt khoát cho nàng đáp án.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Bị cháy.”

“Cháy?” Khó trách lúc ngủ có chút mơ màng cảm giác được ầm ĩ, bất quá tại sao biểu lộ của hắn kì quái như thế? “Vì sao cháy?” Nàng nghĩ nguyên nhân nhất định rất đặc biệt.

Nói đến đây, hắn liền nhịn không được muốn cười, “Thê tử Khúc thần bộ nấu cơm không cẩn thận…” Vị này đại thần bộ từ sau khi cưới vị thê tử có nhiều tài nghệ này, lại mỗi lần đến phòng bếp cần phải ở phía sau thê tử, thanh danh so với lúc trước càng vang dội.

Nấu cơm khiến cho hỏa hoạn?

An Nhược Lan suy nghĩ không khỏi phiêu được thật xa. Bằng hữu Phong Nhã cũng vốn là một người như vậy, phàm cùng lửa tiếp cận nhất định sẽ có tai nạn lớn hoặc nhỏ, nhưng bản thân nàng đối với việc nấu cơm vẫn cuồng dại như cũ không thay đỗi, thề không quay đầu lại.

“Đang suy nghĩ gì?” Ánh mắt của nàng hảo thương cảm, rốt cuộc là đang suy nghĩ đến ai?

Miễn cưỡng kéo kéo da mặt, nàng cuối cùng không có thể bật cười. Muốn gặp Phong Nhã các nàng trừ khi là kì tích xuất hiện, các nàng nhất định không biết được nàng đang ở thời cổ đại này.

“Không có gì, ta đói bụng.”

Biết rõ là nàng nói sang chuyện khác, Mục Thiên Ba cái gì cũng không nói. Hắn nhìn ra được nàng đang nhớ người nào đó, nhưng nàng không muốn nói, hắn thì không hỏi.

“Mục huynh, đã lâu không gặp.”

Chứng kiến Khúc Du Nhiên ở cửa đi vào, hắn vội vàng cười đứng dậy, “Khúc huynh từ lúc chia tay đến giờ không gặp vấn đề gì chứ?”

“Thất lễ.”

Mục Thiên Ba hiểu được ý tứ của hắn, lắc đầu nói, “Chuyện này, đại tẩu chỉ là không cần thận, nói sớm một chút đã có thể mua bên ngoài đem đến rồi nha, đúng rồi, đại tẩu?”

“Nhã Nhi.” Khúc Du Nhiên có chút nghiêng người, hướng ra ngoài lên tiếng gọi.

Mục Thiên Ba hơi bật cười. Nguyên lai là nàng lo lắng bị quở trách.

“Thực xin lỗi a, ta không phải cố tình.”

An Nhược Lan trong nháy mắt trợn to mắt. Giọng điệu xin lỗi rất quen thuộc, mạnh nhảy dựng lên quay đầu nhìn lại…

“Mơ hồ Phong Nhã!”

“A!” Bị người đột nhiên ôm lấy, Phong Nhã đầu tiên là cả kinh, nhìn rõ ràng người sau cũng cười như hoa xuân, “Xà….. mỹ nhân!!!”

Kêu gọi biệt hiệu quen thuộc của nhau, gặp lại sau ly biệt khiến hai người vui vô cùng.

“Ta thật sự là rất vui, có thể nhìn thấy ngươi ở đây.” An Nhược Lan cho rằng mình đang nằm mơ.

“Ta cũng vậy.” Phong Nhã dùng sức ôm nàng.

“A! Đau ta!”

“Làm sao vậy, ngươi làm sao vậy…” Phong Nhã vội vàng buông nàng ra, kiểm tra thân thể của nàng.

“Một ít vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại.”

“Ngươi nhanh ngồi xuống đi, thoạt nhìn trước mắt chỉ có tình huống của ngươi là thảm nhất!”

“Tình huống của ta?” An Nhược Lan không xác định nháy mắt. Có phải hay không là nàng nghe lầm?

“Đúng rồi!” Phong Nhã gật đầu, “Ta đã thấy nhiều người, đều rất hạnh phúc, chỉ có ngươi là bị thương.”

“Vài người!” Nàng lần nữa nhảy dựng lên.

“Nhu ở kinh thành…”

“Bạo lực tài nử Ôn Nhu đã đến?” An Nhược Lan kinh hô.

Phong Nhã đem nàng đặt lại trên ghế, “Ta còn chưa có nói xong, ngươi ngồi xuống.”

“Ta ngồi, ta ngồi, ngươi nhanh nói cho ta biết.”

