36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 13

Chương 13Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4.2

Edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

Đây tuyệt đối là châm chọc! An Nhược Lan âm thầm cắn răng, lặng lẽ thề, một khi hành động, tuyệt đối sẽ hồi đáp người nào đó gấp trăm lần.

Hắn như đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, song chưởng một kích, vẻ mặt sầu lo nhìn chằm chằm vào nàng tỏ vẻ bất mãn, “Ta đột nhiên nghĩ đến, một khi ngươi hành động mà nói, ….. tuyệt đối sẽ không như bây giờ nhu thuận nghe lời.”

Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Nàng trừng mắt nhìn hắn.

“Nếu không đến kinh thành trước ngươi vẫn đi như vậy.” Hắn mang một bộ dáng thương lượng.

Hai trong mắt An Nhược Lan thiếu chút nữa do trừng hắn mà rớt ra. Hắn như thế nào không biết xấu hổ nói ra những lời không có nhân tính như vậy.

“Biểu lộ của ngươi như vậy, ta thực sự rất khó an tâm cởi bỏ huyệt đạo của ngươi.” Hắn một dáng tiếc nuối mà nói.

Nàng trong lòng nguyền rủa hắn, trên mặt lại lộ ra môt vòng lúm đồng tiền mê người, hướng phía hắn vũ mị vứt hai cái mị nhãn. Dù sao mắt nàng trợn trắng cũng như vứt mị nhãn, cũng không có gì khác biệt.

Ngực hắn cứng lại, đáy mắt hiện lên hai ngọn lửa, lập tức đem ánh mắt dời về một phía. Thật muốn mệnh, nếu như nàng nghĩ, nam nhân khăp thiên hạ đều sẽ bị ánh mắt lơ đãng mà kiều mị của nàng làm cho mê đảo.

“Các ngươi đang làm gì đó?” Tiếng kinh hô theo cửa truyền đến, chợt một bóng dáng đã vọt đến bên cạnh hai người.

“Lý cô nương!” Mục Thiên Ba khẽ cau mày nhìn người nào đó không mời mà tới.

“Làm sao ngươi có thể không thấy hổ thẹn mà làm như vậy.” Chứng kiến Mục Thiên Ba nằm phía trên An Nhược Lan, Lý Khinh Châu mang đôi mắt đẹp phóng lửa, tay phải giương lên, liền cho nàng một cái tát vang dội.

Tiếng vang thanh thúy làm không khí trong doanh trại rơi vào chút trầm mặc.

An Nhược Lan vừa sợ vừa giận trừng mắt nhìn Lý Khinh Châu.

Một vòng vẻ mặt giận dữ của Mục Thiên Ba hiện lên trên tuấn nhan, hai tay đặt bên cạnh thân đang nắm chặt, lại từ từ buông ra.

“Lý cô nương đến đây có việc gì?” Hắn lạnh nhạt nhìn khách không mời mà đến.

“Ta lo lắng khi không thấy ngươi ra ngoài dùng cơm, cho nên chạy đến đây nhìn xem, nhưng không ngờ hai người các ngươi, ……” Ánh mắt của nàng tràn ngập phẫn nộ cùng oán hận, còn có không để cho sai biện đố kỵ.

“Cho dù giữa chúng ta có phát sinh việc gì, cũng là chuyện của ta cùng An Nhược Lan, cùng cô nương có quan hệ gì đâu?”

“Cái gì không có vấn đề, ta là….”

“Ngươi là cái gì?” hắn tiến lên trước một bước, đe dọa nhìn nàng.

“Tóm lại, ta chính là không cho phép các ngươi như vậy.” Nàng giậm chân, một bộ dáng ngang ngược tùy hứng.

Mục Thiên Ba hờ hững cười, xoay người đi đến bên An Nhược Lan, thay nàng giải huyệt.

An Nhược Lan một chuyển động, nàng lập tức nhảy dựng lên, vọt tới trước mặt Lý Khinh Châu. Không nói hai lời, lập tức cho nàng hai cái tát, nhiều tiếng thanh thúy vang dội.

“Ngươi……..” Nàng há hốc mồm trừng mắt nhìn An Nhược Lan, không tới việc sẽ bị nàng đánh.

“Ta như thế nào?” An Nhược Lan giương cằm lên “Ta không phải thánh nhân, ngươi cho là đánh ta có thể sẽ không bị hoàn lại.”

Mục Thiên Ba đáy mắt hiện lên mỉm cười, xem ra quả nhiên nàng không chịu để có người hại “Nàng chính là hoàn trả lại.” Tuy nhiên hắn cũng không phản đối nàng đánh nhiều hơn vài cái.

“Nếu như không phải ngươi, ta thoáng cũng phải ra tay như vậy, cho nên mặt khác là đòi một chút lợi tức, Bằng hữu của ta từng nói, đòi nợ nhất định phải đòi cả vốn lẫn lời.”

