Phu quân mặt quỷPhu quân mặt quỷ - chương 24

Chương 24Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 8: Kết thúc

Kết thúc: Yêu thương sâu đậm

Edit: Nhật Nguyệt Nhi

Beta: Dực


“Cha! Cha! Mau tới! Mau tới!”

Bùi Nhu Nhu tám tuổi, ồn ào vọt vào một khách điếm lớn nhất Hàng Châu, hoang mang mở một cánh cửa, lảo đảo một chút, ngã vào trong một lồng ngực.

Bùi Dật Phàm giúp nữ nhi đứng vững, thở dài: ” Nương con lại làm cái gì vậy?”

“Đánh nhau! Nương đánh nhau với người hầu!” Bùi Nhu Nhu thở hổn hển kêu “Nương nói phải móc mắt người ta ra, còn muốn đánh gãy chân người ta, ca ca đang nghĩ cách ngăn cản nương, còn bảo con mau kêu cha đi khuyên nương.”

Móc mắt? Đánh gảy chân?

Tia sáng chợt lóe lên trong đầu, Bùi Dật Phàm đột nhiên đoán được Viện Viện gặp phải ai, hắn vội cầm tay nữ nhi chạy ra ngoài.

“Mau, nương con ở đâu? Mau dẫn cha đi!”

Cùng lúc đó, trước Nhạc Dương miếu, trong đám người vây xem, một nam nhân trung niên anh tuấn tiêu sái, lại mang theo ánh mắt dâm tà nhìn chằm chằm vào mỹ phụ trước mắt, vừa nhìn biết ngay hắn có ý gì

Mà cái vị phu nhân xinh đẹp hai bảy hai tám tuổi kia, trừng mắt tức giận, nghĩ muốn buông tay tiểu nam hài mười tuổi đang bám lấy mình, nhưng nam hài lại thà chết cũng không chịu buông tay.

“Nương! Người không thể như vậy! Lúc nào cũng không có việc gì đi tìm người đánh nhau, cha sẽ mất hứng!”

“Buông tay! Tiểu tử.” Phu nhân xinh đẹp nổi giận mắng: “Không phải do nương tìm hắn đánh nhau. Nương là muốn móc xuống mắt của hắn, đánh gảy chân chó của hắn, lột da hắn, rút gân hắn…”

“Nương! Nương lại thế rồi!” Nam hài chịu không nổi kêu lên: “Cha đã nói qua, người không thể…”

“Câm miệng!” Phu nhân xinh đẹp gầm lên.”Đừng nói cái gì cũng không thể với ta! Chuyện ta quyết định ai cũng không ngăn cản được, cha con không được, ông trời đến cũng không được, ta…”

“Viện Viện …”

Nghe tiếng, phu nhân xinh đẹp cả kinh, thiếu chút nữa bị nghẹn lời của chính mình, nàng bỗng nhiên quay đầu, quả nhiên chỉ thấy phu quân Bùi Dật Phàm nắm tay nữ nhi đứng ở sau lưng nàng, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng, nàng không tự giác cười khan một tiếng, trừng mắt nhìn nữ nhi của nàng bán đứng nàng, dùng vẻ mặt tươi cười nghênh hướng phu quân.

“Ách… Dật Phàm tướng công, sao chàng cũng tới vậy?”

Bùi Dật Phàm không trả lời, chỉ lấy một mắt nhìn người trung niên kia, rồi sau đó lại nhìn Viện Viện, chỉ thiếu chút nữa, nước miếng sẽ chảy đến đây.

“Là hắn, đúng không? Dật Phàm tướng công.”

Bùi Dật Phàm chậm rãi nhìn lại, lạnh nhạt nói: “Không phải.”

Viện Viện ngẩn người.”Dật Phàm tướng công, chàng không cần lo lắng, hắn không phải là đối thủ của ta, cho nên, hắn vừa nghe nói ta đang tìm hắn, liền không ngừng chạy trốn, những năm gần đây, trong chốn giang hồ mãi vẫn không tìm thây hắn, ta cũng nghĩ đến hắn sẽ trốn cả đời, lại không nghĩ rằng hắn ại chạy ra, nhưng lại gặp phải ta ! Dật Phàm tướng công, đây là ý trời, nhất định phải khiến hắn trả giá!”

Bùi Dật Phàm vẫn phủ nhận.”Ta đã nói không phải hắn, nàng cần gì phải ép ta thừa nhận?”

Viện Viện nghẹn lời, lại nói: “Vì sao? Dật Phàm tướng công, vì sao chàng không cho tôi xử hắn?”

Bùi Dật Phàm không nói, nam hài một bên lại hồ nghi hỏi “Nương, người đang nói cái gì vậy? Vì sao lại muốn thay cha trút giận? Cha tức giận sao vậy?”

Bùi Dật Phàm trầm mặc “Kỳ nhi, bớt lời!”

Bùi Nhâm Kỳ rụt cổ lại, không dám nhiều lời, nhưng Viện Viện lại không buông tha cơ hội này, cực lực muốn tìm đồng minh cho mình.

“Kỳ nhi, con đang hỏi nương muốn thay cha ngươi trút giận chuyện gì?” Nàng làm bộ như không thấy Bùi Dật Phàm giận dữ, còn nói “Con không biết mắt và chân cha con là vì ai…”

“Viện Viện!”

