Em Không Cam Chịu Mất AnhEm Không Cam Chịu Mất Anh - chương 18

Chương 18Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Nó đang ngồi ngịch mấy viên đá quý thì nghe thấy tiếng của Zollet rất to ở ngoài hành lang. Hình như Zollet đang nói chuyện điện thoại với ai đó:

- Chuyện này anh sẽ nói với mẹ. Em đừng lo lắng.

-... ( Đầu dây bên kia trả lời: - Vâng, nhưng em sợ mẹ anh sẽ ngây khó dễ. )

- Không sao đâu. Nếu mẹ anh thực sự là người làm chuyện này thì anh sẽ không để yên đâu.

-...( Đầu giây bên kia trả lời: Huhu..em sợ lắm, chủ nợ đến đòi rất nhiều )

- Em có bận việc gì không? Nếu không thì chút nữa tới quán coffe gặp anh.

- ...( Ưm. Vậy thì hẹn anh 2 tiếng nữa tới đó )

Hóa ra là Zollet đang nói chuyện với Yumi.

- Anh chuẩn bị xe cho tôi, chút tôi đi có việc. - Zollet nói với người giúp việc.

Zollet dảo bước về phía hành lang và đi về phía phòng mẹ của mình. Nó nhòn chân chạy theo sau. Tim nó đậo thình thịch vì đứng lấp sau cánh cửa nghe lén cuộc hội thoại giữa Zollet và mẹ của mình.

- Mẹ đang muốn làm gì vậy?

- Con đang muốn hỏi mẹ điều gì vậy?

Nó đứng ngoài nghe mà phải cố nhịn để khỏi bật cười. Công nhận trả có mấy gia đình nào có kiểu nói chuyện như thế này.

- Mẹ thôi ngay đi.

- Con cũng lên dừng lại đi.

Thực sự là kiểu nói chuyện giữa mẹ và con thế này rất độc không lo đụng. Nó phải mín môi thật chặt nếu không chắc chắn sẽ cười lên thành tiếng.

- Đừng để con nói thẳng ra.

- Con nói thẳng ra đi.

Sax sax, nó buồn cười quá. Hít một hơi thật sâu nó lén để không bật cười.

- Tại sao mẹ lại làm cho công ty của ông nội Yumi phá sản?

- Con cho rằng mẹ làm công ty của ông nội Yumi bị phá sản?

- Không phải mẹ thì còn ai vào đây nữa?

Qua khe cửa nó thấy bà ta tiến về phía con trai mình và ôm Zollet vào lòng, đôi mắt bà ta long lanh đầy nước, nhưng khi ngửng lên thì lại khô và sắc lẹm như thường. Nó thấy thực sự rất khinh ngạc vì bao nhiều năm nay bà ta chưa từng có một cửa chỉ âu yếm với con trai mình chứ đừng nói là ôm vào lòng.

- Con thực sự quá giống ông ấy, một người yêu mùa quáng và không biết lựa chọn.

Zollet im lặng trong vòng tay của mẹ mình. Bà ta nhanh chóng trở về vị trí cũ.

- Con kém cỏi hơn mẹ tưởng. Con nghĩ mẹ là một người làm những việc thiếu trong sách thế sao? Haha. Nếu một ngày mẹ làm những việc nhưu vậy mẹ sẽ không phải là mẹ của con. Con hãy thử suy nghĩ xem, công ty chuyên sản xuất lốp ô tô theo công nghệ Đức của ông nội Yumi đã quá cũ, quá lỗi thời, sản phẩm làm ra không có chất lượng cao. Chính vì vậy không có nhiều người mua, cách duy nhất để khắc phục điều này là hạ giá thành sản phẩm, Khi hạ giá thành sản phẩm sẽ dẫn tới việc làm ăn thua lỗ. Mẹ nói tới đây con sẽ tự hiểu tại sao công ty của ông nội Yumi phải tuyên bố phá sản.

- Sao con có thể tin lời mẹ.

- Yên có thể làm cho người ta điên, yêu có thể làm cho người ta mất lí trí. Còn con trai mẹ khi yêu lại mất đi chỉ số IQ. Từ trước tới giờ mẹ chưa từng nói dối ai, chưa từng làm việc gì không trong sạch.

- Thực sự là mẹ không nhúng tay vào chuyện này chứ?

- Không! - Bà ta lắc đầu một cách bình thản.

- Mẹ có thể làm gì để giúp đỡ công ty của ông nội Yumi được không?

