36 kế cầm tướng quân36 kế cầm tướng quân - chương 10

Chương 10Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3.3

Edit: Tiêu Nhi

Beta: A Tử

Một đạo bóng người mảnh khảnh chạy thẳng đến chỗ ở của Mục Thiên Ba, Ô Kiếm Các, làm thị vệ ở cửa ra vào phải ghé mắt.

“Mục Thiên Ba, a……” Cửa phòng bị phá vỡ sau một khắc, tiếng thét chói tai vang vọng Minh Kiếm các, trong nháy mắt, bên ngoài mọi người vội vã chạy đến.

“Xảy ra chuyện gì!”

“An cô nương.”

“Tướng quân!”

Thị vệ từ bên ngoài xông tới, ánh mắt đổ dồn về An Nhược Lan đang đứng trước cửa phòng, trong phòng trong thùng tắm, tướng quân lúc đó di động qua lại, mập mờ hào khí càng ngày càng đậm.

“Ngươi tắm rửa không khóa cửa a.” An Nhược Lan dậm chân, khẩu khí không khỏi có chút oán trách.

“Bởi vì hành dinh tất cả đều là nam nhân.”

Lời này của hắn được mọi người đều đồng ý. Suốt bao năm qua chỉ có An cô nương là nữ nhân ở tại hành dinh.

“Cái kia a,……… vừa rồi đại ca canh giữ ở cửa a, ngươi vì cái gì không nói cho ta biết trước một tiếng?” Hại nàng thiếu chút nữa là đau mắt hột.

“Ngươi không gõ cửa.” Mục Thiên Ba mở miệng thay thị vệ giải vây.

“Không có gõ cửa?” Không ít ánh mắt đầy vẻ hứng thú rơi vào trên người nàng, làm cho nàng ngay lập tức muốn đào cái hố chôn chính mình, bất quá trước đây nàng đã nhớ rõ sẽ chôn sống hắn.

“Các ngươi đều đi xuống đi.”

Mọi người liếc nhìn nhau, đều có chút không cam lòng, nhưng ở ánh mắt lạnh lung của Mục Thiên Ba, chỉ có thể phẫn nộ lui ra.

“Đêm khuya ngươi xông vào đây có chuyện gì?”

“Ngươi nhất định phải ngồi trong thùng nói chuyện cùng ta sao?” An Nhược Lan trong tai truyền đến thanh âm trêu chọc. Hắn cư nhiên còn có hứng thú tiếp tục tắm rửa?

“Ta vừa mới bắt đầu tắm rửa mà thôi.”

“Shit!” Nhịn không được khẽ nguyền rủa một tiếng. Loại tình hình này nếu để cho tên Mộ Dung Lợi kia đụng phải, nhất định hai mắt tỏa sáng. chạy đến bên thùng, nhưng nàng là An Nhược Lan, đối với soái ca không mê.

“Là chuyện gì khiến cho ngươi không thể chờ đợi được, đêm khuya xông cửa mà vào.” Tuy không có nghe rõ nàng chửi bới cái gì, nhưng nhìn tay nàng nắm thành quyền. trong mắt hắn hiện lên vài tia vui vẻ, lời nói mang chút trêu chọc truy vấn.

Dày! Cái này hơi quá đáng, An Nhược Lan cắn răng một cái, dậm chân xoay người lại, trừng mắt xem ra suất khí mê người “Ngươi là tên tiểu nhân nói không giữ lời.”

“Ta? Nói không giữ lời?” Hắn không biết sao lại bị chỉ trích ngược lại.

“Ngươi đáp ứng đưa cho ta tỳ nữ.”

“Tỳ nữ!” Hắn sững sờ, lập tức có vẻ có chút chột dạ. Hắn thực quên đi, không, phải nói là tận lực di vong tâm.

“Đúng, tỳ nữ của ta!” nàng giương cao cái cằm, tiếp tục theo dõi con mắt của hắn, một chút cũng không dám ngắm loạn.

“Ngày mai chúng ta đều trở về kinh rồi, đến kinh thành sau trong phủ có.”

“Nhà của ta cũng có a, vấn đề là hiện tại cần.” nàng đến báo thù ngươi. Nửa câu sau nàng cũng không nói ra. Hừ, ngươi không phải sợ nữ sao? Khiến cho ngươi hảo hảo cùng nữ nhân ở chung.

“Hiện tại?” Hắn nhíu mày.

“Đúng, hiện tại.”

“Đêm hôm khuya khoắt?!”

“Bởi vì ngày mai sẽ lên đường trở về kinh.” Nàng nhất định trên đường phải chứng kiến thành quả.

“Lùi lại một ngày.” Hắn quyết đoán quyết định.

“Ngươi muốn kháng chỉ?” Nàng kinh ngạc mở to mắt.

“Hoàng thượng chỉ nói là để cho ta mau chóng trở về.” Hắn thanh minh.

“A, ngươi chui lỗ thủng.”

“Vậy bây giờ ngươi có thể cho ta tiếp tục tắm rửa sao?”

“Hảo.” Nàng xoay người hướng bên ngoài rời đi. “Không được a.” Còn chưa đi đến cửa, nàng lại một cái bước thật xa quay trở lại.

“Thì thế nào?”

“Hay là từ bỏ?” Vì hắn mà để cho người khác rơi khỏi nơi chôn nhau cắt rốn giống như có điểm không tốt, hay là tìm mưu khác.

“Ngươi xác định?” Hắn nhướng mày.

“Trăm phần trăm xác định.”

“Xác định là sẽ không nhất thời tâm huyết dâng trào lại xông tới?” Hắn đã rất xác định nàng đúng là quyết tâm dâng trào.

“Ta dung nhân cách cam đoan.” Cắt, đem nàng đương cái gì.

Hắn không nói gì nhìn nàng. Nói thực ra, nghĩ đến chuyện nàng dần dần biểu lô bản tính, hắn có chút nghi vấn nhân cách của nàng.

Sự thật chứng minh lo lắng của hắn không phải dư thừa.

Nàng đi không bao lâu, “Phanh” một tiếng, cửa lần nữa bị phá khai. Quần áo của hắn vừa mới mặt được một nửa.

“Ngươi lại nghĩ tới cái gì?” Hắn có chút bất đắc dĩ nhìn nàng.

“Cũng không thể khiên được đầu Lạc Đà trở về?

“Về chuyện này?”

“Đúng, về chuyện này.”

“Ngày mai nói cũng được a!” Hắn nghĩ phủ.

“Ngày mai còn có chuyện khác.”

Hắn triệt để không nói gì.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 10 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện 36 kế cầm tướng quân
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện 36 kế cầm tướng quân - chương 10. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.211732149124 sec