Tình Yêu Quý TộcTình Yêu Quý Tộc - chương 114

Chương 109.2Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Xuân vùng chạy ra khỏi vòng tay của Huy, mặc kệ mình đang bị bế lên như thế, khiến cô mất thăng bằng gần như té thẳng xuống đất. Cô mặc kệ, điều duy nhất cô nghĩ lúc này là khinh ghét. Thì ra Huy là loại con trai như thế sao? Có thể dễ dàng chà đạp lên trái tim của một người con gái khác sao?

Cô tức giận thay cho người con gái đó. Dù cô ta đã làm những việc hơi quá đang với cô nhưng nguyên nhân không phải vì Huy sao? Càng nghĩ, cô càng cảm thấy ghê tởm, chỉ muốn chạy thật xa khỏi anh, không muốn dình dáng gì tới anh cả.

Nhưng bước chân chưa kịp dời, đã bị anh giữ lại. Từ khi, cô ở gần anh, gần như anh kiểm soát toàn bộ những gì cô muốn, bắt cô phải tuân theo yêu cầu của anh một cách quá đáng.

- Cô dám bỏ đi sao? – anh gằn giọng bực bội.

- Tại sao không? Tôi không thể chịu đựng loại con trai như anh. Sao anh có thể hèn hạ như thế. Tại sao anh lại đối xử với cô gái ấy như thế? – cô liếc nhìn anh.

- Là do cô ta, tại sao tôi lại phải quan tâm. – Huy tối sầm mặt khi bị nói như thế.

- Hừ…anh không đáng làm con trai. – cô lắc đầu trước suy nghĩ của anh.

- Cô…

- Bỏ bàn tay của anh ra. Tôi khinh bỉ anh. Anh nghĩ mình giàu thì có thể thích làm gì thì làm sao? Nếu đúng như thế thì anh đúng là đồ ngốc rồi. – cô bước lùi lại nhìn anh rồi đột ngột lao vụt chạy ra ngoài.

Bầu trời đen kịt với cơn mưa trút xối xả xuống mặt đường. Mùi đất khó chịu bay xộc lên mũi không khỏi khiến con người ta khó chịu. Khuôn mặt cô cũng vì mưa làm cho đau rát nhưng cô vẫn thà như thế còn hơn phải nhìn mặt Huy. Thà như thế còn tốt hơn.

Đột ngột, toàn thân bị nhấc bổng lên rồi hung hăng giữ chặt lại. Không cho cô một lời phản đối, người con trai đó hung hăng mang thẳng cô lên chiếc ô tô từ đâu xuất hiện.

- Tôi không quan tâm cô nghĩ gì, bây giờ điều tôi muốn là điều cô phải làm. – từ ánh mắt cử chỉ của anh đều toát lên một sự nguy hiểm đáng sợ khiến cô có phần nào run sợ.

- Không… Đồ đáng ghét.

- Ghét? Tôi còn sẽ khiến cô phải ghét tôi hơn như thế nữa.

……….

Hành lang tối om, dài hun hút. Tiếng bước chân dồn dầp mang theo giận dữ cùng cái áp lực tỏa ra từ người con trai kia khiến ai cũng phải dè chừng và né tránh. Trên vai anh là một cô gái, hai tay bị trói. Khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, tiếng ú ớ bị ngăn lại bởi miếng bang keo chặn ngang miệng.

Ầm…

Cửa phòng bị đá thô bạo, vội vàng bật tung ra. Không chờ đợi người ở trong phòng nói năng gì, người con trai kia đã đi thẳng vào, hung hăng ném người con gái trên vai mình xuống giường mà không quan tâm cô đau như thế nào.

- Có chuyện gì sao? – Thiên nhìn dè chừng về phía cô gái kia.

- Có mang máy quay theo không? – Huy không quan tâm tới câu hỏi của bạn mình mà nhìn chằm chằm vào dáng người nhỏ bé kia.

- Có…cậu tính làm gì. – Thiên liếc nhìn cả hai.

