Tình Yêu Quý TộcTình Yêu Quý Tộc - chương 83

Chương 83Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Từ từ mở mắt tỉnh dậy. Toàn thândội lại cảm giác đau nhức dai dẳng nhắc nhở cho Xuân biết những gì vừaxảy ra. Uể oải vươn vai ngồi dậy, hướng ánh mắt nhìn xung quanh.

Căn phòng rộng lớn, tráng lệ yên tĩnh tách biệt khỏi nơi ồn ào xô bồngoài kia. Ngồi thẳng lưng, dựa vào thành giường, cảm giác lười biếngquanh quẩn khiến cô chẳng muốn vận động chút nào.

Đôi mắt có chút khó chịu, khô rát, mỏi nhừ, có chút cảm giác gượng gạo.Có lẽ là do vừa khóc xong nên thế? Đúng là sau khi trút hết cảm giác bực bội kìm nén trong lòng bấy lâu nay, tâm trạng có chút thoải mái hơn hẳn nhưng vẫn không thể nào gạt bỏ được ý định quay trở về nhà, mặc dùkhông dám.

Cạch…

Cánh cửa đẩy ra, một người con trai bước vào. Khuôn mặt trầm lặng, lạnhlùng có chút gì đó không thoải mái cho lắm. Anh chợt khựng lại khi nhậnra người con gái kia đã tỉnh dậy. Trong lòng có chút ngại ngùng. Thậtkhông hiểu tại sao anh lại tới đây, chỉ biết trong lòng cực kì nôn nao,lo lắng vì một điều gì đó.

Xuân ngơ ngác nhìn anh. Tại sao anh lại tới đây? Thăm cô sao? Trong lòng dậy lên chút tia ấm áp nào đó. Suy nghĩ nhanh chóng bị giập tắt. Côkhông được suy diễn lung tung. Không được làm phiền thêm một người nàonữa. Không thể để vì mình mà khiến anh khó xử, hơn nữa chắc chắn sẽ làmngười con gái bên cạnh anh rất buồn.

- Không ngủ nữa sao? – Băng lên tiếng, phá ta không khí tĩnh lặng quanh đây.

Xuân lắc đầu, nhìn anh có chút lúng túng kì lạ.

- Em cảm ơn. Lúc nãy làm phiền mọi người. – cô chợt nhớ chuyện lúc nãy, trong lòng có chút áy náy.

- Không sao. Sắp đến giờ ra về rồi, em về cùng chứ? – anh nhẹ giọng.

Cô ngẩn người. Là anh đang quan tâm tới cô sao? Một cảm giác yên bìnhnào đó dâng lên trong lòng nhưng ngay lập tức bị đè nén lại.

- Không…không sao đâu ạ. Em khỏe mà. Mọi người về trước đi. Em… - cô lắc đầu từ chối.

Cạch

Cánh cửa lại bị đẩy ra thô bạo. Một dáng người mảnh mai duyên dáng xuấthiện. Nụ cười duyên dáng, kiêu sa khiến người đối diện phải thầm ngưỡngmộ và kiêng dè. Tiên chậm rãi bước tới cạnh Băng rồi mới quay qua nhìnXuân đang ngồi ở trên giường.

- Chào em, lâu ngày không gặp, trông em không khỏe lắm. Tại sao thế?Thật là, không biết tự chăm sóc mình chút nào, lại phải để nhiều ngườilo lắng rồi. – Tiên trách Xuân, nụ cười quan tâm cùng ánh mắt hỏi thămlàm Xuân có chút cảm động.

- Em xin lỗi. – cô cười trừ.

- Được rồi, em nên nghỉ ngơi cho tốt vào. – Tiên tiếp tục nói, tỏ vẻ quan tâm nhưng tận sâu trong đáy lòng là sự thờ ơ.

- Vâng. – Xuân gật đầu.

Không tiếp tục chú ý tới người con gái kia, Tiên quay qua nắm cánh tay của Băng nũng nịu nói:

- Băng cậu cũng ở đây sao? Hay qua đúng lúc tớ đang tính đi tìm cậu.

- Có việc gì sao? – Băng nhẹ nhàng né tránh sự vồn vã tự nhiên ấy, lạnh lùng lên tiếng.

