Tình Yêu Quý TộcTình Yêu Quý Tộc - chương 79

Chương 79Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Xào xạc…

Tiếng lá cây khẽ cựa mình trong gió mang theo những âm thanh vui tai cho một buổi nắng chiều dịu mát.

Đâu đó vang vọng tiếng đàn ghitar cùng tiếng hát trầm ấm của người contrai nào đó. Mãi mơ màng trong dòng chảy của cảm xúc từ bài hát, cô gáikia cũng quên đi mất khái niệm về thời gian.

Trở thành “bạn gái” của Duy đã được một tuần rồi, Xuân cũng quen dần với tin đồn và những lời bàn tán ganh ghét xung quanh. Không thể phủ nhận,sức ảnh hưởng của anh quả to lớn. Sau ngày anh tuyên bố là “bạn trai”của cô, mọi học sinh trong trường đều có chút kiêng dè hay e ngại nàođó. Ngay cả những người trước đây nói xấu hay đe dọa cô, giờ cũng quayra nịnh nọt, đeo bám. Điều đó khiến cô không khỏi cười nhạo trước sự giả tạo đến lộ liễu của tầng lớp giàu có nơi đây.

Cô cũng quen dần với nó, như một cách để thông cảm với những “cậu chủ” của mình chăng?

Tiếng hát vừa dứt cũng là lúc Duy ngã mình về phía sau, dựa lưng vào tường, quay qua nhìn Xuân vẫn đang còn bay bổng suy nghĩ.

- Sao thế? – Duy cất tiếng hỏi, khẽ lấy tay xoa đầu cô thật nhẹ.

Hơi ái ngại vì cử chỉ quá mức ân cần ấy, cô hơi đỏ mặt. Dù đã một tuầnrồi nhưng cô vẫn chưa tin là mình đang là “bạn gái” của anh, cho dù cólí do đó là gì đi chăng nữa.

- Không có gì, em chỉ đang suy nghĩ một vài điều thôi. – cô lắc đầu.

- Vậy sao?

- Nếu anh có bạn gái thì ngày nào anh cũng sẽ hát cho cô ấy nghe như thế này sao? – cô mỉm cười.

- Em là bạn gái của anh đó.

Cô khẽ đỏ mặt. Rõ ràng, cô trở thành bạn gái của anh cũng chỉ vì bất đắc dĩ thôi mà.

- Bạn gái trước của anh thì sao?

- Em là người thứ hai. – anh nheo mắt.

- Vậy sao? Em có biết về cô ấy không?

Duy khẽ cười. Xoa nhẹ mái đầu của cô.

- Ngốc, anh đùa đấy, em là người đầu tiên. Anh chỉ yêu…

- Âm nhạc. – cô buột miệng rồi ngay lập tức, che miệng lại vì nhận ra mình hơi lỡ lời.

- Sao em lại nói thế? – anh nhìn cô ngỡ ngàng.

- Em xin lỗi, em chỉ cảm thấy thế vì mỗi khi nghe anh hát, em thấy…hình như anh chỉ biết yêu âm nhạc thôi.

- Giờ anh biết yêu thêm em này. – anh trêu trọc.

- Anh đừng đùa nữa. Rõ ràng là không mà, phải không? – cô vội xua tay. Dù biết anh đang đùa nhưng cũng có chút bối rối.

Duy mỉm cười, nhìn cô chăm chú, trong lòng dậy lên một cảm xúc khó tả nào đó.

Một tuần tiếp xúc, cũng đủ để cho cô nhìn thấy được một phần cuộc sốngcủa anh sao? Đã rất lâu rồi, mới có người hiểu và đồng cảm với anh. Cô ở bên anh, hoàn toàn không có ý định dựa dẫm hay dụ dỗ nào cả. Điều đólàm anh cảm thấy thoải mái hơn, an tâm hơn. Anh vẫn thầm cảm ơn cô không thúc dục cô quay về nhà Chính. Vì trong anh luôn bấp bênh giữa âm nhạcvà gia đình. Anh sợ chỉ cần có người ngăn cản, anh sẽ không chịu nổi, sẽ khuất phục trước sự dằn vặt mà anh dành cho ông nội và gia đình mình.

- Xuân này. – anh bất giác lên tiếng.

- Dạ? – cô khẽ nói, quay qua nhìn anh.

