36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 11

Chương 11Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3.4

Edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

Trên đường trở về kinh, thời gian, thời tiết rất không tồi, trên cao mặt trời chiếu rực rỡ, đương nhiên nhiệt độ cũng rất cao, làm cho người ta không khỏi phải lau mồ hôi như mưa.

Đoàn người hạo hạo đãng đãng ra khỏi thành, đi vào đại mạc mênh mông, bước trên đường trở về kinh.

Trong sa mạc đi chưa tới một canh giờ, rất xa dường như chứng kiến một cái gì đó màu đỏ ngã vào trong cát vàng.

Càng đến gần, càng thấy rõ ràng.

Xiêm y đỏ tươi tại cát vàng xem như có thể phá lệ thấy được, mà diều hâu đáp xuống khiến cho người không thể bỏ qua.

Nhìn xem hộ vệ lạp cài tên, An Nhược Lan lông mày cau lại. Tình hình này hảo nhìn quen mắt, quen thuộc đến làm cho nàng …….. a! Ánh mắt của nàng bỗng dưng trợn to, một cái chớp mắt cũng không, trong nháy mắt nhìn bóng dáng kia ngã vào trong cát vàng, cái này cùng nàng xuất hiện ở nơi trống không này tình hình thật giống a!

“Sao chép.” Hai chữ bất kỳ nhưng nổi lên trong lòng.

Đây là đạo lý gì a, xuất ra phương thức đều tương tự đến kinh người, lão thiên gia rốt cuộc đang đùa gì vậy?

Mục Thiên Ba ánh mắt ở đằng kia một thân Hồng Ảnh cùng An Nhược Lan đều đồng thời quét qua một lần, mày kiếm khẽ nhếch. Vì cái gì tình huống các nàng xuất hiện đều y như vậy?

Thông đồng?

Thu được của hắn sự chăm chú khác thường, An Nhược Lan nhún nhún vai, trở lại làm vẻ vô tội.

“Gia, là vị cô nương.” Tứ Cửu nói ra một chuyện thực rõ ràng.

An Nhược Lan trừng mắt liếc hắn một cái. Nói nhảm, mở to mắt chứng kiến đều biết là vị cô nương rồi, còn cần ngươi bẩm báo. Bất quá, nàng phát hiện chỉ cần có nữ nhân cùng Mục Thiên Ba đồng thời xuất hiện, Tứ Cửu sẽ trở nên rất hưng phấn, cảm giác có điểm quỷ dị.

Mục Thiên Ba đột nhiên xoay người xuống ngựa, hướng bóng người đi đến.

Hắn có thể hay không cũng như lúc trước cứu nàng? An Nhược Lan nhìn chằm chằm chử động của hắn, trong lòng âm thầm nói, vừa nghĩ tới khả năng hắn có hành động cứu nàng ta như lúc trước đối với nàng, trong lòng có chút mùi vị không phải.

Chứng kiến hắn ngắm người trên mặt đất, liếc mắt tựu quay đầu đi trở về, nàng hiếu kỳ hỏi, “Nàng lớn lên khộng đẹp sao?” Háo sắc là bệnh chung của nam nhân, nàng nghĩ người nào đó cũng đồng dạng mới đúng.

“Rất đẹp.” Đạptrên yên ngựa ngoài, hắn trả lời nàng.

“Vậy ngươi vì cái gì không cho nàng lấy thân báo đáp?” Nàng ánh mắt sáng quắc theo dõi mặt hắn.

Trong mắt hắn hiện lên một vòng quang, khóe miệng khẽ nhấc lên,”Nàng không phải ta cứu.”

Két? Loại này đáp án.

“Cứu người hẳn là…” Hộ vệ bắn tên rất hào khí vỗ bộ ngực.

“Nhìn xem, nam tử hán đại trượng phu muốn có loại này thi tư không nhìn qua báo trí tuệ.” Nàng ý nhìn người nào đó.

Vài người ngồi gần đó cúi đầu cười trộm. Xem ra An cô nương còn đang so đo với những lời tướng quân đã nói ngày hôm qua.

“Hắn có thê tử.” Mục Thiên Ba như thế nói.

“Thì mới nói, nếu như ngươi cũng có thê tử…. ta liền không cần phải lấy thân báo đáp rồi.” Nàng lộ ra thần sắc bừng tỉnh đại ngộ.

Hắn nhìn xem nàng không nói chuyện.

“Tướng quân, ta quyết định giúp ngươi làm mai.”

Ánh mắt của hắn trầm xuống, như cũ nhìn nàng không nói chuyện.