Hành động từ chối đó khiến Tiên có chút xấu hổ nhưng vẫn tiếp tục duy trì nụ cười trên miệng.

- Tất nhiên rồi, bà tớ muốn hẹn gặp cậu và ông của cậu dùng bữa tốichung với nhau. – Tiên liếc nhìn người con gái kia có chút đắc ý.

- Có việc gì sao? – anh hỏi.

- Tớ cũng không rõ, chắc là không có việc gì quan trọng đâu. – Tiên hơi đỏ mặt.

- Vậy sao? – anh thờ ơ đáp.

- Chúng ta đi nào. – Tiên kéo tay anh định đi về phía cửa ra vào nhưng anh đã kịp rụt tay lại.

- Xin lỗi, cô cứ đi trước đi. – anh có chút khó chịu.

- Sao thế? – cô nũng nịu hỏi.

Băng nhìn cô, ánh mắt toát lên tia lạnh lẽo đến đáng sợ. Đôi mắt đen sâu thẳm như muốn đóng băng tất cả. Bất giác khiến Tiên rùng mình.

- Được rồi, hẹn cậu sau. – Tiên rút lui trước, biết rằng càng ở lại đây lâu chỉ càng chút xấu hổ cho mình, tốt nhất là đi.

Quay lưng lại, bình thản đi ra ngoài, trước khi đi vẫn không kịp trao cho Xuân ánh mắt “quan tâm” của mình.

Người con gái kia đi khỏi, căn phòng đột ngột tĩnh lặng đến nghẹt thở.

- Anh…có việc bận sao? – cô e dè hỏi.

- Không. – Băng đáp, giọng nói nhỏ nhẹ đến bất ngờ, hoàn toàn không còn chút gì đáng sợ như lúc nãy.

- Vậy sao…anh không…đi cùng chị Tiên? – cô tò mò muốn biết. Những cửchỉ, hành động của anh lúc nãy có phần vô tình quá. Tại sao anh lại cốné tránh Tiên chứ? Một người con gái xinh đẹp, giỏi giang…và tốt bụngnữa.

- Vậy tại sao lại phải đi cùng? – anh hỏi ngược lại.

- Em…nghĩ chị ấy thích anh nên…

- Chẳng lẽ ai thích thì cũng phải đáp lại sao? – giọng nói âm trầm có chút không hài lòng.

- Không…em… - cô chợt nhớ tới Phong và Triệt, tâm trạng có chút xấu đi.

- Được rồi, đừng lo lắng nhiều quá, cứ nghĩ ngơi đi. – anh bước lại gần, vô thức xoa đầu cô thật ân cần.

Xuân giật mình. Toàn thân bỗng cứng đờ. Trái tim đập loạn xạ điên cuồng. Bàn tay ấm áp ấy… Khuôn mặt chợt ửng đỏ một cách kì lạ.

- Sao thế? Em ốm à? – anh lo lắng sờ vào trán cô khi nhận thấy khuôn mặt đỏ lựng đó.

- Không…chỉ là hôm nay anh…lạ quá. – cô né tránh bàn tay ấy, vội vàng thú thật.

Giờ tới lượt Băng khựng người. Cảm giác mặt mình cũng nóng lên. Lúngtúng lùi lại vài bước để giữ khoảng cách. Đúng là hôm nay anh cư xử cóchút khác thường ngày. Anh không thể giải thích tại sao cả. Anh chỉ biết mình muốn quan tâm tới người con gái đó một chút.

- Xin lỗi. – anh nói.

- Không…

- Hai người đang tâm tình gì sao? – một giọng nói phá vỡ bầu không khí ngại ngùng của cả hai.

Quay qua đối diện với người vừa mới xuất hiện.

Dáng người dỏng cao. Đôi mắt màu hổ phách sáng rực rỡ, cùng mái tóc bồng bềnh màu nâu lãng tử. Đã lâu rồi không gặp lại Vũ, quả thật có chútthay đổi.

- Em chào anh. – cô chào hỏi ngay để cố gắng che đậy sự bối rối kia.

- Ừ, mới mấy ngày không gặp mà trông em đúng là thay đổi hẳn nhỉ? – anh tiến lại gần.