- Mẹ không thể, nhưng con thì có thể đấy.

- Mẹ muốn con làm gì?

- Nếu con chịu giời xa con bé ấy thì mẹ sẽ giúp con.

- Mẹ luôn muốn con từ bỏ tình yêu của mình.

- Cái đó là tùy con quyết định.

- Con chào mẹ.

Zollet bước thẳng ra khỏi căn phòng, khi đui qua cửa ánh mắt của nó gặp ánh mắt của Zollet. Zollet đi ra ngoài rồi nhưng nó vẫn chưa gián quay về phòng. Nhìn qua khe cửa nó thấy bà ta đang thở dài và nhìn vào một bức ảnh. Nó thấy rất lạ. Nếu bà ta không nhúng tay và chuyện này thì coi như suy lận của nó là sai. Người đần ông mà bà ta nhắc đến trong cuộc hội thoại lúc nãy là ai? Tại sao sau cuộc hội thoại với con trai mình bà ta lại nhìn khung ảnh và thở dài? Nó vẫn đứng đó cho tới khi có tiếng gọi:

- Con mau vào đây đi.

Tim nó như nhảy ra khỏi lồng ngực, không chỉ có mình Zollet mà cả ba ta cũng biết nó đứng lấp sau khung cửa.

- Con.. ...- Nó cứ ấp a ấp ùng như gà mắc tóc.

- Ta và Zollet biét con đứng ngoài đấy từ rất lâu.

Nó lấp rất kin, trong phòng này lại không có gương chiéu ra ngoìa vậy tại sao bà ta lại nhìn thấy nó được? Giường như thiểu được những thắc mắc của nó bà ta mỉn cười;

- Con ngạc nhiên lắm sao? Đơn giản thôi. Trên mặt bàn là một quả cầu bằng thủy tinh nhưng bên trong lại là một lớp kính. Ảo ảnh của con được chiêu vào bên trong quả cầu này.

- Tại sao khi nhìn thấy con đứng ngoài mẹ và Zollet không nói gì?

- Nghe lén là một hành vi rất xấu, còn tại sao ta để cho con nghe lén thì chính ta cũng không biết.

- Con cảm ơn mẹ.

- Có phải con vẫn đang tò mò một số chuyện?

- Vâng ạ. Con không hiểu người đần ông mẹ nhắc đến lúc nãy là ai và tại sao mẹ lại thở dài.

- Haha...haha, người đàn ông lúc nãy cũng trính là người trong bữa tranh ảnh này. Đó là người mà ta mãi yêu suốt cuộc đời này. - Bà ta quay bức ảnh ra và người đó chính là bố của Zollet.

Từ trước đến giờ bà ta chẳng mấy khi cười chứ đứng nói là bật cười thành tiếng.

- Mẹ yêu yêu bố của Zollet thì có gì là lạ.

- Con cũng không biét chuyện này sao?

- Không ạ. - Nó lắc đầu.

- Khi ta còn trẻ lắm đó ta mới 20 tuổi, lúc đó ta còn có rất nhiều ước mơ, rất nhiều hoài bão và rồi một ngày bố ta gọi ta về nhà và nói ta chuẩn bị lấy chồng. Ta ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, ta cố gàng phản đối chuyện này nhưng bố ta là người rất quyên quyết. Thay vì vào một trường đại học nhưu ta mong muốn, ta được chuyển vào một ngôi trường mà chồng chưa cưới của ta theo học. Cũng trong thời gian đấy ta gặp và yêu một người đàn ông khác. Điều này hoàn toàn trái ngược và nực cười. Trong khi ta không có một chút cảm tình với chồng chưa cưới thì ta lại đi yêu anh họ của chồng chưa cười. Nhưng kết quả là ta phải chia tay mối tình đầu của mình để kết hôn với người mình không yêu. Tất nhiên thì đó chỉ là một cuộc hôn nhân kinh tế và chính trị. Hàng ngày ta với bố của Zollet luôn chánh mặt nhau. Cho tới khi ta có Zollet thì ta chính thức li thân với bố của Zollet. Rồi đến một ngày ta nhận ra mình yêu ông ấy vô cùng sâu đậm nhưng đến lúc đó thì ta chỉ biết đứng từ xa nhìn ông ấy.

- Đến bây giờ mẹ vẫn rất yêu bố của Zollet.

- Phải ta vẫn luôn yêu ông ấy.

- Con cảm ơn mẹ vì đã giúp con hiểu dõ mọi chuyện.