- Chủ nhật tuần này, chúng ta hẹn hò đi.

Cô trợn mắt nhìn anh. Hẹn hò? Hai người sao?

- Nhưng…em…

- Quen nhau một tuần rồi, đã thế còn bỏ qua giai đoạn tìm hiểu nhau. Giờ là lúc bắt đầu đó. Chủ nhật tuần này nhé. – anh véo nhẹ má của cô.

- Em…

- Chẳng phải, đã đồng ý làm bạn gái của anh rồi sao? – anh nhìn thẳngvào đôi mắt trong veo kia, khiến cô thoáng bối rối. Mặc dù là vậy nhưngđâu phải cô thích anh và chắc gì anh cũng thích cô chứ.

- Không nói nữa. Chủ nhật anh đợi em ở trước cổng trường. – giọng Duy trở nên trầm lại, có chút gì đó bắt buộc.

Im lặng nhìn khuôn mặt đanh lại của anh, khiến Xuân có chút khó xử. Côkhông nỡ từ chối anh nhưng cũng không muốn đi đâu đó vào ngày chủ nhật.Vì có thể hôm đó là ngày duy nhất mà cô được ở nhà, được gặp mặt mọingười đông đủ.

Suy nghĩ một lúc lâu, cô mới khẽ gật đầu đồng ý. Chẳng phải cô đang là“bạn gái” của anh sao? Có lẽ nó sẽ giúp cô hiểu anh hơn và tìm ra đượccách nào đó để khiến anh quay trở về nhà Chính mặc dù có thể nó hơi độcác khi khiến anh tách rời niềm đam mê của mình.

………

Ngày chủ nhật.

Buổi sáng luôn mang theo cái se lạnh, dư âm của một buổi tối yên ắng hôm qua. Thời gian trôi chậm cũng có nghĩa là nắng cũng sẽ lên, nắng cũngsẽ sưởi ấm tất cả mọi thứ quanh đây.

Đâu đó có tiếng bước chân vội vã của một người con gái. Cô đẩy nhanhcánh cửa cổng to lón và nhanh chóng bắt chiếc taxi gần đó nhất để đinhanh tới buổi hẹn.

Cô hi vọng mọi người, không ai biết hôm nay cô đi đâu. Mặc dù đã xinnghỉ ngày hôm nay nhưng cô vẫn thấy có chút áy náy. Một phần vì có lơ là một chút nhiệm vụ của mình, hai là giấu mọi người lí do tại sao hôm nay cô lại bỏ đi sớm như thế này.

……

Căn phòng yên tĩnh, đâu đó chợt có tiếng loạt xoạt của ai đó đang vụngvề bước ra khỏi chiếc giường to lớn của mình. Anh uể oải vươn vai, đôimắt còn vẻ ngái ngủ buổi sớm. Đi lại phía cửa sổ, kéo nhẹ chiếc rèm rađể đón chút không khí sớm của nắng mới.

Hít nhẹ cái không khí se lạnh vào buồng phổi, anh khoan khoái tận hưởngchút gì đó rất trong lành của buổi sớm. Ánh mắt chợt tỉnh ngủ, hướng vềphía dáng vẻ vội vã của người con gái kia.

Mới sáng sớm, cô đã đi đâu thế? Có cần phải bí mật thế không? Trong lòng có chút khó hiểu, tò mò.

Nhưng anh chợt thấy mình hơi ngớ ngẩn khi quan tâm thái quá tới đời sống riêng tư của người con gái đó. Từ bao giờ, anh có thói quen đó nhỉ?

……

Xuân đứng trước cổng trường, tâm trạng có hơi hồi hộp. Lần đầu tiên cô hẹn hò với một người con trai khác như thế này.

Nếu chỉ là đi chơi đâu đó thì đây không phải là lần đầu tiên. Cô đã từng đi công viên giải trí với Phong, đi du lịch ở Nhật với Triệt và cả đãtừng đi với Băng. Nghĩ tới họ, lòng cô vẫn còn có chút gì đó không thoải mái lắm. Đặc biệt là đối với Băng, cô thấy lo lắng nếu anh biết. Nhưngmà tại sao chứ? Cô hẹn hò với Duy là quyền riêng tư của mình mà.