Cô chỉ cười trừ. Còn biết nói gì chứ?

- Đã lâu không gặp. Dạo này cậu đi đâu sao? – Băng chen vào.

- Ồ, bố tớ có chút việc cũng khá quan trọng nên muốn tớ quay về để học hỏi gì đó. – Vũ cười đáp.

Đúng rồi. Bố của Vũ là con trai thứ ba của chủ tịch tập đoàn AJ, ông làngười đứng đầu trong lĩnh vực ngân hàng của tập đoàn AJ, là một trongnhững người chủ chốt của tập đoàn. Một mình có thể “đá chéo sân” sangnhiều lĩnh vực như thế, đúng là phải nhờ công sức của những người contài giỏi của mình, có như thể chủ tịch tập đoàn AJ mới có thể càng ngàycàng phát triển nó lớn mạnh như ngày hôm nay.

- Ừ, vất vả cho cậu rồi. – Băng gật đầu.

- Không sao. Cũng tiện thể điều tra một vài việc. – Vũ trầm mặc.

- Một vài việc? – cả Băng và Xuân không nén nổi tò mò cũng lên tiếng. Cả hai đều bị giọng nói bí hiểm xen lẫn suy tư của anh kích thích.

- Được rồi, không cần đồng tâm như thế đâu? À, giờ trễ rồi, mọi ngườicùng về luôn chứ? – Vũ liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường rồi lên tiếng.

Cô vội vàng lắc đầu từ chối. Vừa mới bị chụp lén lúc ở cùng Phong vàTriệt, giờ chẳng lẽ lại hiên ngang đi về cùng Vũ và Băng. Cô không togan thế đâu, đã muốn giữ bí mất việc sống cùng họ thì phải giữ đến cùng.

- Vậy không tính về à? – Vũ trêu đùa.

- Em về sau là được rồi.

- Cả hai đang tính cướp bạn gái của mình sao? – một giọng nói trầm ấmmang theo chút tinh nghịch của người con trai mới bước vào khiến cả bakhông khỏi ngạc nhiên.

Xuân ngơ người ra, tại sao hôm nay họ lại đồng tâm thế nhỉ? Cả ba ngườicùng đến thăm cô ngay trường, chẳng khác nào muốn công khai việc cô đang ở cùng họ sao?

Ba người ấy, mỗi người một vẻ.

Nét lạnh lùng trầm tĩnh nhưng cuốn hút của Băng.

Vẻ ngoài lãng tử, hào hoa đến động lòng của Vũ.

Khuôn mặt thanh tú, bất cần của Duy.

Ba người ấy luôn là trung tâm của mọi sự chú ý trong trường này. Họ ởđây dù chỉ là có ý tốt, muốn quan tâm tới tình trạng “te tua” của cônhưng họ cũng nên nghĩ tới “hậu quả” cho cô chứ.

Chỉ vì hơi “thân mật” với Phong và Triệt mà cô đã ra nông nỗi này, thêmba người này nữa thì cô sẽ thành cái gì đây chứ? Không được, cô cònnhiều việc phải làm, không thể để tình trạng này được.

- Em, khỏe rồi. Em đi trước. – cô lắc đầu, vội vàng bước xuống giường.

Vừa đứng lên đã bị một cơn đau ập tới, hơi loạng choạng ngã về phíatrước nhưng cánh tay vững chắc của ai đó đã kịp kéo cô vào lồng ngực ấmáp của anh.

Ngước nhìn đôi mắt tĩnh lặng của Băng, trong lòng càng trở nên hỗ loạn.

- Em cảm ơn. – cô đẩy anh rồi theo đà lao thẳng ra ngoài.

Cô muốn tránh xa khỏi họ. “Hồng nhan họa thủy” có phải là nói quá không? Từ khi quen những người ấy, hình như số “tại nạn” lặt vặt đúng là cótăng.

Khẽ lắc đầu để xua đi suy nghĩ “quá đáng ấy. Chẳng lẽ vì bị đáng nhiềuquá nên cô giờ cũng coi ai cũng “độc ác” như thế sao? Thật là ngốc quá.Dù cô chỉ là một “người giúp việc” nhưng họ vẫn luôn đối xử tốt với côsao? Không thể vu oan cho họ vì nhưng lí do ngớ ngẩn được.