- Đừng gọi ta là mẹ vội. ta có là mẹ của con không còn do con quyết định. Thôi con về phòng đi.

- Vâng ạ.

Nó quy về phòng trong lòng lại hiên lên một lỗi lo lớn, nso sợ rẳng nó sẽ giống ba ta. Một người phụ nữ có quyền và tiền lực nhưng lại không thể có tình yêu.

Tối hôm đó Zollet không về nhà. Đã rất nhiều lần Zollet đi chơi qua đêm và thậm chí đi cả tuần không về nhà. Nhưng chưa bao giờ nó thấy lo lắng như lần này và điều đó lộ dõ trên khuôn mặt nó.

- Không có gì phải lo lắng cả. Nó đi rồi sẽ về thôi. - Dù con mình không biết đang ở đâu nhưng bà ta vẫn nói với giọng đều đều như vậy thì thật đáng khâm phục.

- Vâng ạ.

Nó cố gắng tập trung vào mấy viên đá quý nhưng trong lòng vẫn linh cảm điều gì không hay đang sảy ra.

Đã 12h đêm rồi, mọi hôm giờ này nó đã đi ngủ. Thấy vậy Kim mới nhắc nó:

- Cô lên đi ngủ sớm để đảm bảo sức khỏe.

- Ưm. Tôi biết rồi.

Nó thay đồ và chỉ phút sau nó leo lên giường ngủ ngay. Kim vẫn đứng ở đầu giường của nó để đợi một điều gì đó, đợi một hành động mà tối nào cũng xảy ra: Zollet luôn tới phòng Victoria khi cô bé đã ngủ say. Kim đã đứng ở đó 5 tiếng đồng hồ và rồi điều Kim mong đợi cũng đã đến. Cửa phòng mở và Zollet bước vào. Kim ngạc nhiên vì tại sao 4h sáng Zollet mới vào phòng của Victoria trong bộ dạng vô cùng mệt mỏi. Còn Zollet ngạc nhiên vì tại sao đã 4h sáng Kim vẫn đứng ở trong phòng của Victoria.

- Tối nay cô ấy đợi cậu tới hơn 12h đêm. - Dù là trợ lí của Victoria nhưng Kim ngần như không bao giwof mở miệng nói với Zollet một câu nào.

- Cô ấy đợi tôi.

- Cô ấy lo lắng cho cậu.

- Trẻ con thật.

- Cậu không lên xem nhẹ tình cảm của cô ấy.

- Chị yên tâm đi, vở kịch sắp kết thúc rồi.

- Chẳng lẽ bệnh của Yumi đã tái phát, căn bệnh đó không thể tới nhanh đến vậy.

- Không. Yumi bị tai nạn, ô tô đâm.

- Cô ấy thật sự rất đáng thương! - Trong mồn Kim vừa nói một câu cảm thán, đó là một điều rất ít khi xảy ra.

- Tôi biết, nhưng tôi không thể làm khác được. Đằng nào Yumi cũng chết vì căn bệnh máu trắng thà như vậy còn hơn là để Victoria bị chết bì ám sát.

- Cậu thực sự đành lòng để như vậy sao.

- Chị và tôi ít khi nói với nhau một câu nào nhưng chúng ta có một điểm chung là cũng yêu quý Victoria. Chị là trợ lí, là người bảo vệ riêng của cô ấy, chị biết tất cả những vụ ám sát, nhưng người *** hại cô ấy. Chị và tôi đã cùng giấu Victoria về việc này, mọi chuyện không thể giấu mãi được, chúng ta cũng không thể chắc chắn sẽ bảo vệ an toàn cho Victoria mãi được. Cách duy nhất là để cô ấy tự động dời xa tôi. Như vậy cô ấy sẽ không phải chịu đau khổ.

- - Victoria vẫn chưa biết việc này đâu.

- Chuyện này chỉ có tôi và chị biết, thậm chí cả mẹ tôi cũng không biết.

- Cậu thực sự đành lòng hi sinh Yumi để làm bai đỡ đạn.

- Không sớm thì muộn Yumi cũng chết vì bệnh máu trắng và ung thư tủy sống, lên việc này cũng chẳng ảnh hưởng tới ai cả.

- Cậy chắc chứ? Cậu có chắc nó sẽ không ảnh hưởng tới Victoria không?

- Không sao đâu. Tôi về phòng đây.

Zollet đã về phòng mình, Kim đứng đó thêm một lúc nữa rồi cũng quay về phòng. Kim thực sự không chắc về những điều Zollet làm nhưng có lẽ thế sẽ tốt ho tương lai của Victoria, Kim không muốn Voctiria gặp đau khổ.

