Độc Bộ Thiên HạĐộc Bộ Thiên Hạ - chương 336

Chương 336: Đoạt thịt từ miệng hổTải chương
Truyện khác > Tiên hiệp
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Diệp Húc vừa mới tiến vào trong âm sát, lập tức bị khôn cùng sát khí đánh tới, loại sát khí này đóng băng thân thể vu sĩ, đóng băng lại chân nguyên và vu bảo, đóng băng nguyên thần, nguyên thần của hắn sau khi đông lại còn có xu thế phân băng tan rã!

Này vẫn là nguyên thần có thân thể bảo vệ, nếu là nguyên thần không có thân thể bảo vệ, trực tiếp lộ ra giữa âm sát, chỉ sợ một hơi thôi, nguyên thần của hắn sẽ bị đóng băng thành một khối băng nát!

Uy lực của âm sát còn không gần như thế, bên trong sát khí còn chứa cực ít băng sương âm ma, nhỏ không thể sát, lại ẩn chứa lực lượng cực kỳ hùng mạnh, gần như không kém thuần dương chi bảo, không ngừng đánh tới bất luận tên vu sĩ nào dám can đảm tiến vào trong sát khí, đập nát thân thể, ăn mòn chân nguyên, vu bảo và nguyên thần.

Vu sĩ bình thường, cho dù là cao thủ Nguyên Thai kỳ đã tiến vào trong âm sát cũng không sống quá được một hơi thời gian, sẽ bị âm sát âm ma phá hủy, thi cốt không còn.

Vu sĩ Thuần Dương kỳ vượt qua thủy phong hỏa lôi sơn năm đạo sát khí, nếu không có thực lực đủ mạnh, cùng nguyên thần đủ hùng mạnh, thì chỉ sợ ở trong âm sát kiên trì không được bao lâu sẽ hồn bay phách tán.

Đây là uy lực của thiên địa, chỉ có thiên địa huyền diệu vô cùng mới có thể sinh ra loại sát khí thần kỳ như thế khủng bố như thế.

"Thái Dương chân hỏa, thủ hộ nguyên thần!"

Diệp Húc lập tức khoanh chân ngồi xuống, khẽ quát một tiếng, nguyên thần của hắn, gốc ngọc thụ kia bắt đầu bắt đầu động ở trong Thái Dương chân hỏa, chảy xuôi trong thân thể, cố gắng chống lại sự xâm nhập của âm sát.

Âm ma cực kỳ nhỏ bé va đụng vào thân thể hắn, khiến thân thể hắn run lên kịch liệt, phát tiếng vang giống như tiếng chuông trống cùng vang lên.

Bên ngoài da hắn không ngừng tuôn ra những chuỗi ánh lửa, cùng với phù văn khi Cửu Chuyển Nguyên Công và Vạn Kiếp Vô Lượng Tâm Kinh tan biến bùng nổ ra.

Âm sát âm ma thậm chí từ trong miệng mũi chui vào trong cơ thể hắn, đánh lên khắp nơi, chấn cho cửu đỉnh và Bạch Cốt yêu thành trong huyệt khiếu của hắn di động không ngớt, gần như bị ép ra bên ngoài cơ thể.

Không chỉ có như thế, thân thể hắn dường như bị âm sát từ trong ra ngoài tẩy lễ hết một lần, tất cả tạp chất đều bị sát khí ép ra khỏi cơ thể, đó là khi hắn mới tu luyện Chư Thiên Thập Đạo, cắn nuốt vu bảo cấp thấp tài liệu cấp thấp cũng bị âm sát âm ma tẩy trừ một lần, hết thảy đánh nát, thổi ra khỏi cơ thể!

"Khó trách bình thường vu sĩ Tam Dương cảnh chỉ cần vượt qua năm đạo sát khí thì lập tức tiến lên Tam Thần cảnh, âm sát đã lợi hại như thế, dương sát, thiên sát, địa sát lại càng thêm kinh người, không có mấy vu sĩ Tam Dương cảnh có thể vượt qua…"

Diệp Húc thất kinh trong lòng, âm sát âm ma đánh tạp chất ra khỏi cơ thể hắn, ngược lại khiến cho hắn có một loại cảm giác tâm linh thông thấu, thân thể trở nên thoải mái rất nhiều, thư sướng như được ăn quả nhân sâm vậy.