Một bên Mục Thiên Ba có chút cảm giác ăn vị dấm chua. Ở chung lâu như vậy, cho tới bây giờ cũng không thấy được được nàng không khống chế được như hôm nay, kích động qua, cảm giác tựa như không được nàng coi trọng.

“Chúng ta trước kia gặp qua, nói chuyện phiếm một hồi, mới bàn bạc xây dựng nên một tòa viên thuộc về mọi người, có thể cho chúng ta khi hội tụ thì dùng đến, cho nên sau khi gặp được ta, Nhu đã đến kinh thành lập gia viên ấy gọi là khách điếm.”

An Nhược Lan lần này không có ngắt lời Phong Nhã, rất chăm chú lắng nghe.

“Sau đó ở kinh thành, quả nhiên gặp được Nạp Lan cùng Mộng Điệp..”

“Nạp Lan nữ hiệp cùng kết hôn cuồng!” An Nhược Lan nhịn không được rốt cuộc cũng lên tiếng.

“Đúng rồi, còn có nha…”

“Còn có?” An Nhược Lan lúc này nhảy dựng lên, “Tổng không thể nào trùng hợp như vậy, tất cả chúng ta đều ở đây sao?” Đây quả thực là thái quá rồi, các nàng hẹn nhau ăn cơm dã ngoại, không lẽ cũng hẹn nhau xuyên qua thời không!

Lắc đầu, Phong Nhã mang một ít thất vọng nói, “Không có, chỉ có bốn người thôi, lúc ta rơi xuống, rõ ràng có nghe được tiếng tiểu Sương kêu nha, thật là kì quái…”

An Nhươc Lan kinh ngạc rồi ngồi lại trên ghế.

Phong Nhã ngồi ở bên cạnh nhìn xem nàng.

Mục Thiên Ba nhìn thoáng qua Khúc Du Nhiên, hắn hờ hững chằm chằm vào kiếm trong tay, hoàn toàn không thấy hai cái nữ nhân có điểm thần kinh hề hề hà hà.

“Phong Nhã, véo ta một cái, ta không phải đang nằm mộng chứ?” Sau một lúc lâu nàng bắt bạn bè ra tay như vậy.

Phong Nhã cười khanh khách nói, “Không phải nằm mộng, ta là người sống a!”

An Nhược Lan ôm mạnh cổ nàng, cười to: “Ta quá hạnh phúc a!”

Sắc mặt Mục Thiên Ba khẽ chuyển thành màu đen. Nàng như thế nào cho tới bây giờ không có hướng hắn cười to thoải mái như vậy, hơn nữa dù cho Khúc phu nhân là nữ nhân. Nàng cũng nhiệt tình quá độ đi.

“Bớt đau buồn đi.”

Di! Mục Thiên Ba kinh ngạc hướng nhìn Khúc Du Nhiên. Hắn nói cái gì a?

“Địa vị của ngươi sau này còn có thể tụt giảm.” Lần này Khúc Du Nhiên cho hắn đáp án minh xác.

Còn giảm? Mục Thiên Ba trong lòng hỏa cự nổi lên.

Khúc Du Nhiên như có mắt thần, không ngẩng đầu lên nói, “Đến kinh thành, địa vị của ngươi hội rớt xuống ngàn trượng.”

“Vì cái gì?”

“Chỗ đó có bằng hữu của các nàng đang đợi.”

“Ta không đến kinh thành.”

Bỗng dưng tất cả mọi người nhìn qua hắn, hắn ăn sai thuốc gì, muốn kháng chỉ?

“Ta muốn thượng kinh,” An Nhược Lan tỏ vẻ rất kiên trì. Nàng muốn gặp ôn nhu, bằng hữu, nàng muốn gặp đến chết.

“Ta sẽ hướng Hoàng thượng lần lượt tập tử.” Hắn cũng rất kiên quyết.

Khúc Du Nhiên ở bên cạnh yên lặng thở dài. Chiếu kinh nghiệm dĩ vãng, cuối cùng thắng lợi bình thường sẽ thuộc về nữ nhân.

“Chúng ta sẽ cùng tiến kinh, hoặc ta với ngươi mỗi người đi một ngả!” Nàng rất dứt khoát cho hắn lực chọn.

Chằm chằm vào nàng sau nửa ngày, Mục Thiên Ba cuối cùng nhắm mắt, bất đắc dĩ cuối đầu: “Thượng kinh.”

“Ta yêu ngươi chết mất!” Những lời này bật thốt lên từ trong miệng của nàng bay ra ngoài.

Mục Thiên Ba đang bất mãn nghe được những lời này của nàng tựa như lên chín tầng mây.

Khúc Du Nhiên không tiếng động lắc đầu. Xem đi, kết quả chính là như vậy.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 24 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 24. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.222868204117 sec