“Tướng quân thích nữ tử như thế nào?” Nàng hứng thú nhướng mày.

“Đa tạ tướng quân cứu mạng.”

Mục Thiên Ba còn chưa kịp trả lời, vị hồng y nữ tử được cứu tỉnh ra trước ngựa cảm ơn.

“Không khách khí, là hộ vệ của ta bắn tên.”

“Ta nguyên là ở một nơi lạnh khủng khiếp, muốn lấy chồng ở xa. Ai ngờ tại đại mạc mênh mông này gặp bọn cường đạo bất lương, lúc này mới phải lưu lạc tha hương, ta …….Nếu không phải tướng quân kịp thời ra tay cứu giúp, ta chỉ sợ đã chết tại nơi cát vàng mênh mông này.” Hồng y nữ tử vừa nói, một bên nhịn không được nước mắt rơi như mưa.

An Nhược Lan nhịn không được lấy tay che miệng. Cái này lý do thoái thác quá quen thuộc rồi, quen thuộc đến nỗi làm cho bọn ta nhịn không được sinh ra vài phần hàn ý.

Mục Thiên Ba xem nàng biểu lộ giật mình, khóe miệng khả nghi giơ lên, mục quang lóe lên vài cái, nghi hoặc trong lòng tự phát lên. Có thể hay không nàng kỳ thật cũng là giả?

Rất cẩn thận đánh giá dung mạo hồng y nữ tử, An Nhược Lan âm thầm thở dài một hơi. Khá tốt hai nàng lớn lên đều không giống, nếu không bọn ta hoài nghi gặp được kiếp trước của mình.

Hai nữ nhân ánh mắt rốt cuộc chống lại, ẩn ẩn sấm sét trên không trung xẹt qua.

“Không biết cô nương có tính toán gì không?” An Nhược Lan vượt lên trước vấn đề. Nàng đột nhiên đối với vị hồng y nữ tử này sinh ra hứng thú thật lớn, bởi vì nàng phát hiện ánh mắt của nàng thỉnh thoảng lại hướng đến bóng dáng cao lớn của Mục Thiên Ba.

“Ta là người kinh thành, muốn về nhà.”

“Gia! Tiện đường a.” Tứ Cửu hô to một tiếng.

“Thật vậy chăng !?” Hồng y thiếu nữ sắc mặt lộ vẻ vui mừng, “Không biết hay không có thể cho phép tiểu nữ cùng đi với các người.”

Ánh mắt kia —– nhẹ nhàng một thủy, đưa tình tơ ngọc truyền a!

Trong lúc đó trong lòng cảm thấy có chút không thoải mái. An Nhược Lan không tự giác mấp máy môi, có phần không cho là đúng. Hiện tại nàng có bảy mươi phần trăm nắm chắc mục tiêu của hồng y nữ tử là Mục Thiên Ba.

“Đương nhiên là có thể, cô nương biết cưỡi ngựa sao?”

Vài cái ánh mắt bắn về phía người vừa mở miệng… Vương công công.

“Không biết a, cái này, vậy phải làm sao bây giờ mới tốt?”

“Không bằng……..”

“Lý Minh ngươi giúp nàng” Mục Thiên Ba gọn gang dứt khoát, cắt đứt mọi khả năng đề nghị của Vương công công.

An Nhược Lan khóe miệng có chút giơ lên, tâm tình nhất thời tốt.

“Cảm ơn tướng quân.” Hồng y thiếu nữ quăng ánh mắt đến người hiện tia ai oán.

“Vị này tỷ tỷ xưng hô như thế nào a?”

Hồng y nữ tử nhìn xem An Nhược Lan nhiệt tình, đáy mắt hiện lên tia chán ghét, “Ta năm nay mười bảy tuổi, không biết tỷ tỷ thì sao?”

“A, nguyên lai là muôi muôi rồi, ta hơn ngươi một tuổi.” Nàng khoái hoạt trên báo tuổi.

Mục Thiên Ba như có điều suy nghĩ nhìn nàng liếc, nguyên lai nàng năm nay vừa mới mười tám tuổi.

“Muội muội tên gì?” Nàng vẫn như cũ là rạng rỡ, hòa ái dễ gần, dùng biểu hiện vô hại đối người.

“Lý Khinh Châu.”

“Hảo một cái huệ chất lan tâm danh tự a!”

Giả bộ không đếm xỉa lưu ý tới giọng điệu thần thái của An Nhược Lan, Mục Thiên Ba có chút hiểu được giương lên khóe miệng. Xem ra, trong lòng của nàng cũng nổi lên nghi hoặc.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.206737041473 sec