Những tạp chất đó bị bài trừ ra ngoài cơ thể khiến thân thể hắn trở nên trong suốt, có một loại sáng bóng như mỹ ngọc, thậm chí xương cốt cũng trở nên trong suốt như ngọc.

Đây là một lần gặp gỡ hiếm có, cũng là khiêu chiến, nếu có thể vượt qua được âm sát, thực lực tu vi của hắn sẽ tăng lên trên diện rộng, nhưng nếu không độ qua thì chỉ còn con đường chết!

Mà Kim Nghiêu Thần ở cách hắn không xa, sắc mặt cũng trở nên cực kỳ khó coi, hiển nhiên hắn ta cũng tinh thông một loại thần hỏa, đau khổ chống cự âm sát.

Âm sát tạo cho hắn ta cũng là một cơ hội cực kỳ hiếm có, đủ để thực lực của hắn tăng lên.

Ở bên trong âm sát, bọn họ ngay cả cơ hội động đậy cũng không có, càng không cần phải nói thi triển thủ đoạn, công kích đối thủ.

Vu pháp bọn họ căn bản mơ tưởng phát ra bất luận uy lực gì, vu bảo cũng đừng hòng tế lên, nguyên thần lại càng không cần nhắc đến, nguyên thần của bọn họ nếu dám lộ ra trong không khí, cho dù là vừa lộ ra sẽ bị âm sát âm ma xé vỡ.

Bên trong âm sát, bọn họ chỉ có thể chống đỡ, không có sức phản kháng.

Ầm ầm!

Trong cơ thể Diệp Húc đột nhiên truyền đến tiếng ảo đan phá nát, Kim Nghiêu Thần không khỏi vui vẻ: "Ảo đan của tiểu tử này phá nát, chẳng lẽ là bị âm sát đánh nát?"

Hắn ta quay đầu nhìn Diệp Húc, chỉ thấy Diệp Húc khoanh chân ngồi trong âm sát, lù lù bất động, đỉnh đầu một mảnh lôi vân Thuần Dương Phá Diệt đại kiếp nạn từ từ nổi lên thành hình.

"Mẹ nó, này đều không chết, thiên lôi đánh chết tiểu tử này đi!" Kim Nghiêu Thần hung tợn mắng.

Bên ngoài đạo âm sát này, thủy phong sơn hỏa lôi năm đạo sát khí như nộ long, trở mình quay vuồng, vây quanh tên cao thủ Thuần Dương kỳ Nguyên Thủy Ma Tông kia, năm đạo sát khí va đụng, vây hắn ở trong.

Tên đệ tử Nguyên Thủy Ma Tông kia thất kinh, tế khởi Bàn Vương Thần Phiên, khổ sở ngăn cản, đưa tay vung lên, Bàn Vương Thần Phiên liền trào ra một dòng khí hỗn độn, dài đến hơn mười dặm, thậm chí bức mở sát khí ra! Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Người này thực lực cực kỳ mạnh mẽ, tu vi cực kỳ thâm hậu, dù là Diệp Húc và Kim Nghiêu Thần cũng chưa chắc dám nói có thể hơn hắn, hắn tuyệt đối là một cường giả rất giỏi!

Nhưng lúc này Hạ Trùng Dương điều động năm đạo sát khí đến trấn áp hắn, khiến nơi hắn có thể di chuyển càng lúc càng nhỏ, tiêu hao cực lớn.

Sơn sát đè xuống, định trụ Bàn Vương Thần Phiên, bốn đạo sát khí khác xung đãng, đảo qua người hắn.

"Hạ Trùng Dương, ngươi không giết nổi ta đâu!"

Vị cao thủ Nguyên Thủy Ma Tông này ngửa mặt lên trời cười to, lù lù bất động trong bốn đạo sát khí tiến công, cố gắng thao túng Bàn Vương Thần Phiên, ý đồ thoát khỏi sơn sát trấn áp.

Đột nhiên, có một đạo sát khí vàng óng từ trên cao hạ xuống, đảo qua trên người hắn, đạo sát khí này giống như vô số thái dương tạo thành vậy, từng cỗ thuần dương chi khí tràn ngập, tản ra hào quang sáng chói.

Vị cao thủ Nguyên Thủy Ma Tông đứng tại chỗ, vẫn không động đậy.

Rầm.