Bùi Dật Phàm không giận dữ hạ thấp giọng, Viện Viện lập tức im miệng, nhưng nàng biết như vậy đã đủ, bởi vì Bùi Nhâm Kỳ và Bùi Nhu Nhu giống như đã bừng tỉnh đại ngộ ánh liếc mắt dò xét một cái, tuy rằng không nói gì, nhưng nàng biết chúng đều hiểu được .

Bùi Dật Phàm bất đắc dĩ thở dài.”Đã nói là không phải, đừng tìm thêm phiền phức, chúng ta trở về đi…”

Viện Viện không nói, chỉ nháy mắt cùng hai tiểu quỷ, chỉ nhất bỗng nhiên, ba người liền có chung suy nghĩ

Vì thế, Viện Viện rất khác thường không hề cãi lại Bùi Dật Phàm, ngược lại còn nghe lời gật gật đầu, xoay người rời đi với hắn.

Mà phía sau, chỗ Bùi Dật Phàm không nhìn thấy, bão tố nổi lên, hai người con đột nhiên đánh về phía nam tử trung niên đang muốn gọi Viện Viện – Ngọc Xà Lang Quân Thiệu Phong.

Thiệu Phong kinh ngạc hít một hơi, chợt nhẹ nhàng lui người về phía sau, nhưng Bùi Nhu Nhu và Bùi Nhâm Kỳ lại lấy góc độ quỷ dị chuyển tới phía sau

Thiệu Phong, vì thế, thân hình Thiệu Phong lui về phía sau vừa vặn rơi vào trong phạm vi công kích của hai đứa trẻ

Trong lúc mọi người đang cứng họng, Thiệu Phong kêu thảm một tiếng.

Bùi Dật Phàm lập tức trở lại, lại chỉ kịp nhìn Thiệu Phong máu chảy đầy mặt ngã xuống đất, mà nữ nhân kia sớm ngoan ngoãn đứng ở phía sau hắn, giống như bọn họ vẫn chưa rời đi

Nhìn vẻ mặt vô tội của mẫu tử ba người, hắn dở khóc dở cười lắc đầu.

“Các người…”

Hắn thật sự không biết nên nói cái gì, nhìn thấy có người lại giúp Thiệu Phong, liền thả lỏng mà lôi kéo thê tử, nữ nhi, nhi tử rời đi, chuẩn bị cho bọn họ một cái hình phạt khó quên.

Dò xét vẻ mặt bình thản của Bùi Dật Phàm, Viện Viện lén lút hỏi “Dật Phàm tướng công, ta không hiểu, năm đó không phải chàng rất để ý bản thân mình không trọn vẹn sao? Vì sao lúc nãy giúp chàng báo thù, chàng lại không muốn?”

Bùi Dật Phàm thản nhiên nhìn nàng một cái, khóe môi lại lẳng lặng nở nụ cười.

“Không sao, có nàng làm bạn, có nàng…” Hắn cười càng đậm.”Yêu thương sâu đậm, ta không hề cảm thấy mình không trọn vẹn.”

Viện Viện ngẩn người, lập tức mừng rỡ nhảy dựng lên.

“Chàng tin ta , Dật Phàm tướng công, chàng rốt cục tin tưởng ta?”

Bùi Dật Phàm vuốt cằm ” Năm đó nàng chạy đến hai nhà Bách Tân đại náo, khi mọi người đều thúc thủ vô sách – bó tay không còn cách gì, rồi lại dễ dàng bị ta ngăn cản, ta liền tin nàng thật lòng với ta

Viện Viện vừa nghe lập tức ngạc nhiên.”Cái gì? Đã lâu như vậy?”

Bùi Dật Phàm lặng yên không nói.

“Cái này. . . Nhưng. . . Đã lâu như vậy, chàng. . . Chàng lại không nói cho ta biết?”

Bùi Dật Phàm vẫn yên lặng.

“Dật Phàm tướng công, chàng thật quá đáng! Hại ta lo lắng nhiều năm như vậy, mỗi lần nhìn thấy sắc mặt nhăn nhó của chàng, ta lại đầu hàng. . .” Nàng bỗng nhiên ngừng lại, rồi sau đó kêu lên.”Chàng. . . chàng cố ý?”

Bùi Dật Phàm trừng mắt nhìn, Viện Viện nhất thời chán nản.

“Chàng. . .”

Bùi Dật Phàm làm ra vẻ hít một hơi.

“Thật sự là không có cách nào, đã hơn mười năm, nàng chơi cờ với ta chưa từng thắng, có nên tự kiểm điểm không?”

“Kiểm điểm. . . Ta. . . Cờ. . . Chàng. . .” Âp úng một lúc lâu, Viện Viện rốt cục nhận thua, vo cùng suy sụp

Xem ra, bàn cờ này nàng vĩnh viễn không thắng được.

_______________________________

Dực cung chủ có lời: Ơn chúa! Cuối cùng cũng hoàn :v mặc dù truyện có 7 chương như 1 chương lại dài kinh dị, edit cực lắm :v beta cũng cực lắm.ToT, sau này liệu có nên đào hố 10 chương hay ít hơn nữa không? :v

.

Cái kết viên mãn cho nam chính không trọn vẹn về thể các nhưng cuối cùng cũng trọn vẹn về tâm hôn :v tình cảm :v và gia đình )

~ Hoàn chính văn ~

~0~
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Phu quân mặt quỷ - chương 24 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Phu quân mặt quỷ
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Phu quân mặt quỷ - chương 24. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.293394088745 sec