- Tốt, cậu chuẩn bị quay lại tất cả những gì ở đây. Tôi muốn có một món quà nho nhỏ cho anh trai tôi. – Huy cười lạnh.

Toàn thân cô cứng đờ lại khi nghe lời nói của Huy. Cô hốt hoảng khi nhìn thấy anh cởi chiếc áo sơ mi ướt đẫm ra và ném qua một bên rồi chậm rãi đi về phía chiếc giường, nơi cô đang nằm. Bên cạnh, Thiên cũng bật chiếc máy quay trong tay mình lên, hướng nó về phía cô. Không…không…Cô sợ hãi hét lên trong thâm tâm mình, cố gắng thụt lùi lại nhưng thật khó khăn khi hai tay mình bị trói đằng sau.

Ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía anh đầy van xin, cô lắc đầu. Làm ơn đừng làm thế với cô. Không…

Bàn tay to lớn của anh vươn ra kéo tuột cô về phía mình rồi nhanh chóng đè lên dáng người nhỏ bé đó. Cái nhìn lạnh lẽo, độc ác như bóp nghẹt trái tim của cô. Anh đang mất bình tĩnh, không, phải nói là anh như đang phát điên lên. Anh giận dữ. Phải anh đang giận dữ.

Anh dồn lực lên bàn tay, bóp chặt hai cánh tay của cô như muốn làm nó nát ra. Anh im lặng theo dõi từng sự sợ hãi một trong đôi mắt của cô rồi chậm rãi cúi sát đầu về phía cô. Trong một thoáng anh nhận ra sự giật mình của cô, càng tiến sát, anh càng nhận ra cô đang run rẩy như thế nào.

Anh tháo miếng băng keo ra và chiếm lấy đôi môi cô bằng nụ hôn dữ dội. Vị mằn mặn từ nước mắt của cô khiến lòng anh bối rối. Anh đang làm gì thế? Tại sao anh lại làm thế này? Câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu anh từ khi anh gặp người con gái này.

Đột ngột một cảm giác đau ở khóe môi khiến anh thoáng dừng lại. Tranh thủ lúc đó, cô quay mặt né tránh anh.

- Đừng…đừng làm thế… - cô thì thào không ra hơi, vừa sợ, vừa kinh hãi.

- Tại sao tôi phải dừng lại. Chẳng phải tôi đã nói, tôi sẽ làm cô ghét tôi thêm.

- Tại sao anh phải làm thế? Tại sao anh phải làm mọi người ghét anh. Anh đâu phải là người như thế, phải không? – cô nói trong nước mắt, hai tay đẩy người anh ra để giữ một khoảng cách với anh.

- Hừ…tại sao tôi không phải là người như thế? – anh nắm chặt tay cô, lắc mạnh.

- Tôi… - cô im lặng không biết nói gì cả.

- Cô trước giờ luôn thấy tôi làm những việc độc ác, vậy thì có lí do gì nói tôi không phải là người như thế? – anh đứng thẳng dậy, ánh mắt vẫn dõi theo cô.

- Anh không phải loại người ngu ngốc, thiển cẩn, thích làm theo cảm tính. – cô vội vàng ngồi dậy chỉnh lại quần áo.

- ……

- Anh đang cố làm mình đáng ghét. Anh ích kỉ khi chỉ chạy theo suy nghĩ của chính mình. – giọng cô chứa đựng một sự dè chừng…

- Hừ…đừng cố tỏ ra cô hiểu tôi nhiều lắm. Tôi không giống Băng đừng tự mình suy ra như thế. – Huy gằn giọng cảnh cáo.

- Tôi không nói anh giống Băng. Băng không giống anh. Những gì tôi nói chỉ là suy nghĩ của tôi.

- …… - anh im lặng chờ đợi điều gì đó.

- Tôi chỉ muốn hỏi…tại sao anh luôn đối xử với tôi như thế? Tôi và anh chỉ mới gặp nhau vài lần…tại sao anh lại luôn muốn làm khó tôi? Tôi đã làm gì sai sao? – cô nhìn anh đầy oán trách.

- Cô nghĩ tại sao chứ?

- …… - cô lắc đầu.