Khẽ lắc đầu để xua tan dòng suy nghĩ vu vơ đó, đưa ánh mắt dạo vòng xung quanh để đợi Duy.

Hôm nay, cô cũng có chuẩn bị khá chu đáo đó chứ. Bộ váy liền, mềm mại,không có tay áo. Phần trên màu trắng. Phần váy màu xanh ngọc bích, xếpli kiểu. Mái tóc dài, hôm nay cũng được thắt kiểu gọn gàng. Chiếc mũphớt đội lệch kết hợp với túi quai chéo màu nâu sữa. Tất cả làm cô trông thật trẻ trung, nữ tính hơn thường ngày rất nhiều. Lần đầu tiên hẹn hòthực sự, cũng nên ăn diện một chút chứ. Vì thế cô mới quyết định mặcchiếc váy duy nhất cũng là món quà của chị cô trong lần sinh nhật vừarồi. Lâu rồi chưa mặc nó để đi chơi, cảm giác có chút ngại ngùng, xấuhổ. Càng đợi lâu, cô càng thấy lúng túng, vụng về hơn hẳn. Ngó quanh tìm sự xuất hiện quen thuộc của anh trong hồi hộp.

……

Duy phóng xe thật nhanh, lướt qua cái lạnh của buổi sớm khiến anh cảm thấy thoải mái và tỉnh táo hơn nhiều.

Từ xa, anh chợt bị thu hút bởi dáng vẻ e ngại của người con gái kia.Khuôn mặt bầu bĩnh có chút lo lắng. Cử chỉ vụng về, lúng túng làm cô trở nên thu hút đến lạ thường. Phải nói rằng, hôm nay cô rất đẹp. Bộ đồngphục thường ngày, làm mất đi nét nữ tính và dịu dàng của cô.

Anh khẽ cười. Giờ anh mới biết những người kia lại thích cô ấy đến nhưvậy. Không chỉ vì tính cách đặc biệt mà cả vẻ đẹp tiềm ẩn bê ngoài nữachứ.

Bất giác, cảm giác tội lỗi dậy lên trong lòng. Có quá đáng lắm khi mộtmình hẹn hò với cô ấy trong ngày chủ nhật ngắn ngủi không chứ? Mấy người họ hàng ngốc nghếch của anh giờ đang làm gì ở cái nhà Chính to lớn mànhàm chán kia chứ.

……….

Ngó ngang loanh quanh mãi rồi Xuân chú ý tới chiếc xe LamborghiniAventor xanh dương đang phóng nhanh rồi dừng lại trước mặt cô.

Đôi mắt tròn xoe, ngỡ ngàng. Là Duy sao?

Hôm nay nhìn anh khác quá.

Cực kì nổi bật.

Anh mỉm cười, bước ra, mở cửa xe và mời cô vào. Cử chỉ hết sức ân cần.

Cô vẫn còn thoáng bối rối trước sự thay đổi của anh.

Bộ dáng phớt đời, có chút bừa bộn trong bộ đồng phục hằng ngày, đượcthay bằng chiếc quần jean xanh đen theo kiểu bụi bặm, áo thun trắng kếthợp áo sơ mi sọc caro đỏ. Đặc biệt chiếc xe thể thao này làm anh cực kìsport và thu hút.

- Sao ngơ ngác thế? – anh ngồi vào vô lăng, quay qua nhìn cô và hỏi.

- Em…nhìn anh khác quá. – cô nói.

- Theo nghĩa tiêu cực hay tích cực? – anh bắt đầu khởi động xe.

- Tích cực. Học sinh nữ trường mình mà nhìn anh lúc này chắc em chết mất. – cô mỉm cười.

- Vì sao? – anh hỏi.

- Đánh ghen. – cô đáp ngay lập tức.

- Thế sao? Vậy chắc anh cũng giống em quá.

- Là sao ạ? – cô nghi hoặc.

- Đánh ghen.

- Ai đánh ạ?

- Nhiều người. Chắc là em biết người đó. – anh bất giác cười khi nghĩtới khuôn mặt ghen tị của người con trai kia. Liệu nó có xảy ra không?

Chiếc xe lướt nhanh, bỏ lại phía sau những suy nghĩ vu vơ.

Nắng lên cao hơn, mang theo nắng ấm cho một ngày mới, hứa hẹn cả một buổi sáng tốt lành cho mọi người.