Cô lê bước đi dọc hành lang để tới tủ đựng đồ. Trời cũng trễ rồi, cũngnên thu dọn đồ để về nhà. Chỉ vì vụ việc sáng nay mà cô đã lười biếng bỏ cả ngày chỉ để ngủ xả stress. Khẽ thở dài tự trách bản thân khi mìnhquá yếu đuối nhưng không sao. Khóc xong, tâm trạng cũng khá khẩm hơnrồi. Tạm gác lại suy nghĩ “tiêu cực” kia, cô phải cố gắng hơn nữa.

“Đâm lao thì phải theo lao”. Cô đã kí hợp đồng rồi thì không thể từ bỏ,cho dù có muốn như thế nào? Chịu khổ một tí có là gì nếu như nó có thểgiúp đỡ cho bố mẹ mình.

Bước chân càng ngày càng vững vàng hơn, quyết tâm cũng đã được khôiphục. Cô vẫn luôn tin tưởng về bản thân mình mà. Chắc chắn cô sẽ làm được.

Rầm…

Tiếng va chạm bất ngờ quanh đây khiến cô giật mình khỏi thế giới suynghĩ mông lung của mình. Hơi ngoái lại nhìn người vừa xuất hiện.

Vẫn không phải là một người mà là một nhóm người. Nếu cô không nhầm, mấy người này đã gặp sáng nay rồi.

- Có chuyện gì nữa sao? – Xuân bình tĩnh hỏi, giọng nói duy trì sự lạnh lùng đến đáng sợ.

- Mày vẫn nhớ chuyện tao nói với mày sáng nay chứ? – con bé đó đáp lại bằng giọng nói chanh chua và ánh mắt khinh bỉ rẻ tiền.

- Không nhớ có được không? – cô hỏi vặn lại.

- Mày cũng điêu ngoa nhỉ? Dẻo mồm thế thì mới lừa được trai chứ nhỉ? – con bé đó tiếp tục giở giọng mỉa mai.

- Cứ cho là vậy đi. Mấy người muốn nói gì thì nói. Nếu đến đây chỉ vìmấy lời nói ngu ngốc đó thì coi như xong rồi. Tạm biệt. – cô nhếch môicười nhạt.

- Sáng nay có vẻ như là chưa đủ để cho mày phải ngậm miệng lại sao? – đứa con gái tóc đỏ xông tới đẩy vai cô.

- Đánh thì cũng đã đánh rồi, nếu thêm một chút cũng thế thôi. Có chănglại được “bạn trai” của mình quan tâm hơn thì sao nhỉ? – cô đều đều lêntiếng trêu trọc. Nói cô lẳng lơ, dụ trai sao? Chắc cũng nên sử dụng “tài lẻ” đó một chút chứ nhỉ.

Khóe môi ẩn hiện nụ cười cay đắng. Cô càng ngày càng “xấu xa” đi rồiphải không? Lợi dụng Duy để đối phó mấy người này thì hơi quá đáng. Mặckệ, dù gì tiếng xấu của cô cũng đã vang xa rồi, còn sợ gì nữa chứ?

- Mày tưởng mày ngon sao? – con bé đó không kìm nổi tức giận vươn tay ra túm tóc cô lại, giơ tay thẳng thừng tát một cái rõ đau.

Cảm giác đau rát bám chặt khuôn mặt. Năm ngón tay in hằn đỏ chồng lênnhững vết đỏ sáng nay. Đau. Là trái tim mệt mỏi của cô đau. Nó đã chánghét cái cảnh bạo lực này rồi. Bao giờ nó mới có thể gỡ bỏ được nhữnggánh nặng này chứ?

- Một ai khi đã bị dồn tới chân tường, một là đầu hàng, van xin hay bỏcuộc. Còn một loại nữa là sẽ quay lại phản kháng. Và có lẽ tôi sẽ làloại thứ hai nhỉ? – giọng nói nhỏ nhẹ mang theo chút đe dọa.