- Vậy thì đừng suy nghĩ, cô chỉ cần biết, tôi muốn là cô phải làm. – anh bỏ qua câu hỏi của Xuân.

- Tôi sẽ không ngoan ngoãn nghe lời đâu. – cô thì thầm.

- Cô thì làm được gì chứ? Không phải khi nãy còn khóc lóc van xin tôi sao? – Huy cười nhạt, vươn cánh tay nắm lấy cánh tay cô kéo giật lại về phía mình.

Toàn thân lạnh cóng vì bộ quần áo ướt sũng vì nước mưa rơi vào lồng ngực ấm nóng của anh, khiến trong lòng cô có chút bất an. Nhất là khi chiếc máy quay trên tay Thiên vẫn đang hướng về phía mình. Không biết họ sẽ làm gì. Cô không muốn Băng biết, cô có lỗi với anh. Làm sao cô còn dám gặp mặt Băng khi mình đã hôn em trai của anh. Dù là bị động, cô vẫn không sao xóa đi được cảm giác tội lỗi trong lòng.

Tại sao Huy phải làm thế với cô? Anh ghét cô đến thế sao? Vì sao lại thế? Cô chỉ mới gặp anh mấy lần mà đã khiến anh ghét thế rồi sao? Vì cô là bạn gái của Băng hay đơn giản vì cô đáng ghét như thế?

Cô càng hoảng loạn hơn khi vòng tay của anh càng ngày càng siết chặt lại. Cả người cô như bị hơi ấm của anh bao bọc lấy. Cô bắt đầu cựa quậy nhưng không dám phản đối mạnh vì chỉ sợ càng làm anh phật ý mà làm những chuyện như lúc nãy…

- Tại sao cô lại yêu Băng như thế? Tại sao cô lại yêu Băng? Không phải vì anh ta mà cô đã gặp nhiều chuyện sao? – Huy bất ngờ hỏi.

- Anh...

- Được rồi, đi thay quần áo đi, đừng để bị ốm rồi đổ thừa là do tôi làm. – anh đột ngột buông tay làm cả người cô ngã phía sau vì lực đẩy của chính mình.

- ……

Huy quay người bỏ đi không nói thêm một lời. Thiên nhìn bạn mình bỏ đi, cũng không có ý định ở lại lâu hơn. Anh nhìn bóng của bạn mình khuất sau cánh cửa rồi lại nhìn người con gái đang ngồi co ro trên giường. Khuôn mặt tái nhợt không biết vì lạnh hay vì sợ của cô khiến người khác có chút thương cảm.

Khẽ thở dài, lắc đầu. Rốt cuộc, người con gái bình thường như thế này có gì đặc biệt mà có thể khiến nhiều người con trai phải dõi theo thế? Là duyên phận như người ta vẫn nói sao? Vậy duyên phận này có quá độc ác hay không? Giữa Băng và Huy chưa đủ mâu thuẫn hay sao? Một người con gái bật ngờ xuất hiện giữa khoảng trống của anh em họ. Liệu chuyện gì sẽ xảy ra? Sẽ là một kết thúc có hậu hay mãi mãi là không thể? Đây không phải là truyện cổ tích, đời có đẹp như mơ không?

Anh chỉ sợ mâu thuẫn giữa Băng và Huy không những không thể xóa đi mà còn sâu đậm hơn. Rồi kết thúc nó là một vết thương lòng lớn cho hai anh em họ và cả người con gái kia nữa.

…….

Tiếng mưa rả rích, dai dẳng làm tâm trạng con người cũng cảm thấy nặng nề ủ ê theo nó. Cảnh vật đầu ướt đẫm, rũ xuống như chính nó đang mang nỗi ưu sầu của con người.

Văng vẳng trong bầu không gian là âm thanh của bước chân chậm rãi của người con trai kia. Ánh mắt cứ hướng về một phía xa xăm vô định nào đó mà chính anh cũng không rõ. Chỉ cần nhìn qua, cũng phần nào nhận ra được nỗi buồn nào đó đang ẩn sau đôi mắt đen sâu của anh.