Nắng đã lên cao hơn, âm thầm theo dõi hai người ấy. Bước chân chậm rãi mang theo chút e ngại ngập ngừng của họ.

Đi bộ dọc theo con đường nhỏ để đến công viên giải trí gần đó. Duy quyết định gửi tạm chiếc xe ô tô kia, bản thân đồng ý đi bộ cùng Xuân. Đơngiản vì anh không muốn bị chú ý giữa đám đông và cũng là vì anh muốn đidạo cùng cô một chút.

Bữa sáng đã được cả hai giải quyết nhanh, địa điểm đi chơi cũng nhanhchóng được quyết định. Chỉ là do cả Duy và Xuân thường thấy các cặp tình nhân hay đến công viên giải trí sao?

……

Buổi đi chơi khá thoải mái. Cả hai không ai phải giữ khoảng cách vớingười đối diện. Những điều gì trong sáng, chân thành nhất đều trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nụ cười hồn nhiên xóa tan bao mệt mỏi, lo lắng trong tận sâu của đôi mắt trong veo kia. Những trò chơi trẻ con đôi khi vẫn luôn có sức hút đốivới người đã qua cái tuổi con nít đó. Đặc biệt người con trai kia, anhlại tạo cho cô cảm giác thật yên bình, tin tưởng biết bao.

Cô chợt nhận ra, mình thật may mắn biết bao khi mình được làm bạn gáicủa anh ấy biết bao mặc dù trong lòng cô vẫn còn đang chờ đợi, ngóngtrông một điều gì đó mà chính cô cũng không rõ.

…….

Trời trưa nắng gay gắt, mang theo cái nóng rát người, khiến mọi người không khỏi khó chịu.

Gió thổi nhẹ, lay theo những cành cây lười biếng, xào xạc tạo ra nhữngâm thanh uể oải khi trời càng lúc càng gay gắt như thế này.

Hai bóng người ung dung, bình thản cùng nhau sánh bước vào một quán café ngoài trời. người con trai cử chỉ ần cần, kéo nhẹ chiếc ghế ra mờingười con gái kia ngồi xuống rổi mới quay qua tìm cho mình một vị trí ởđối diện cô.

- Mệt không? – giọng anh nhẹ nhàng, trìu mến. Khẽ vuốt nhẹ vài lọn tóc xõa ra “bừa bộn” của cô, vừa nhìn cô chăm chú.

- Có một chút nhưng vui. – cô mỉm cười.

Duy cũng chợt nở nụ cười. Anh đang hẹn hò sao? Thật khó tin là có ngàyanh sẽ chính thức hẹn hò với một cố gái và đặc biệt là một người mà anhhoàn toàn không biết rõ. Tại sao anh lại làm thế? Làm một điều mà chínhanh cũng phải ngạc nhiên. Trái tim tưởng chừng chỉ mải mê đi theo âmnhạc nhưng giờ lại có thời gian rãnh cho một người khác.

Tình cảm anh dành cho cô là gì? Rõ ràng nó không phải là tình yêu. Cóthể nó đơn thuần chỉ là sự ngưỡng mộ, quan tâm nào đó. Sự mạnh mẽ, cứngrắn của cô đã khiến anh phải chú ý.

Giờ anh đã hiểu lí do tại sao Triệt và Phong lại đều thích em ấy như thế. Còn một người nữa. Liệu người đó có nhận ra không?

- Anh Duy, anh đang nghĩ gì thế? – Xuân hỏi, khi vừa đút gọn miếng bánh mì vào miệng ngon lành.

- Không có gì? Em ăn tèm lem quá. – anh đáp, tay với qua chùi mép chocô. Hành động đó khiến mặt cô chợt ửng đỏ vì xấu hổ và lúng túng.

- Em xin lỗi.

- Vậy sao?

- ……

- Ăn nhanh lên, anh muốn cho em xem một bí mật. – Duy chợt lóe lên một ý nghĩ nào đó. Anh muốn chia sẻ bí mật của mình cho cô. Anh cảm thấy tintưởng, đặc biệt là anh cần một người để động viên mình. Mà dường như, cô chính là người đó.

- Đi đâu ạ? – cô tròn mắt hỏi.