Thân thể hắn tan ra, hóa thành tro bụi, cũng là bị đạo dương sát này luyện thành tro tàn, nguyên thai nguyên thần thân thể đều tan rã hết!

Ngọc lâu của hắn nổ tung, từng điều linh mạch thô to từ giữa hạ xuống, còn có nhiều tài liệu chất đống như núi, nhiều không đếm xuể.

Trong không trung một bàn tay to hạ xuống, đem hết tất cả mấy thứ này vớt đi.

Giờ phút này, ở trong mảng không gian bị phong ấn trong cửu đỉnh, ngoại trừ Diệp Húc và Kim Nghiêu Thần, những người khác đều đã chết hết, bị Hạ Trùng Dương luyện hóa thành tro!

"Ha ha, quả nhiên giết chết những tên đệ tử tinh anh các môn phái đó mới là cách vơ vét của cải tốt nhất. Hiện giờ, trong đỉnh của ta chỉ còn lại Diệp Thiếu Bảo và Kim Nghiêu Thần, luyện hóa bọn chúng xong, của cải của ta liền tăng thêm mấy lần…"

Hạ Trùng Dương thu hết tất cả mấy thứ này lại, cất vào trong ngọc lâu của mình, trên mặt lộ ra ý cười, hắn ngẩng đầu nhìn bốn phía, sắc mặt không khỏi khẽ biến.

Chỉ thấy trong lúc hắn luyện hóa những người kia, Phượng Yên Nhu đã lại không ngừng bày ra cấm chế xung quanh hắn, trong khoảng thời gian này, nàng bày ra ước chừng trăm cái cấm chế, không có một cái nào giống nhau!

"Tiểu công chúa Thiên Yêu cung, không hổ cái tên bác học!"

Hạ Trùng Dương nhìn hướng thiếu nữ áo trắng, hừ lạnh một tiếng, cười nói: "Chẳng qua thực lực giữa ngươi và ta chênh lệch quá lớn, những cấm chế đó nhiều nhất chỉ vây khốn ta được một khắc, ta sẽ phá vỡ tất cả cấm chế này! Đến lúc đó, chính là tử kỳ của ngươi!"

Kim Nghiêu Thần nhìn mà kinh tâm động phách, Hạ Trùng Dương dùng sáu đạo sát khí luyện hóa cao thủ Nguyên Thủy Ma Tông kia, quả thực không cần tốn sức. "Tiểu tử này luyện hóa ta, chỉ sợ cũng không dùng mấy cái sát khí sẽ phá hủy Nguyên Thai Bất Tử Chân Thân của ta, nguyên thần tan rã!"

Thủy phong lôi sơn hỏa năm đạo sát khí bay tới bên này, dương sát theo sát phía sau, Kim Nghiêu Thần mặt xám như tro tàn, đột nhiên quát lớn: "Họ Hạ, ngươi muốn luyện hóa ta, không dễ vậy đâu! Cửu Chuyển Nguyên Công, đột phá! Đột phá cho ta!"

Hắn ta rống giận không ngừng, đứng dậy, lấy ra mấy điều tam giai linh mạch trong bảo tháp, nhét vào trong miệng, điên cuồng thúc dục nguyên công, chống đỡ sát khí có thể tới bất cứ lúc nào.

Vù!

Thủy phong sơn hỏa lôi dương sáu đạo sát khí gào thét vọt tới, quét tới hướng hắn, sáu đạo sát khí này mỗi một đạo đều dài hơn mười dặm, giống như sáu con cự long vô cùng khổng lồ, vây quanh Diệp Húc và Kim Nghiêu Thần.

Hơn nữa đạo âm sát kia có tổng cộng bảy cái!

Sát khí dung hợp lẫn nhau, uy năng mênh mông vô cùng, thiên địa lui tránh, cấu xé lẫn nhau.

Diệp Húc cũng đứng dậy, hắn chỉ cảm thấy áp lực tăng lên gấp bội, xương cốt bị ép cho ba ba rung động, bảy đạo sát khí này, có thể tạo ra uy hiếp với hắn chỉ có âm dương nhị sát, còn những sát khí khác với thân thể hắn mà nói cũng chẳng uy hiếp được là mấy!

"Diệp Thiếu Bảo, nếu không chống được âm dương nhị sát, chúng ta chỉ còn con đường chết mà thôi!"