Nhưng có ai có thể hiểu rõ được những gì trong đầu anh đang suy nghĩ. Từng chữ, từng lời của người con gái đó cứ vang vọng trong đầu anh mãi. Cô nói những lời đó chỉ vì muốn anh dừng lại hay đơn thuần chỉ là do cô nghĩ thế? Chưa ai bao giờ nói anh như thế. Có thể là vì anh không phải là người như thế? Ai hiểu được anh trong khi chính anh cũng không hiểu rõ mình chứ?

Anh ghét Băng. Phải, anh ghét Băng. Trong mắt mọi người, Băng luôn là một thần tượng, luôn được mọi người yêu quý. Anh ghét điều đó, anh ghét phải giống Băng. Mọi người khen Băng tốt, anh ghét nhận lại lời khen đó. Mọi người yêu quý Băng, anh cũng ghét “được” mọi người yêu quý. Tất cả những gì Băng nhận được, anh không muốn nhận lại.

Giống như người con gái đó. Cô yêu Băng, yêu đến mức anh cũng phải ghen tị. Anh nhận thấy hình ảnh của Băng trong cô quá lớn, dường như không có ai có thể thay thế được. Anh không thích như thế. Anh không thích mình bị mờ nhạt trong trái tim cô. Vì thế, thà cô ghét cay ghét đắng anh để trong lòng cô còn có anh còn hơn là không được gì cả. Những gì Băng có mà anh không có được, anh sẽ hủy hoại nhưng…cô thì anh không thể hủy hoại nên chỉ còn cách làm cô ghét mình như thế thôi.

…….

Bước ra từ phòng tắm, khoác trên mình chiếc áo bông tạm thời, người con gái kia mệt mỏi đi về phía chiếc giường ngủ, trước khi đó không quên khóa cửa phòng lại.

Cô chợt khựng lại nhìn li sữa nóng đang còn nghi nghút khói trên bàn, bên cạnh đó là một bộ đồ ngủ được gấp gọn gàng. Trong lòng chợt dâng lên cảm xúc hỗn loạn. Là ai mang tới đây? Thiên hay là Huy? Dù có là người nào đi nữa, cô cũng không thấy thoải mái. Đột ngột họ đối xử tốt và quan tâm tới cô như thế này, rốt cuộc họ muốn gì ở cô chứ?

Tâm trạng cũng nặng nề theo màn mưa ngoài kia. Tiếng mưa rả rích, dai dẳng cứ đeo bám một điều gì đó từ trong sâu thẳm tâm hồn của con người. Cô cứ tưởng sau khi chuyện của Tiên qua đi thì mọi chuyện sẽ ổn hơn nhưng có lẽ cô đã sai. Vẫn còn nhiều điều phía trước nữa, nhiều thứ sẽ cản trở cô, cản trở tình cảm của cô và Băng.

Tại sao cô cứ có cảm giác, Huy làm thế vì ghét cô ở cùng Băng? Hay là vì lí do gì khác sao? Đầu óc cứ vẩn vơ nhiều phiền muộn, không sao thoải mái được.

Ngồi co mình trên giường, trên tay vẫn cầm li sữa nóng, vừa nhâm nhi vừa suy nghĩ về những thứ xảy ra xung quanh mình. Mới chốc, tất cả đã thay đổi. Dường như nó là chỉ là một cái chớp mắt ngăn ngủi. Thoắt một cái cô lại phải đứng trước những con đường mới, những sự lựa chọn mới. Còn quá nhiều điều bí ẩn trước mắt mà cô không nó là gì. Dù muốn lạc quan lắm nhưng thật khó để làm điều đó khi cô một phần hiểu được khó khăn mà cô sẽ trải qua. Không phải cô sợ cho riêng mình, mà con sợ ối quan hệ mới chớm nở giữa cô và Băng. Liệu nó sẽ ra sao đây? Nhiều lúc chính nỗi sợ ấy mới khiến cô cảm thấy tuyệt vọng nhất.