Duy không nói, chỉ mỉm cười dịu dàng. Điều này làm cô có chút xao động.Có gì mà anh phải bí mật thế? Anh luôn mang cho cô cảm giác che chở nhưmột người anh trai, cũng như Phong đã đối xử với cô. Tại sao anh lại đối xử tốt với cô thế?

Cô luôn tự nhắc nhở mình rằng mối liên kết giữa cả hai chỉ là vì muốngiúp đỡ đối phương. Anh giúp cô né tránh mọi rắc rối trong trường, còncô muốn giúp anh quay lại nhà Chính.

Dù biết là thế nhưng vẫn không thể che lấp đi cảm giác ngại ngùng, xấuhổ khi đối diện với Duy và với người con trai đó. Cô sợ người đó hiểulầm mặc dù ngay tận sâu trong tâm hồn, cô vẫn đang chờ đợi một điều gìđó xa vời xảy ra. Càng nghĩ, lòng cô càng thêm rối bời. Đôi mắt trongveo khẽ xao động như làn nước mùa thu đang rung động vì sự va chạm rấtnhẹ của gió lòng thao thức.

………

Chiếc xe Lamborghini xanh dương nổi bật dừng lại trước một buổi concert. Người con trai bước xuống, mở cửa xe rồi đỡ người con gái kia đứng dậy.

Cả hai sóng đôi bước vào đó. Hai bên là hàng trăm fan đang la hét, chờđợi. Đôi mắt háo hức của họ khiến cả hai phải kiêng dè chưa kể là cảchục người bảo vệ lực lưỡng đứng chắn trước cửa.

Duy hơi nhăn mặt khó chịu một chút, liền kéo Xuân vòng ra cửa sau. Hoàntoàn trống trãi vì đơn giản là không ai biết con đường bí mật này.

Cả hai nhanh chóng tiến vào trong.

Xuân cứ bước theo anh một cách máy móc, khó hiểu nhưng lại không dám hỏi câu gì cả. Đi một lúc lâu rồi Duy cũng chịu dừng trước một cánh cửa.Hơi mỉm cười, anh đẩy cửa ra, kéo cô vào cùng.

Cô thoáng ngẩn người. Đây là phòng hóa trang của các ca sĩ mà. Đã thế lại còn là của ca sĩ nam nữa chứ.

Anh dẫn cô vô đây làm gì chứ?

- Tại sao lại dẫn em vô đây? – cô giật nhẹ cánh tay anh, e ngại nói.

- Anh muốn em gặp bạn của anh. – Duy đáp.

- Hey, giờ mới đến sao? Đợi cậu mãi. – một giọng nói vang lên ở đằng sau họ, ngay lập tức thu hút sự chú ý của cả hai.

Duy bình thản quay lại, mỉm cười, đập nhẹ cánh tay của anh chàng mới đến.

- Hey, chào cậu. Lâu không gặp bạn cũ, tưởng quên rồi chứ. – anh hồ hởinói. Cô có thể nhìn thấy được sự vui sướng lắm khi anh gặp người contrai kia. Có vẻ như hai người đó là bạn cũ của nhau.

- Sao quên được cái mặt xinh trai của cậu được. – người kia cất tiếng trêu đùa.

Duy vòng tay qua, ép đầu cậu bạn vào ngực mình mà hét.

- Á…à…láo nhỉ. – anh cười thật tươi, ra sức “ức hiếp” cậu bạn.

- Đau…đau…xin tha em…đừng làm hỏng tóc mới chứ. – người đó ra tiếng phản đối.

Đùa một lúc, Duy cũng thả cậu bạn ra. Vội vàng đứng dậy, chỉnh trang lại tóc. Lúc này anh mới nhận ra sự xuất hiện “đáng ngờ” của người con gáilạ lẫm nãy giờ đang đứng ở đây và quan sát anh và Duy nói chuyện.

Đánh ánh mắt tò mò qua Xuân, khiến cô có chút bối rối. Anh tiến lại gần, nhìn cô chằm chằm một lúc rồi mới cất tiếng:

- Ai đây? Bạn gái của cậu sao?

- Ừ. Sao?

- Cái thằng, có bạn gái mà không báo cáo. Đã thế lại còn xinh thế này nữa chứ. – anh quay qua đập vào vai Duy một cái.