Mái tóc dài, xõa xuống bờ vai gầy của cô. Từ từ cô quay lại nhìn thẳngvào đám người đó. Khuôn mặt lạnh lẽo, không cảm xúc. Nhún nhường thìcàng lấn tới sao? Cô chỉ muốn mình yên ổn trong cái thế giới kệch cỡmnày cũng không được sao? Là vì cô không có “tiền” để mua cái tự do rẻmạt đó sao?

Bốp…

Cô lạnh lùng đẩy cánh tay run run có chút sợ hãi của con bé kia ra khỏi vai và trả lại cho nó những gì mà cô đã nhận được.

- Các người hiểu tôi sao? Nếu mấy người chỉ nghĩ được như thế thì quả thật là ngớ ngẩn. – cô trầm giọng.

Đám con gái kia thoáng run sợ người đang đứng trước mặt chúng. Có thểbọn nó đã hơi quá tay nhưng không ngờ con bé đó cũng đáng gờm như thế.Từ người con gái đó toát ra một điều gì đó khiến cả bọn ngộp thở.

Đôi mắt trong veo trở nên tĩnh lặng như làn nước hồ mùa thu. Hoàn toàn không một gợn sóng, trống rỗng đến kinh ngạc.

Khuôn mặt bầu bĩnh tái đi, hiện lên những vết thương chồng chéo nhau.Chúng lúng túng trước thái độ đó. Không dám tiến lên nhưng cũng khôngdám bỏ chạy.

- Không còn gì nữa thì tôi đi. Một cái tát đó là tất cả những gì tôi trả lại cho mấy người. – Xuân xoay người bỏ đi, không để ý tới những nétmặt căng thẳng của đám con gái đó.

Quan tâm thì được ích gì chứ?

- Mày đừng tưởng tụi tao sợ mày. Hôm nay tao tha cho nhưng không cónghĩa là ngày mai mày sẽ yên ổn đâu con ạ. – con bé kia vẫn cố gắngbuông lời đe dọa.

Nó vẫn đắc ý lắm. Hôm nay chịu nhục một tí có sao. Sau này sẽ biết thôi. Nếu con nhỏ đó biết khôn mà rút lui thì tốt cho nó, còn không thì… Khẽmỉm cười độc ác. Nó chờ. Một khi đã có “người đó” chống lưng rồi thì con gì phải sợ nữa chứ?

Lê từng bước chân nặng nề ra khỏi dãy nhà học, đi thẳng lên sân thượng,bỗng dưng giờ cô không muốn về nhà, chỉ muốn trốn đi đâu đó. Cô muốn yên tĩnh, đã lâu rồi, cô không có thời gian cho riêng mình.

Gió thổi làm mái tóc dài của cô càng trở nên rối tung hơn như suy nghĩ trong lòng. Cô đơn. Mệt mỏi.

Ngồi xuống ở một góc, ngước đôi mắt trong veo lên nhìn trời, đôi tay bất giác vươn ra như muốn với tới thứ gì đó nhưng rồi cũng chỉ là không khí mà thôi.

Tại sao cô lại thấy thật vọng vậy. Cô có thể hoàn thành mong muốn của mình chứ? Liệu có thể không? Nó xa vời quá chăng?

Ngồi ngẩn người, suy nghĩ mông lung về mọi thứ xung quanh mình, chợt cô thấy “thèm” được nghe giọng nói của bố mẹ mình quá.

Vội vàng lục tìm chiếc điện thoại ở trong cặp như sợ rằng sắp mất một thứ quan trọng nào đó.

Trong lòng càng ngày càng gấp gáp, tìm kiếm số điện thoại nhà. Không biết giờ này mọi người đã đi làm về chưa nhỉ?

Home sweet home is calling……

Nhịp tim cô đập nhanh hơn, chờ đời một sự đáp lại.

- Alo, ai đang đầu dây vậy? – giọng nói dịu dàng, ấm áp của mẹ.

Tim cô chợt run lên vì sung sướng, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm, hạnh phúc hơn nhiều.

- Con chào mẹ. Là con đây. – cô mỉm cười, đáp lại.

- Xuân sao? Trời ơi, con vẫn khỏe chứ? – giọng mẹ cũng trở nên nghẹn ngào.

