36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 16

Chương 16Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5.1

Edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

Một tòa quan dịch rất lớn, cũng rất xa hoa, điểm duy nhất khiến An Nhược Lan cảm thấy không thoải mái chính là trong chỗ này, quan viên cũng có những cử chỉ nịnh bợ người khác, bởi vì không có người hỏi nàng bằng điệu bộ chỉ nửa mắt.

Nhìn thấy hang lang thật dài không một bóng người, nàng có chút buồn bực, dứt khoát ngồi xuống nghỉ ngơi.

Ngọc bội đan xen tiếng gió truyền vào trong tai cực kỳ dễ nghe. Khó trách cố lão nhân yêu mến những món đồ nhỏ treo tại bên hông.

Thanh âm ở sau lưng nàng cách đó không xa dừng lại, nàng không khỏi quay đầu nhìn.

“Lý cô nương!” Nàng có chút giật mình nhìn Lý Khinh Châu, tuy các nàng cùng đồng hành, nhưng đã lâu cũng không đối mặt.

“Ta có lời muốn nói cho ngươi.” Lý Khinh Châu vừa nói xong liền xoay người từ trước đến chỗ này mà đi đến.

An Nhược Lan bĩu môi, dù sao nàng cũng đang nhàn rỗi không có việc gì làm, phải đi nghe một chút chuyện a! Nàng liền đứng dậy bước theo sau.

Đồng dạng cùng ở cung dịch, nhưng là nàng không thể không thừa nhận người cùng người trong lúc đó thật sự khác nhau, điển hình là gian phòng của nàng cùng Lý Khinh Châu, quả thực trời đất có khác, đương nhiên nàng là đất rồi.

Hiếu kỳ đánh giá gian phòng hoa lệ này, cư thất. khi ánh mắt chạm đến lư hương đốt hương liệu để trên bàn thì nàng lập tức chạy lại gần nhìn xem. Hoa văn điêu khắc rất tinh xảo.

Đàn hương lượn lờ từ trong lò bay lên, chậm rãi phiêu tán ra khắp gian phòng.

Ánh mắt của nàng một chút cũng không chớp nhìn làn hương đang lan tỏa trước mắt mình, bộ dáng say mê nói : “Nhang này mùi vị rất dễ chịu.”

“Ta cũng không phải tìm ngươi đến để ngửi mùi thơm.” Lý Khinh Châu ngồi ở đối diện sắc mặt đã rất khó coi.

“Nhưng ngươi cũng một mực không nói là rốt cuộc tìm ta đến có chuyện gì a!” Giương mắt tùy ý liếc nhìn nàng, An Nhược Lan tiếp tục thưởng thức làn khói nhẹ lượn lờ một cách mỹ lệ.

“Ngươi biết rõ còn cố hỏi.”

“Thực xin lỗi, ngươi xem trọng trí thông minh của ta quá.”

Lý Khinh Châu tức giận nhìn thấy nàng thần thái nhàn nhã “Mục Thiên Ba là của ta, ngươi tốt nhất là nên giữ khoảng cách với hắn nhỉ.”

An Nhược Lan rốt cuộc nhìn thẳng vào nàng, rất khẳng định nói, “Trên thực tế, ta một mực cách hắn rất xa, ngược lại ngươi thì cách hắn phi thường gần, cho nên ngươi không biết là nói những lời này làm người khác rất khó hiểu hay sao?”

“Ngươi căn bản không có tư cách tranh giành với ta, nếu còn ngoan cố thì chỉ có chuốc nhục vào thân.”

“Ta căn bản là không muốn cùng nhau tranh giành với ngươi, xin hỏi Mục đại tướng quân rốt cuộc có những ưu điểm gì?” Nàng một bộ tò mò hỏi.

Lý Khinh Châu trừng mắt nhìn nàng, nửa ngày không nói nên lời.

“Biến, cút ra ngoài cho ta.” Cuối cùng nàng thẹn quá hóa giận, đứng dậy đập mạnh bàn hét lớn.

Chậm rãi đứng lên, vỗ vỗ trên nếp váy bị nhăn do ngồi lâu, An Nhược Lan lễ phép cáo từ, “Ta đây đi trước, có việc gì thì hãy đến tìm ta.” Nhưng nàng không chắc là sẽ phối hợp.