Thông tin Yumi bị tai nạn gia thông truyền đi nhanh thật. Mới bị chiều hôm qua mà sáng nay cả trường đã biết. Người biết tin này đầu tiên là Zollet và thứ 2 là Tara. Chiều hôm đấy Tara đi shopping trên đường đi thì đúng lúc gặp cảnh Yumi bị tai nạn, Tara đã nhanh chóng chụp ảnh và sáng hôm sau dán đầy trường cùng với bức ảnh Yumi ngủ ngật trong lớp. Tin tức này nhanh chóng trở thành sự kiện trong trường. Còn đối với nó không có một chút quan tâm. Trước kia nó mong Yumi chết càng nhanh càng tốt nhưng bây giờ nó mong Yumi sống thêm một thời gian nữa để chịu đau đớn. Tốt nhất thì chiều này sau giờ học mó sẽ tới thăm Yumi.

- Tara thông tin Yumi bị tai nạn gia thông là thật chứ. - Nó hỏi Tara để xác minh lại.

- Chuyện thật 100%.

- Nếu vậy thì chiều nay sau giờ học mình sẽ tới thăm Yumi.

- Sao cơ? Cậu không đùa đấy chứ?

- Tất nhiên là không.

- Hay ho thật.

- Hjhj. Thôi mình làm bài tập tiếp đây.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đúng như dự định sau giờ học nó tới bệnh viện tư nhận của gia đình Zollet thăm Yumi. Đối với nó bệnh viện là một nơi khá lạ lẫm (nhà giàu mà có bị làm sao mời bác sĩ tới tận nhà). Trong suy nghĩ của nó bệnh viện phải ngập mùi thốc sát trùng nhwung ở đây thì rất trong lành và sạch sẽ.

- Tôi tìm phòng bệnh của một người tên là Yumi 17 tuổi nhập viện chiều qua vì tai nạn gia thông. - Nó nói với nhân viện trực bệnh viện bằng giọng khá khách dịch.

- Mời chị rẽ tay trái theo hành lang tới phòng 136.

Hay thật số phòng là 136 con số của quỷ. Nó tìm đến phòng 136 và gặp Zollet đang ngồi ngoài hành lang trông có vẻ khá là một mỏi.

- Em tới thăm Yumi. - Nó nói với Zollet.

- Anh nghĩ em tới bây giờ là hơi sớm đấy.

- Anh nói vậy là có ý gì em không hiểu?

- Sao em không đợi đến tang lễ của Yumi rồi tới một thể.

- Anh đừng có nói với em như vậy. Em có thiện ý lên mới tới thăm Yumi.

- Tùy tâm. Dù sao Yumi cũng không còn sống được lâu nữa.

- Sao cơ?

- Yumi sắp chết vì bệnh máu trắng và ung thư tủy cộng thêm chấn động cột sống khi bị thương, chắc chắn lâu nhất chỉ trong vòng một tháng nữa Yumi sẽ chết.

- Sao cơ. - Khi Zollet nói điều này nó thấy vui vì không còn người cản trở nó nữa, nhưng nso cũng thấy khá bất ngờ và hụt hẫng.

Bác sĩ bước ra nhìn Zollet và lắc đầu:

- Chung tôi đã cố hết sức, nhưng với một người có thể lực yếu như Yumi thì việc này rất khó thành công. Cô ấy cũng đã tỉnh lại.

- Em muốn vào thăm Yumi một lát.

Zollet gật đầu bước vào theo nó, bước tới cưa thì nó chặn lại.

- Anh ở ngoài đợi đi, em có một số chuyện riêng muốn nói với cô ấy.

Zollet nhìn nó bằng ánh mắt hoài nghi.

- Anh yên tâm đi em không làm gì đây, chỉ vào hỏi thăm sức khỏe thôi ấy mà. - Nói xong nó bước vào và đóng cửa phòng lại.

Tháy nó bước vào Yumi dương to đôi mắt to tròn và đem láy lên nhìn nó. Nó thản nhiên kéo nghế và ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của Yumi không quên cười thật duyên dáng.

- Đừng ngạc nhiên như vậy. Tôi ngeh tin cô bị tai nạn lên tới thăm cô mà thôi.

- ....