- Con khỏe lắm mẹ ạ. Mẹ biết con ném đâu cũng sống tốt mà. – cô cười toe toét, cố gắng tỏ ra vui vẻ nhất có thể nhưng sống mũi lại cay cay từlúc nào không biết.

- Ngốc ạ. Mọi người ở đó có tốt với con không? – bà tiếp tục lên tiếng.

Câu hỏi ấy như một mũi tên đâm xuyên người cô. Tốt sao?

- Có ạ, mẹ đừng lo. Bạn bè của con cũng quan tâm tới con lắm mẹ ạ. – cô cười nhạt.

- Vậy à? Thế còn mấy người cháu của chủ tịch? Họ có làm khó con không?

- Tất nhiên là không rồi mẹ. Họ giúp đỡ con nhiều lắm, chỉ có con gâyrắc rối cho họ thôi. À, mẹ đừng lo, con sắp làm xong việc đó rồi, hợpđồng sẽ được hoàn thành sớm thôi, đến lúc đó con lại được về nhà mà. –Xuân vẫn duy trì thái độ nhiệt tình, lạc quan khi nói chuyện với mẹ.

- Ừ… - giọng mẹ lạc hẳn đi. Dù không gặp mặt nhưng cô biết là bà đangkhóc. Trái tim chợt thắt lại, nước mắt cũng chợt rơi từ lúc nào.

- Mẹ đừng khóc nhé. Con vẫn làm tốt mọi việc mà. – cô an ủi mẹ.

- Ừ, là mẹ và bố có lỗi với con. Làm con chịu thiệt rồi. – bà tự trách bản thân.

- Không, mẹ không được nói thế. Con tự quyết định mà.

- Nếu như mà mẹ và bố chú ý hơn nữa thì đã không phải để con gánh món nợ này thay ta rồi… - bà khóc nấc lên.

- Không, mẹ không được tự trách bản thân như thế. Đã là gia đình thì phải có trách nhiệm chứ. – cô lắc đầu.

- Nhưng…

- Đừng lo nhiều quá mà mẹ. À, nhà mình dạo này vẫn khỏe chứ ạ? – cô lảng tránh.

- Bố con vẫn khỏe.

- Vậy là tốt rồi. – cô mỉm cười.

- Con cố gắng lên, bố con đang làm một dự án lớn. Sẽ thành công thôi,đến lúc đó nhà ta sẽ trả hết nợ, con cũng không phải chịu khổ như thếnày nữa. – mẹ cô nói với chút hi vọng đang nhen nhóm ở trong lòng.

Cô chợt thấy thương bố mẹ cô quá. Họ vẫn luôn dằn vặt việc của cô thếsao? Làm một dự án lớn thêm bên ngoài nữa cũng chỉ là mong có thể giúpcô sớm trở về nhà. Cô cũng cảm thấy an ủi nhiều.

“Một doanh nhân lâu năm nhưng hình như cũng không nổi lắm. Có nhiềutin đồn không tốt về ông ta trong những lần giao dịch với người khác.”

Lời nói hôm trước của Băng chợt hiện lên trong đầu làm cô thấy không yên lòng, có chút gì đó lo lắng.

- Mẹ, người mà bố hợp tác cùng có đáng tin không? – cô buột miệng hỏi.

- Ừ…ông ấy là một thương nhân lâu năm, cũng khá thành đạt… Tại sao con lại hỏi vậy?

- Dạ không có gì, chỉ là thắc mắc chút thôi ạ. – cô vội đáp.

- Ừ…vậy sao?

- Dạ…vậy thôi nha mẹ...có gì con sẽ gọi cho mẹ sau. Mẹ và cả nhà nhớ giữ gìn sức khỏe đó.

- Ừ, con cũng vậy…nếu mệt quá thì nghỉ ngơi đầy đủ. Không có mẹ ở bên nhưng phải chú ý đến bản thân mình nghe chưa.

- Dạ. – cô đáp, im lặng đợi cho đến khi mẹ mình cúp máy, cô mới từ từ bỏ chiếc điện thoại xuống.