“Tốt nhất những gì ngươi nói nên là sự thật, nếu không ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Những câu cuối của Lý Khinh Châu đột nhiên trở nên ác độc hẳn, lọt vào tai An Nhược Lan. Nhưng nàng không cho là đúng, nàng cũng không phải loại dễ bị dọa như vậy.

Đi đến cửa vào tiểu hoa viên, nàng hít một hơi thật sâu, duỗi lưng một cái, hoạt động lên xuống cái cổ. Nói thực ra, vừa rồi cổ đều nhanh cứng nhắc lại.

“Như thế nào, không thoải mái?”

Nghe được sau lưng có tiếng người nói chuyện, nàng rất nhanh quay đều lại, mang theo vài phần oán hận nhìn kẻ vừa đến, “Cho dù vừa rồi không có, hiện tại cũng không thư thái.”

“Muốn ta giúp sao?”

Mục Thiên Ba vận trên người một bộ thanh sam đứng trước một lùm hoa cỏ, thân thủ tao nhã, thần thái ân cần, làm cho người ta có ảo giác được sủng.

Nàng lắc đầu, vỗ mạnh một cái, nhắc nhở chính mình không cần phải ảo tưởng quá độ.

“Không cần.”

“Gần đây vì lý do gì nàng một mực trốn tránh ta?”

“Là tướng quân đa tâm.”

“Chỉ mong là ta đa tâm.”

“Tướng quân nếu không có chuyện gì khác, ta xin cao lui.” Nghĩ đến chính mình mới vừa rồi bị Lý Khinh Châu cảnh cáo, tâm tình nàng thực khó cao hứng lên được, cũng không muốn nhìn đến tên đầu sỏ này.

Nhìn xem bóng dáng nàng xoay người đi, khóe miệng của hắn có chút giơ lên, nhẹ nhàng mà mở miệng nói: “Còn vài ngày nữa là chúng ta đến Hàng Châu rồi, nghĩ đến ngươi thật sự rất vui khi được gặp người nhà.”

Cước bộ nàng dừng lại. Cái gì? Hàng Châu? Người nhà? Cái này thảm nha, lời nói dối cũng bị vạch trần rồi, còn chơi cá quỷ a! Chính là chuyện cho tới bây giờ cũng chỉ có thể nói, “Đúng a, ta thật sự rất cao hứng.”

Mục Thiên Ba thần sắc càng thêm sung sương. Tuy nàng cực lực che giấu, nhưng là không xong, âm điệu cùng sắc thái như là bán đứng nàng.

“Ta cũng là nghĩ như vậy, cho nên mới đem cái này là lễ vật đến, ngươi quả nhiên thật cao hứng.”

Đúng nha, quả thực cao hứng muốn giết người. An Nhược Lan nhịn không được khẽ cắn răng, thầm nguyền rủa hắn trong lòng. Rõ ràng cho nàng ngu ngốc, nếu không nàng nới tới cổ đại, đi lại không quen, nếu không đường quay lại kinh thành có sai cũng không biết.

“Cám ơn tướng quân ý tốt.”

“Hẳn là..”

“Ta cho rằng tướng quân nên đem tâm tư trao cho Lý gia muội muội thì tốt hơn a.” Xoay người lại, nhìn xem hắn, sắc mặt nàng vô cùng thành khẩn.

Hắn sắc mặt một túc, không nói gì.

“Nếu gặp được phụ mẫu của ta rồi, hẳn tướng quân có thể yên tâm về kinh rồi.” Nàng dẫn theo vài phần khiêu khích nhìn hắn.

“Đương nhiên.”

“Như vậy chi bằng chúng ta nên nhanh hơn thì có phải tốt hơn không?” Nàng cố ý ngừng tạm , “Bởi vì ta đã nghĩ là sẽ không cần nhìn thấy ngươi nữa.”

Mục Thiên Ba trên mặt xẹt qua hắc tuyến. nàng rõ ràng là cố ý.

“Hắn thực sự nói vậy?” Lý Khinh Châu vô cùng hào hứng hỏi.