- Ha…người đẹp thì đến với người đẹp thôi.

Anh ta lườm Duy một cái rồi quay qua, sởi lởi với Xuân đang nhìn anh ngơ ngác.

- Em gái, bỏ thằng này đi, anh sẽ là một người bạn trai tốt của em.

Cô chợt đỏ mặt khi người con trai xa lại kia khen mình đã thế còn muốncô chia tay với Duy để đến với anh ta nữa chứ. Thoáng lúng túng, cô vộivàng lùi về sau để né tránh.

- Không được đâu em. Nếu không phải là anh đây thì cậu cũng không tới lượt đâu nhé. – Duy đáp lại tỉnh bơ.

- Hứ…  người đó nhăn mặt đáp.

Lúc này cô mới nhìn kĩ người đó. Khuôn mặt cũng khá thu hút, đặc biệt là mái tóc được nhuộm hoe đỏ, cắt theo style rock, quần áo da, gắn đinh.Cực kì cá tính và mạnh mẽ.

- Được rồi, để tớ giới thiệu. Đây là Diệp Xuân. Còn đây là Lạc Thiên.

Cô khẽ mỉm cười, vụng về bắt lấy tay người con trai kia.

- Thiên, anh đâu rồi. – một giọng nữ khác lảnh lót cất lên.

Cánh cửa đẩy ra, một người con gái bước vô. Mái tóc dài được buộc cao.Quần short jean, áo thun đen kết hợp áo khoác da lửng đinh cực kì hầm hố và quyến rũ.

Người con gái ấy quét ánh mắt một vòng rồi dừng trước Duy. Một thoáng im lặng.

- Thằng quỉ, lâu ngày không gặp. Tưởng quên bạn cũ rồi chứ. – người ấy bẻ cổ Duy một cách thô bạo.

- Á…tha cho em đi mà. Hôm nay em đến tham gia buổi debut của cả hai này. – Duy giơ hai tay đầu hàng.

- Có thế chứ. Còn ai đây. – cô mỉm cười đắc ý, rồi quay qua nhìn cô nghi ngờ.

- Bạn gái em đó. Tên là Diệp Xuân. Còn đây là chị Bảo Vy. Bạn gái emxinh không? – anh bình thản kéo Xuân vào sát người mình khiến cô chợt đỏ mặt vì ngại. Tại sao anh lại có thể cư xử bình thản như thế chứ?

- Xinh. Chú mày cũng có mắt đó chứ. Tưởng không biết yêu ai. Thế cũng được rồi. – Vy cười thoải mái.

- Đùa em sao. – Duy đáp lại, giọng có phần hơi trùng xuống.

- Anh Thiên, chị Vy…có chuyện rồi. – một giọng nói hốt hoảng, chạy vội vàng vào phòng.

Cả hai người ấy, quay lại nhìn người vừa mới vào. Là một cậu con trai,có phần trẻ hơn Thiên và Vy. Cách ăn mặc khá hợp rơ với style của haingười, có lẽ là cũng một nhóm.

Khuôn mặt hớt hãi của cậu ta khiến ai cũng có chút áy náy.

- Long…Long có sự cố rồi. – vừa thở hồng hộc, vừa nói.

- Cái gì. Điên à. – Thiên không kìm nén được hét toáng lên.

- Có chuyện gì? – Vy bình tĩnh hơn, vội vàng hỏi.

- Lúc nãy, nó đi vào. Fan bu lại quanh nó, không biết bị ai đó rạch taynó. Chắc chắn có đứa nào trà trộn vào định hại nó. – khuôn mặt của cậuchắc chắn.

- Bọn mày làm ăn kiểu gì thế? – Thiên hoàn toàn mất kiểm soát, quát tháo ầm ĩ.

Vy mặt tại mét, không biết nói gì hơn.

- Giờ sao đây ạ? – cậu con trai kia, hoảng hốt hỏi.

- Tay nó sao rồi? – Vy hỏi.

- Đã băng bó lại rồi nhưng sợ là không thể đánh đàn trong hôm nay được.

Thiên tức giận, lầm bầm **** câu gì đó. Mặt mũi căng thẳng, nhăn nhó, cực kì khó chịu.

- Tại sao lại ngay buổi hôm nay chứ? – Vy nói như sắp khóc.

