36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 15

Chương 15Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4.4

Edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

Nhìn xem hắn đi vào gian phòng của Mục Thiên Ba, An Nhược Lan rầu rĩ đi xuống cầu thang, đến hậu viên khách điếm tìm nơi ngồi xuống, nâng má ngẩng người nhìn trời.

Mục Thiên Ba về sau tìm được nàng, chỉ thấy nàng ngồi dưới giàn hoa suy nghĩ viễn vông, đi đến bên người nàng phất phất tay, nàng cũng làm như không thấy, bất đắc dĩ đành phải ho nhẹ một tiếng.

“Ai?” Theo như từ cõi thần tiên bừng tỉnh lại, An Nhược Lan tay chống cằm bị trợt thiếu chút nữa té xuống đất đi.

“Ngươi đang ở đây nghĩ cái gì, ta tới nửa ngày, ngươi còn không biết.”

“Cái gì cũng không còn nghĩ.” Nàng thành thật nói. Vừa rồi đầu óc trống rỗng, trong lòng loạn thành một đoàn, ngàn đầu có hàng vạn chử nhưng không thể nào nhớ nổi.

“Vừa rồi thế nào không đi vào?” Hắn đột nhiên vừa chuyển sang nói chuyện khác.

“A!” nàng trừng mắt thật to nhìn hắn. hắn vừa rồi làm sao biết nàng ở bên ngoài !?

“Ta nghe đến ngươi cùng Tứ Cửu bên ngoài nói chuyện.” Hắn cười nhìn qua biểu lộ kinh ngạc của nàng, chậm rãi giải thích.

“Lam sao có thể?” Nàng nhỏ giọng nói thầm.

“Ta là người tập võ, thính lực tự nhiên cũng tốt hơn người bình thường.”

“Nha.” Nàng âm thầm liếc mắt. Biết võ công rất giỏi a. “Ngươi cùng Lý cô nương đang nói chuyện, ta không nên đi vào quấy rầy.”

Hắn giống như lơ đãng nhìn hai mắt nàng, khóe miệng có chút giơ lên “Nàng cũng chỉ ngồi lại một lát.”

Ngồi một lát? Hắn đúng thật là dám nói. An Nhược Lan nhịn không được trong lòng đối với người trước mặt một phen oán thầm. Rõ ràng là đi vào ban ngày chứ sao.

“Tứ Cửu đi vào dâng trà, vô ý làm đổ bát trà văng tung tóe lên quần áo của nàng ta.”

Nàng ngước mắt nhìn hắn “Trùng hợp như vậy?”

“Thiên không hề trắc phong vân, người có sớm tối họa phúc, trên đời chuyện nguyên chính là chỗ này.”

“Cho nên ngươi mới chạy đến tìm ta?” Nàng liếc mắt nhìn hắn, một bụng tức giận.

Hắn lắc đầu, “Ta nguyên bản đã nghĩ đến tìm ngươi.”

“Phải không?” Muốn tìm nàng lại cùng người khác trong phòng hơn nửa ngày, thẳng đến trùng hợp có chuyện phát sinh mới đến? Lừa gạt quỷ đều không tin, nàng là người sống đương nhiên càng không tin.

“Đương nhiên.”

“Tìm ta có việc gì?”

“Chúng ta lần này trực tiếp vào kinh, ngươi có muốn đến Phong gia quay về chuyện đăng cáo tri thoáng cái tìm song thân?” Hắn vừa nói, một bên lưu ý đến vẻ mặt của nàng.

Thư nhà? Song thân? Chỉ sợ ghi được đi ra cũng đưa không đến nơi! An Nhược Lan trên mặt hiên lên một vòng bi thương, “Hôm nay đến nội địa Trung Nguyên, ta muốn tự mình về nhà, không muốn phiền tướng quân hao tâm tổn sức.”

“Ngươi muốn tự mình trở về?” Con mắt sắc của hắn hơi trầm xuống.

“Ừ.”

“Ngươi quên lời của ta sao?”

“Tướng quân từng nói trăm ngàn lời, ta làm sao biết câu nào.”

“Ta là ân nhân cứu mạng của ngươi.” Hắn nhắc nhở nàng.