Tứ Cửu gãi đầu, “Gia như vậy phân phó tiểu nhân, thỉnh tiểu thư cùng đi.”

“Thật tốt quá.” Chú ý tới ánh mắt của hắn, nàng vội ho một tiếng che dấu “Ta nói như vậy là cũng đang muốn xuống dạo phố rồi, có gia làm bạn cùng đi đương nhiên cũng tốt hơn.”

“Vậy chúng ta đi thôi, gia đang đợi.”

“Ngươi đi trước, nói tướng quân ta tới ngay.”

“Tiểu nhân cáo lui.”

Hắn vừa rời khỏi phòng, nàng lập tức sai một tỳ nữ đến búi tóc, thay y phục cho nàng, trong phòng lập tức bề bộn thành một đoàn.

Lý Khinh Châu xuất hiện ở trước mặt Tứ Cửu với một cách ăn mặc đẹp đẽ, quý giá dị thường khiến hắn chỉ có thể trố mắt nhìn, há hốc mồm, giật mình đưa mắt nhìn nàng thướt tha yểu điệu, chập chờn đi tới gian phòng của Mục Thiên Ba.

Thời điểm nàng đi vào gian phòng, mục Thiên Ba đang đứng đưa lưng về phía cửa phòng, chuyên tâm xem món đồ đang cầm trên tay …. Đỏ như màu máu, hoa văn khắc thật tinh xào.

Nàng sắc mặt phút chốc đại biến, cái kia chẳng phải là huyết ngọc trâm của An Nhược Lan! Sắc mặt thay đổi lại biến, răng ngà cọ xát lại, hảo hảo sửa lại tâm tình đang phẫn nộ, nàng lúc này mới nhẹ nhàng lên tiếng, “Tướng quân.”

Nghe được thanh âm, hắn vội vàng đem cây trâm thu vào trong tay áo, quay đầu lại, “Ngươi đến rồi.”

“Có thể cùng tướng quân đồng hành thật là vinh dự, ta không dám đến trễ.”

“Vậy chúng ta đi thôi!”

Nàng chần chờ, mới nói “Chẳng lẽ chỉ có hai chúng ta thôi sao?”

Hắn mỉm cười, mày kiếm giương nhẹ, ngữ điệu mang theo kinh ngạc hỏi,” Chẳng lẽ cô nương còn hy vọng có người khác đi cùng sao?”

“Đương nhiên không.” Lý Khinh Châu lập tức thốt ra.

“Vậy là được rồi, chúng ta đi thôi!” Hắn cười đến ấm áp như Triêu Dương, ấm như xuân phong, càng tại ẩn một vòng tình ý, làm cho tim nàng đập nhanh hơn hẳn.

“Hảo.” Nàng nhất thời cả người đều thư, cảm giác bay bổng.

Gần đến cổng lớn , ánh mắt của Mục Thiên Ba lóe lên nhìn qua cách đó không xa một bóng dáng mảnh khảnh lén lút như không muốn ai biết, khóe miệng hắn có chút giơ lên, “An cô nương, ngươi cũng muốn ra ngoài sao?”

Đang cùng với người giữ cửa chắp nối, An Nhược Lan lập tức xoay người, ánh mắt lộ ra tia hoang mang, “Các người cũng muốn ra ngoài sao?”

“Tướng quân mời ta cùng ra ngoài dạo phố.” Lý Khinh Châu rất hưng phấn đưa ánh mắt khinh miệt nhìn An Nhược Lan.

“Nha.” Thanh âm nàng bình thản, “Vậy các ngươi đi mau đi.”

“An tỷ tỷ không đi sao?”

An Nhược Lan quái dị liếc nhìn nàng. Hôm nay mặt trời mọc hướng tây sao? Rõ ràng hô gọi nàng là tỷ tỷ ! “Ta sợ ra bên ngoài mặt trời vô cùng độc ác, phơi nắng sẽ bệnh, hay là muội muội cùng tướng quân đi thì tốt hơn.”

“Tỷ tỷ thật sự không đi.”

Nàng trừng mắt nhìn, một vòng trò đùa dai tự đáy mắt hiện lên, “Nếu như muội muội rất hy vọng ta đi cùng như lời nói, thì…. ta…”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 16 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 16. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.259413003922 sec