- Có chuyện gì sao? – Duy bình tĩnh hỏi.

Thiên im lặng, lầm lì, không nói. Vy khổ sở giải thích.

- Long, tay ghita bass của nhóm bị thương rồi.

Duy thoáng trầm mặc. Anh cảm thấy lo lắng cho hai người bạn của mình.tại sao lại đúng vào ngày hôm nay chứ. Là ngày cực kì quan trọng đối với ước mơ mà họ hằng ao ước. Anh trầm mặc suy nghĩ.

- Được rồi, để tớ chơi thay. – giọng nói của Duy chậm rãi mà chắc nịch.

Tất cả mọi người đều trợn mắt nhìn anh. Cảm giác cực kì ngỡ ngàng trướclời đề nghị táo bạo của anh. Làm sao có thể được chứ? Bài hát họ đã phải tập luyện cả tháng cùng nhau, liệu giờ Duy có theo kịp không.

- Cậu điên à? – Thiên nhìn anh trân trối.

- Cậu không tin tớ sao? – giọng Duy bình thản.

Cả ba người kia đều nhìn anh như đang suy nghĩ điều gì đó, chỉ có Xuânlà vẫn chưa hiểu rõ được sự quan trọng của sự việc lần này.

- Được rồi. Cậu chắc chứ? – Thiên lặp lại.

- Không được, làm sao anh có thể tin tưởng một người lạ chứ? – giọng của cậu con trai trở nên chói tai đến khó chịu.

- Bọn tôi hiểu rõ tài năng của cậu ấy hơn ai hết. Giờ quay lại thông báo với các thành viên khác. Bảo Long hãy từ từ nghĩ ngơi, đợt sau sẽ làlúc của cậu ấy. – Vy gằn giọng.

Cậu ta có vẻ hơi bất mãn nhưng rồi cũng chào thua trước sự cương quyết của nhóm trưởng và nhóm phó.

- Nào, cậu đã nghe qua bài đó chưa? Bản nhạc đây. – Thiên đưa cho cậumột sấp giấy gì đó. Cả hai thảo luận với nhau một hồi, Duy chăm chúnghe, và thực hành.

Xuân im lặng đứng bên cạnh nhìn anh. Cảm giác có đôi chút tự hào khi được quen với một người tài giỏi như anh.

Một lúc sau, nhân viên trang điểm tới, giúp anh thay đồ và chỉnh sửa quần áo.

- Khoan đã. Cậu ấy xuất hiện kiểu nào, có được không? Mọi người sẽ biết là không phải Long ngay. – Vy lên tiếng.

Mọi người bỗng trầm xuống. Đó lại là vấn đề. Không thể để lộ việc này ra ngoài được.

- Mặt nạ. – Xuân chợt lên tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng đó.

Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

- Em nghĩ, nếu đeo mặt nạ thì không ai biết ai là ai đâu. – cô lúng túng giải thích.

- Được đấy. Đổi style một chút mang phong cách khác chắc không sao đâu. – Vy chen vào một cách thích thú.

- Được. Để tôi tìm mặt nạ. – chị trang điểm vội vàng chạy nhanh để đitìm nó, bỏ lại sự hồi hộp, lo lắng đang nhe nhóm trong tim của mỗi người ở trong phòng.

…….

Ánh sáng lóe lên, pháo bông bắn ra cùng với sự xuất hiện bất ngờ củanhóm nhạc Dreamtime. Tiếng nhạc cất lên mạnh mẽ, dứt khoát. Sự xuất hiện của năm người, cùng với chiếc mặt nạ mang theo nét bí ẩn.

Tiếng ghita ngân dài kích thích thính giác của mọi người nghe, kéo họdần dần chìm đắm trong thế giới âm nhạc đang rạo rực trong lồng ngực của mỗi người đang ở trên sân khấu.

Tiếng hát cất lên, lấn át đi tất cả sự ồn ao quanh đây.

Chìm đắm.

Ngập tràn trong niềm đam mê.

Nhịp tim đang hòa nhịp theo từng giai điệu, theo từng nhịp trống, theo từng ca từ…

Thời gian như kéo dài mãi, dài mãi đến vô tận.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tình Yêu Quý Tộc - chương 79 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tình Yêu Quý Tộc
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tình Yêu Quý Tộc - chương 79. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.229387998581 sec