Ngồi thơ thẩn, lại hướng ánh mắt lên bầu trời cao vời vợi kia. Tronglòng tràn ngập những suy nghĩ ngổn ngang. Phải làm gì bây giờ đây? Vốnđịnh nói hết với mẹ nhưng rồi lại nói dối, chỉ vì cô không nỡ làm cho bố mẹ lại lo lắng hơn, phải dằn vặt hơn. Cô lo lắng cho họ một thì họ cònlo lắng cho cô gấp ngàn lần. Làm sao cô nỡ đâm thêm vào nỗi đau mà họđang mang chứ?

Nghĩ tới đây, cô lại có thêm động lực để cố gắng. Chỉ cần cô gắng thôi, mọi việc rồi cũng sẽ ổn thôi mà.

Từ từ đứng dậy, bước về cánh cửa đi ra khỏi sân thượng. Cánh cửa vừa mở, cô lại rơi vào một vòng tay rộng lớn, gắt gao ôm chặt lấy cô vào lồngngực ấm áp.

Khó khăn ngước nhìn người ấy, cô thoáng ngạc nhiên. Là Duy sao?

- Anh xin lỗi. – anh thì thầm bên cô. Cánh tay vẫn không chịu buông dáng người nhỏ bé kia.

Anh đã vô tình nghe cuộc nói chuyện điện thoại ấy của cô. Ổn sao? Đối xử tốt với cô sao? Như thế này là ổn, là tốt sao? Chịu đựng biết bao sựghẻ lạnh, khinh bỉ từ người xung quanh nhưng cô vẫn cười để nói mìnhkhông sao sao?

Anh tự thấy có lỗi với cô nhiều hơn. Chỉ vì anh chưa chịu về, chỉ vì anh vẫn còn đang mải mê theo đuổi niềm đam mê của mình nên đã bỏ qua ngườicon gái ấy.

Một người con gái không quen biết nhưng vẫn chấp nhận hi sinh cho ước mơ của anh, chỉ vì cô không dám phá tan niềm đam mê của anh. Nếu cô thúcgiục anh nhiều hơn, nếu cô ép buộc, thuyết phục anh nhiều hơn thì có lẽanh đã từ bỏ ước mơ thật. Anh vẫn luôn lưỡng lự trước hai lựa chọn đó:gia đình và ước mơ.

Anh quá ích kỉ rồi phải không?

- Anh xin lỗi. – Duy lặp lại.

- Anh nói gì thế? – cô đẩy anh ra, luống cuống nhìn anh.

- …..

- Nếu vì vụ việc sáng nay thì không sao đâu. Em không sao. Chỉ là do embất cẩn khi cư xử quá thân mật với hai người đó thôi. – cô lắc đầu.

- Em ngốc thật đấy. – anh lên tiếng.

- Em…

- Được rồi, anh hứa sẽ không để em chịu thiệt nữa đâu. – anh cương quyết.

- Anh nói gì thế? Chỉ là xây xát nhẹ thôi mà…Em phải về rồi. Em đi trước. – cô mỉm cười.

- Anh muốn cho em xem một bí mật. – Duy kéo tay cô lại.

Cô ngạc nhiên nhìn anh? Bí mật? Tại sao lại muốn nói cho cô chứ?

- Anh không cần tỏ ra ấy náy như thế đâu.

- Không sao. Chủ nhật tuần này đi cùng anh tới một nơi nhé. – anh nhìn thẳng vào mắt cô và nói.

- Em…Vâng. – cô định từ chối nhưng rồi lại đồng ý.

- Ngoan lắm. Giờ anh đưa em về. – Duy mỉm cười, xoay người rồi kéo cô xuống cầu thang và đi thẳng ra nhà xe.

Suốt dọc đường ấy, không ai nói gì. Vì họ đang chìm đắm trong sự ngổnngang của lòng mình. Dường như đến cả cảnh vật xung quanh cũng trở nêntĩnh lặng đến kì lạ. Âm thầm quan sát theo dõi từng bước chân nặng nề,từng dòng suy nghĩ đang chồng chéo lên ở bên trong của mỗi người.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tình Yêu Quý Tộc - chương 83 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tình Yêu Quý Tộc
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tình Yêu Quý Tộc - chương 83. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.237152099609 sec