Mỗi lần gặp Băng, dù có vui tới mấy, từ tận sâu trong tâm hồn mình, lại có chút cảm giác mặc cảm, tội lỗi. Không biết là do vô tình hay cố ý mà khoảng cách của cả hai cứ trống trãi như thế nào đó. Cô cứ luôn mang trong mình sợ hãi về một thứ gì đó sẽ bất ngờ xuất hiện và cướp anh đi từ tay mình. Mỗi lần cô đơn, trống trãi, đầu óc cô cứ lởn vởn suy nghĩ đó mãi không thôi.

Không…không…cô không thể buông tay. Hình ảnh của anh trong tim cô đã quá sâu đậm, cô không thể xóa nhòa cũng như không nỡ xóa nó đi trong lòng.

Vậy giờ cô phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Cô giờ không thể gặp anh cho thõa nổi nhớ, không thể nói chuyện với anh cho vơi nỗi buồn, không thể san sẻ niềm vui nhỏ nhoi giản đơn với anh… Mọi thứ đều quá xa vời. Là do cô vô tình khiến cả hai rơi vào tình cảnh này. Vốn rất tin tưởng vào tình cảm của cả hai nhưng không ngờ mọi việc lại trở nên như thế này. Vì việc riêng của mình, cô đẩy cả hai vào tình cảnh như thế này. Có nhớ, có yêu thương nhưng lại không thể gặp mặt nhau thường xuyên. Hết lần này đến lần khác, cô phụ lại lòng mong chờ của anh.

Rốt cuộc thì cô có xứng đáng với những gì anh dành ình không? Đôi khi cô cảm thấy mình đang phụ lòng anh, bằng cách nào đó mà cả hai cứ không thể đến cạnh nhau. Cứ thế này thì cô và anh càng xa cách mà thôi. Cô sẽ không để điều đó xảy ra đâu. Đã có quá nhiều thứ đánh đổi cho tình yêu của cô rồi.

…….

Cạch…

Cánh cửa mở khe khẽ. Bước chân nhẹ nhàng của người con trai hòa lẫn trong tiếng mưa dai dẳng không ngớt.

Khuôn mặt lạnh lùng trong bóng tối phảng phất chút buồn phiền khó giải bày. Anh nặng nề lê từng bước đi về phía chiếc giường ngủ của người con gái kia. Lặng nhìn dáng người nhỏ bé đang co ro chìm vào giấc ngủ, trong lòng lại chợt dậy lên cơn sóng kì lạ.

Ẩn trong dáng vẻ đó là bao nhiêu nghị lực đáng ngưỡng mộ. Anh biết cô từ khi bắt đầu bước vào nhà Chính rồi. Dù không trực tiếp gặp mặt nhưng anh vẫn có nghe nói về cô. Mặc cho gặp phải nhiều điều không hay nhưng cô vẫn không từ bỏ. Chưa kể, chính cô còn khiến cho biết bao nhiêu người yêu mến.

Anh từng thắc mắc là tại sao một người bình thường như vậy lại có thể làm cho nhiều người phải quan tâm, chú ý tới như thế. Trước đây, nếu như anh đã nghĩ những người kia là ngốc nghếch thì giờ có lẽ anh cũng ngốc chẳng kém gì họ. Tại sao, cứ hết lần này tới lần khác, ánh mắt của anh lại bị thu hút như thế chứ? Nhiều lần anh như phát điên lên vì chính mình, vì chính cái thứ cảm xúc lạ lẫm cứ càng ngày lớn dần trong anh mà cũng không rõ nó đã xuất hiện từ bao giờ.

Anh đã từng đối xử tệ với cô. Đã từng đe dọa cô nhưng nhiều lần, không biết là do vô tình hay cố ý mà cô vẫn cứ ân cần với anh dù đó chỉ là một khoảnh khắc. Hay là do cô sợ hãi nên làm thế để lấy lòng anh, hay là do anh là em trai của Băng? Tại sao? Tại sao? Tất cả những gì cô làm là có chủ đích hay đơn thuần nó chỉ do cô muốn làm thế, làm những việc xuất phát từ suy nghĩ của cô?