“Bằng hữu của ngươi thực đặc biệt.” Mục Thiên Ba cười lắc đầu, không biết người có lý lẽ như vậy sẽ có xuất thân như thế nào.

“Đó là đương nhiên, người không đánh ta, ta không phạm người, người ra tay với ta, ta phụng bồi thực hoàn hảo.” Bị người ăn hiếp phải ăn hiếp trở lại, điều kiện cho phép thì gấp đôi, đây là ôn nhu thường nói, đã bị tỷ muội các nàng lập thành quy luật.

Nghe nàng nói như bậy, đột nhiên hắn cảm thấy có chút mát mẻ.

Lý Khinh Châu trừng mắt nhìn An Nhược Lan, cắn răng nói: “Dám đánh ta, ngươi là người thứ nhất.”

“Ừ, nếu như cứ tiếp tục không biết phân biệt tốt xấu đánh người như vậy, …… tin tưởng ta, ta không phải là người cuối cùng đánh ngươi.” Nàng rất khẳng định trả lời.

Hắn hiểu ý cười. Nàng nói được trúng tim đen.

“Chúng ta đi nhìn.” Lưu lại những lời này, Lý Khinh Châu liền chạy ra khỏi doanh trướng.

An Nhược Lan như có điều suy nghĩ, nhìn qua hướng nơi nàng vừa biến mất. Ánh mắt nàng mang theo một chút oan ức độc, cảnh linh trong đầu phút chốc kéo vang lên, xem ra phải cẩn thận.

“Đang suy nghĩ gì?”

“Nghĩ ngươi chết như thế nào a!” Nàng tức giận trừng hắn liếc. Ai nói nữ nhân là kẻ gây tai họa, muốn nàng nói, chiến hỏa của nữ nhân đều là từ nam nhân mà khơi mào.

Mục Thiên Ba nghẹn ngào mà cười. Nàng giả trang thục nữ tức giận mang khí chất mê người, bất quá dáng vẻ kệch cỡm chân thật lại phi thường đáng yêu.

Đại mạc hoang vu mà tịch mịch, chính là cừa đi ra khỏi đại mạc, An Nhược Lan lại cảm thấy vô cùng phấn khích, người như vậy, không biết như thế nào cho đủ.

Từng tòa thành trì liên tiếp giữa đại mạc và trung nguyên, phồn hoa, độc đáo đặc sắc, trên đường có muôn hình muôn vẻ chủng tộc khách vãng lai đang trò chuyện, thoáng như đưa thân vào cảnh mơ.

Nghĩ đến chính mình lần trước bởi vì đi dã ngoại mà đã vượt thời không đi vào Đường triều của ngàn năm trước, An Nhược Lan không khỏi nén tiếng thở dài.

“Cô nương, cái trâm này ngài có thích không? Ta còn có những thứ tốt hơn vậy.”

Người bán hàng rong cất tiếng làm cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng, nàng không khỏi bật cười. Bất quá chính mình mua cây trâm lúc này tựu như đi vào cõi thần tiên đại hư, nếu lúc này có tên móc túi nào khi dễ người thì thật thảm.

“Không cần tiểu ca, cái này nhìn cũng thật tốt.”

“Cây trâm này cùng cô nương thật sự rất hợp. quả thực tựa như vì cô nương mà chế tạo nên.”

An Nhược Lan nhìn xem trên tay người kia một thân trâm đỏ thẫm, huyết sắc trong ẩn hiện oánh quanh cây trâm, có chút lộ ra vui vẻ. Rất kì quái, lần đầu tiên nhìn đến cây trâm này nàng đã có loại cảm giác kì lạ, khi nàng cầm ở trong tay, cái loại cảm giác này càng mãnh liệt, rồi tựa như cổ vật bị mất ngàn năm được tìm thấy lại trở lại bình thường.

Người bán hang rong nhìn nàng lộ ra vẻ vui mừng.

Một thân hồng y tuyệt mỹ giai nhân, tóc như mây đen, da như tuyết trắng, mười ngón tay xíu xiu, dáng điệu uyển chuyển, một đôi mắt hạnh giống như giận còn cười, môi son không cần tô điểm vẫn hồng, vô luận từ góc độ nào nhìn đến, đều là một bức tranh tuyệt diệu đến cực điểm.

Vừa đi ra khỏi trà lâu liền chứng kiến một hình ảnh như vậy, làm cho ánh mắt của Mục Thiên Ba không cách nào dời đi được, chỉ có thể kinh ngạc ngẩn người nhìn qua nàng.

“Cái trâm này rất tốt a.” Ổn định lại tâm trí, hắn đi đến bên nàng, giả vờ dò xét cây trâm trong tay của nàng.

“Đúng nha, thật sự là rất đẹp. Hoa văn xưa cũ được khắc lịch sự mà tao nhã, đường vân rõ ràng nhẵn nhụi, rất tuyệt.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 13 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 13. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.207273006439 sec