- Nghe nói thì bệnh tình cô cũng khá nặng chẳng sống được bao lâu. - Nó nói một cách vô cùng hiển nhiên. Đối với một người đang ốm sắp chết thì dù gì cũng không được nõi dõ bệnh tình ra. Nó nói như vậy chẳng là ác quá hay sao?

- ...

- Xem ra bệnh của cô nặng thật. Mọi hôm cô to mồn lắm cơ mà, sao hôm nay im re không nói được câu gì vậy?

-...

Yumi vẫn mở to đôi mắt đen láy nhìn nó chằm chằm.

- Đùng nhìn tôi như vậy. Tôi vô cùng xin lỗi bạn. Trong thời gian qua tôi đã làm nhiều việc không tốt với bạn mong bạn thứ lỗi, xim bạn hãy tha cho tôi. - Nó kêu gào thật to như đang bị ai bắt nạt vậy.

-.... Yumi mở to đôi mắt hơn để nhìn nó vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Huhu... Tôi không phải là người làm bạn bị tai nạn, chuyện này tôi hoàn toàn không biết và không liên quan đến tôi. - Nó hét thật to cốt sao ọi người ở ngoài ngeh thấy cái dọng trẻ con vô cùng thảm thiết của nó.

Bên ngoìa Zollet đã nghe được những câu gào thét của nó trong lòng vô cùng bối rối.

-ÁAAAAA!!!! Có gì chị bỏ qua cho tôi tôi xin lỗi chị. - Hét xong nó lấy ngay con dao gọt hoa quả trên tủ tự cứa mạnh vào tay mình rồi rúi vào tay Yumi. Yumi còn quá mệt lên không thể làm gì được. Nước mắt nước mũi của nó tự dưng chảy ra giàn dụa.

Nghe tiếng hét của nó Zollet mở cửa bước vào và nhìn thấy tay của nó đang chảy máu. Zollet hét ầm lên:

- Gọi bác sĩ tới đây mau cho tôi.

Bác sĩ và y tá nhanh chận chạy xuống băng bó vết thương cho nó, lúc đó nó vẫn còn nức nở. Zollet chẳng quan tâm tới chuyện gì khác ngoài việc nhìn táy nó và nhìn ông bác sĩ:

- Ông là bác sĩ vậy ông có biết chữa bệnh không hả? Nếu cô ấy bị một vết sẹo nhỏ trên tay tôi cho ông sạt nghiệp luôn.

Tất cả những cảnh đó diễn ra trước mắt Yumi mà không thể thanh minh được ình. Đang bị ốm nhưng thấy cảnh Zollet quan tâm tới Victoria như vậy Yumi hiểu rõ tình cảm Zollet dành cho Victoria vẫn lớn và sâu đậm hơn dành cho Yumi rất nhiều.

Nhưng còn nhận ra một điều Victoria không chỉ có nợi thế về trí tuệ và sắc đẹp mà còn vô cùng gian sảo. Biến không thành có, có thể tự lấy dao cứa vào tay mình để đổ tội cho Yumi trong khi Yumi đang bị bệnh thì thực sự phải là con người gian sảo và ác độc mới có thể nghĩ ra.

Nó về tới nhà khá là muộn, lúc đó nó gặp mẹ của Zollet ở phòng khách. Nó chỉ chào bà ta rồi chạy thẳng lên phòng, ở đó ngồi tiếp chuyện bà ta làm gì ệt.

- Tay cô bị làm sao vậy? - Kim hỏi nó.

- Ah ah không có gì đâu. Chị chuẩn bị nước và quần áo hộ tôi, tôi muốn đi tắm. - Nó mỉn cười lấp liếm mọi chuyện và nhánh chóng đánh trống lảng.

- Đợi tôi một lát. - Kim nói với nó rồi quay ra chuẩn bị.

Nó ngồi trên ghế và nhìn chằm chằm vào cánh tay bị thương do chính mình tự gây ra. Nó làm như vậy một phần cũng vì nghĩ rằng tự làm đau mình Zollet sẽ quan tâm tới nó hơn. Nhưng nó đã lầm, Zollet chỉ quan tâm nó khi biết tay nó bị thương còn sau khi tay nó được băng bó xong thì mọi chuyện lại trở lại như cũ.

Sau khi tắm xong nó làm nốt chỗ bài tập còn dở rồi leo lên giường đi ngủ.Đến lúc này nó đã bắt đầu cảm thấy một mỏi và chán nản vì chạy theo tình yêu giành cho Zollet. Nó nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ chấm dứt tình cảm đó hay không?

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh - chương 18 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh - chương 18. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.197736978531 sec