Có là gì đi nữa thì trái tim của anh cũng bị cô làm cho thay đổi mất rồi nhưng…nhưng…anh không muốn thừa nhận, anh không muốn thừa nhận…

- Đừng…đừng…em xin lỗi, đừng bỏ em…

Giọng nói run rẩy của người con gái đó khiến anh giật mình tỉnh khỏi dòng suy nghĩ yếu mềm của mình, nóng lòng đi tới cạnh bên cô. Có lẽ cô đang gặp ác mộng chăng?

Anh vội vã nắm lấy bàn tay đang vung loạn xạ của cô và giữ chặt lấy.

- Băng ơi…đừng bỏ em…em biết lỗi rồi mà… - cô thì thầm, khóe mắt long lanh những giọt nước mắt tức tưởi.

Huy thoáng đờ người khi nghe cô nhắc tới Băng. Trong lòng vừa ghen, vừa tức giận, không kìm được mà siết mạnh tay cô nhưng nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cô, anh chợt bình tĩnh lại, dịu dàng ôm lấy cô vào lòng.

- ừ…anh đây. – giọng anh nhỏ nhẹ, ân cần hẳn đi.

- Đừng… - cô lắc đầu.

Hơi thở nóng hổi của cô khiến anh có chút bối rối. Vội vàng sờ trán của cô mới phát hiện ra cô đang bị sốt. Có phải là do lúc chiều vì anh mà cô dầm mưa nên giờ bị ốm không? Càng nghĩ, anh càng thấy áy náy.

Nhẹ đặt cô xuống giường rồi tự mình đi lấy khăn lạnh và nước cho cô sau đó pha thuốc cho cô uống nhưng vừa đưa lên miệng cô lại nhả ra. Có lẽ vì thuốc đắng quá nên cô mới làm thế.

Anh vừa giận vừa thương không biết làm sao, rồi đột ngột đưa thuốc lên miệng mình, nốc một hơi cạn li và ép cô phải uống cho đến khi hết mới thôi.

Dù đang rất mệt nhưng vị đắng của thuốc vẫn khiến cô khó chịu, cứ mỗi lần nhả ra thì có ai đó vẫn ép cô uống bằng hết. Sau một hồi giằng co, cô bất đắc dĩ nuốt trọn vị thuốc đắng đó nhưng đôi môi của người đó vẫn quyến luyến không rời môi cô.

Toàn thân đã quá mệt mỏi, đầu óc mụ mị khiến cô chỉ biết đờ người ra mà không có một sự phản kháng nào. Trong cơn hoảng loạn, cô nhận ra chút mùi hương quen thuộc nào đó. Nụ hôn ấm áp, dịu dàng như của người con trai ấy…có khi nào là anh?

- Băng? – cô gọi trong giấc mộng.

- ……

- Là anh phải không? – cô vội vàng ôm lấy người con trai kia như một bảo bối.

- …….

- Đừng đi…em nhớ anh nhiều lắm. – cô vùi đầu vào lồng ngực của anh mà thì thầm.

- Ừ…ngủ đi. – giọng nói nhẹ nhàng thân quen khiến cho đầu óc quay cuồng của cô trở nên bình tĩnh hơn, cứ thế mà vùi đầu vào người anh, ngoan ngoãn ngủ trong lòng anh.

Nhìn người con gái kia ngủ trong lòng mình, anh vừa thấy vui vừa thấy giận. là vì cô nghĩ anh là Băng nên mới làm thế nhưng quan trọng hơn là giờ đây người cạnh cô là anh chứ không phải là người con trai khác. Nếu đã như vậy, việc khác còn gì quan trọng chứ. Ước gì…khoảnh khắc này cứ kéo dài mãi, cứ mãi để cô hiểu nhầm và nằm trong lòng mình như thế này. Cứ để cô “yêu” mình như thế này, còn hơn khi tỉnh dậy cả hai lại như hai người xa lạ.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tình Yêu Quý Tộc - chương 114 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tình Yêu Quý Tộc
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tình Yêu Quý Tộc - chương 114. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.210024833679 sec