Kim Nghiêu Thần ánh mắt chớp động, hét to: "Chúng ta chỉ có thể tạm thời buông ân oán, liên thủ đối kháng mới có con đường sống!"

"Kim huynh, không cần phải rắc rối như thế, một mình ta là đủ rồi."

Diệp Húc mỉm cười, đột nhiên tế khởi một đạo kiếm khí, quét ngang mà qua, đạo kiếm khí này sắc bén như thế, ngay cả Nguyên Thai Bất Tử Chân Thân cũng không thể ngăn cản được, chém Kim Nghiêu Thần thành hai đoạn, hạ giọng nói: "Ta định ở nơi đây dùng cửu sát tôi luyện thân thể và tu vi. Kim huynh, hai người quá nhiều, đã có cửu sát, ta giữ ngươi lại cũng vô ích."

Mặc dù bị chặt đứt thân thể, Kim Nghiêu Thần vẫn chưa chết, giật mình nhìn đạo kiếm khí trong tay Diệp Húc kia, lẩm bẩm nói: "Kim Tinh kiếm khí của Úc sư đệ… Ta hẳn là sớm đoán được, đạo kiếm khí này rơi vào trong tay ngươi…"

Thất sát đồng loại xuất hiện, ép vụn hắn ra.

Diệp Húc thu Kim Tinh kiếm khí lại, chỉ thấy ngọc lâu của Kim Nghiêu Thần phân giải, từng điều linh mạch thô to từ giữa không trung rơi xuống, tiếp theo trên không trung xuất hiện một bàn tay to, chộp tới những linh mạch tài liệu đó.

Đây là tay của Hạ Trùng Dương, định thu đi tất cả những gì Kim Nghiêu Thần cất giữ.

"Những linh mạch đó, tất cả là của ta!" Diệp Húc há mồm hút một cái, từng điều linh mạch cùng tài liệu đều chui vào trong miệng hắn.

Bàn tay kia bắt phải khoảng không, chỉ thấy trên không trung truyền đến một tiếng gầm lên, phía trên bầu trời, gương mặt Hạ Trùng Dương hiện ra, chiếm cứ toàn bộ không trung, to lớn không gì sánh nổi, điềm nhiên nói: "Dám đoạt đồ của ta, ngươi đây là cướp thịt từ trong miệng hổ, tìm đường chết! Hôm nay ta thành toàn ngươi, đem ngươi từng chút từng chút mài thành thịt vụn, thất sát trấn áp, sát khí đại ma bàn!"

Bảy đạo sát khí cuồn cuộn mà đến, bao phủ Diệp Húc lại, giống như bảy con rồng đang giận dữ, giảo sát tất cả!

Từ xa nhìn lại, bảy đạo sát khí này tựa như một cái cối xay thật lớn, mà Diệp Húc ở tại trung tâm cối xay, bị bảy đạo sát khí đè ép nghiền mài!

Hạ Trùng Dương trong lòng thực sự giận dữ, vốn là bảo vật trong tay hắn ta, lại bị Diệp Húc cướp đi, rốt cuộc không nhịn được cơn thịnh nộ, định dùng sát khí đại ma bàn mài Diệp Húc thành thịt vụn!

Cho dù tu vi của Diệp Húc tăng vọt lên, nhưng ở trong sát khí đại ma bàn, vẫn có một loại cảm giác bị xé rách nghiền nát.

Oành! Oành! Oành!

Da hắn bị sát khí xé ra, máu tươi đầm đìa.

Tuy nhiên, những thương thế đó vừa mới xuất hiện liền được chân nguyên của hắn chữa khỏi, khôi phục như lúc ban đầu.

"Loại áp lực này, so với Kim Nghiêu Thần còn mạnh hơn gấp mấy lần thậm chí gấp chục lần!"

Diệp Húc tận lực chống chọi, trong lòng lại đang mừng rỡ, tiềm lực của hắn được áp lực khổng lồ như thế hoàn toàn thôi phát, Di La Hỗn Nguyên Chân Kinh, Cửu Chuyển Nguyên Công và Vạn Kiếp Vô Lượng Tâm Kinh đều đang điên cuồng vận chuyển, lấy một tốc độ nhanh đến khó tưởng tượng nổi luyện hóa linh khí tích tụ trong cơ thể hắn.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc Bộ Thiên Hạ - chương 336 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc Bộ Thiên Hạ
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc Bộ Thiên Hạ - chương 336. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.301203012466 sec