Nàng rất hỏa lớn trừng mắt hắn “Tương báo ân cứu mạng có hơn một ngàn vạn, ta vì cái gì chỉ có thể dùng thân báo đáp? Ta là nam nhân, có phải hay không ngươi cũng muốn.”

“Ngươi không phải.” Hắn khẳng định.

“Ta nói nếu như.”

“Muốn.”

Nàng há hốc mồm, không dám tin nhìn hắn, cũng có chút không tin lỗ tai của mình. Như vậy chém đinh chặt sắt trả lời, thật ra lời này là của một tên phần lớn thời gian ra vẻ đạo mạo nói ra sao?

“Ngươi rõ ràng là có vị hôn thê rồi a.” Ăn trong chén nhìn trong nồi, một ngày đó nghẹn chết ngươi.

“Ai?”

“Ngươi còn giả ngu?” Tay nàng chút nữa là đâm chọt cái mũi của hắn, “Lý Khinh Châu rõ ràng chính là vị hôn thê của ngươi, Tứ Cửu đều nói cho ta biế, ngươi còn chối?”

Hắn đem tay của nàng nhét vào lòng bàn tay, có chút bất đắc dĩ nhìn nàng, “Nếu như là Tứ Cửu nói, hắn nhất định có nói đây là chủ ý của mẫu thân ta.”

“Cha mẹ chi mệnh a.” Nghĩ nàng ngốc tử a, cổ đại toàn bộ điều là lệnh của cha mẹ với qua bà mai mối cả.

Hắn trầm mặc một lát “Lão nhân gia nàng chỉ là nóng vội quá thôi.”

Dùng sức rút tay về, An Nhược Lan lui về sau hai bước, rất trịnh trọng nhìn hắn nói “Tướng quân, mặc kệ chân tướng sự tình thế nào, ngươi đã có hôn ước, nên kiểm điểm lại hành vi của mình.”

“Ta không có hôn ước.” Hắn rất dứt khoát phủ nhận.

“Chính là ta có.”

Hắn hơi bị nghẹn lời.

“Cho nên xin tướng quân tự trọng.” Nàng đối với hắn phúc phúc thân, “Ta cáo lui.”

Mục Thiên Ba muốn nói lại thôi, nháy mắt bóng dáng của nàng đã biến mất tại cửa hoa viên.

“Gia, ngài có thư.”

Nhìn thấy Tứ Cửu nhanh chóng chạy tới, hắn chỉ nhàn nhạt thanh âm hỏi, “Từ nơi nào chuyển đến?”

“Kinh thành, tám trăm dặm chuyển phát.”

Hắn tự tay tiếp nhận thư, xem xét phía dưới mày kiếm giãn ra.

“Gia, chuyện gì làm người vui vẻ như vậy?”

“Hoàng thượng chuẩn ta trước đi đến Hàng Châu.”

“Gia đến Hàng Châu làm gì?”

Ánh mắt của hắn trở nên nghiền ngẫm “Tiếp cao đường đại nhân nào đó.”

“Người nào đó?” Tứ Cửu hoang mang vuốt cái ót.

Không có trả lời của hắn, Mục Thiên Ba chỉ là đem tay trái tại sau lưng theo phía trước triển khai đến, một chi huyết ngọc trêm thình lình xuất hiện ở lòng bàn tay của hắn.

“A, đây không phải là ngọc trâm tổ truyền của An cô nương sao?” Tứ Cửu nghi hoặc hỏi.

“Nhãn lực tốt.” Mục Thiên Ba mắt tỏ ra khen ngợi.

“An cô nương nói đây là muốn dùng tặng cho ý trung nhân!” Lúc ấy hắn đứng ở trước cửa trà lâu nên nghe được rất rõ ràng.

“Đúng vậy.”

Tứ Cửu giật mình, “Nguyên lai gia cùng ………” Khó trách An cô nương không chú ý đến Lý cô nương cùng gia cùng một chỗ, nguyên lai trong nội tâm sớm có nắm chắc.

Hắn nhếch miệng mỉm cười, cái gì cũng không nói.

“Chúc mừng gia.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 15 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 15. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.231629133224 sec