Đoạt Hôn 101 LầnĐoạt Hôn 101 Lần - chương 456

Chương 456Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 1053: Nếu tình yêu có thể sống lại (5)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cố Ân Ân nói như vậy bà Cố cũng không tiện ép Lộ Nhất Phàm chăm sóc Cố Ân Ân nên cười ngại ngùng, nói với Lộ Nhất Phàm: “Ân Ân cũng đã nói vậy thì Nhất Phàm làm việc của con đi, đợi đến lúc Ân Ân tỉnh thì gọi điện sang cho con.”

“Như vậy cũng được ạ.” Lộ Nhất Phàm gật đầu cười với Cố Ân Ân và giơ tay lên sờ đầu Cố Ân Ân. Cố Ân Ân không hiểu vì sao liền nghiêng đầu theo bản năng khiến tay Lộ Nhất phàm rơi xuống khoảng không.

Đáy mắt Lộ Nhất Phàm nhìn Cố Ân Ân thoáng hiện vẻ nghi hoặc, Cố Ân Ân lại cong môi cười giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nói: “Nhất Phàm, em không tiễn anh.”

“Ừ, em nghỉ đi cho khỏe.”

Lộ Nhất Phàm nói xong liền đứng lên, bà Cố nhiệt tình tiễn chân.

Bà Cố tiễn Lộ Nhất Phàm ra cổng rồi quay trở lại phòng ngủ của Cố Ân Ân, giọng nói mang theo vài phần không vui quở trách Cố Ân Ân: “Ân Ân, thái độ của con với Nhất Phàm là thế nào vậy, mẹ bảo Nhất Phàm chăm sóc con là vì muốn tốt cho con, con nói con ngốc hay không chứ…..”

Tiếp theo bà Cố còn nói một tràng dài nhưng Cố Ân Ân làm bộ như không nghe thấy, cuối cùng hình như bà Cố cũng mệt mỏi liền xoay người đi ra ngoài.

Lúc này Cố Ân Ân mới trở người nhìn trần nhà, tỉ mỉ nhớ lại cuộc sống của hai người sau khi cô và Hàn Thành Trì chia tay.

Với cô mà nói đơn giản chính là một cơn ác mộng sống không bằng chết.

Chuyện cũ nghĩ lại mà đau đớn lòng.

Cô nhớ rõ Hàn Thành Trì từng nói, lúc ban đầu nghĩ muốn một bước lên trời vì lấy được cô, nhưng sau đó không biết chuyện gì xảy ra ảo tưởng lúc ban đầu đã thay đổi.

Ý tứ chính là, thật ra bây giờ Hàn Thành Trì vẫn còn yêu Cố Ân Ân sâu đậm.

Miễn là Cố Ân Ân chưa từng rời bỏ Hàn Thành Trì, như vậy Hàn Thành Trì cũng sẽ không được Cố Lan San giúp đỡ, trong lòng Hàn Thành Trì cũng sẽ không áy náy với Cố Lan San.

Thế giới vẫn quay đều như cũ.

Cố Ân Ân nghĩ trời cao để cô sống lại chính là vì để cho cô và Hàn Thành Trì sống chung hạnh phúc với nhau lần nữa.

Cô nhất định phải nắm chắc cơ hội này, cho dù cắt đứt quan hệ mẹ con với bà Cố cô cũng sẽ không gả cho Lộ Nhất Phàm!

Nếu như cô nhớ không nhầm ngay mai là ngày cô phải tới bệnh viện thăm Hàn Thành Trì, hơn nữa còn nói rất nhiều lời tàn nhẫn với Hàn Thành Trì, thậm chí Hàn Thành Trì quỳ xuống với cô cô cũng không chút động lòng.

Còn tối hôm nay Hàn Thành Trì sẽ nhổ hết kim tiêm từ trong bệnh viện len lén chạy đến nhà cô để tìm cô.

Khóe mắt Cố Ân Ân trở nên ươn ướt, thật may là tất cả mọi chuyện chưa xảy ra, tất cả chuyện tàn nhẫn cũng còn chưa xảy ra, đời trước Cố Ân Ân khiến Hàn Thành Trì quá đau lòng, đời này Cố Ân Ân tất nhiên sẽ không để Hàn Thành Trì đau đớn thất vọng.

Cô sẽ không chờ Hàn Thành Trì nhổ hết kim tiêm, bị thương nghiêm trọng như vậy đến tìm cô, cô muốn tới bệnh viện thăm anh trước.

Cố Ân Ân cong môi nở nụ cười rất vui vẻ.

Nếu tình yêu có thể sống lại, anh có thể tha thứ cho em không?

Trước khi đi cô muốn tới một chỗ trước.

Cố Ân Ân nghĩ tới đây liền vén chăn nhanh chóng tắm rửa qua, chọn chiếc váy Hàn Thành Trì thích nhất mặc vào, lén thừa dịp bà Cố không chý ý chạy ra khỏi nhà họ Cố.

Chương 1054: Nếu tình yêu có thể sống lại (6)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Lúc Cố Ân Ân đến bệnh viện Hàn Thành Trì vừa mới truyền dịch xong còn đang ngủ, ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa vặn chiếu lên khuôn mặt anh ta, tôn lên ngũ quan anh ta càng thêm ấm áp.

Cố Ân Ân ngồi trên ghế bên cạnh nhìn chằm chằm Hàn Thành Trì ngẩn người.

Có thể vì xảy ra tai nạn xe nên sắc mặt người đàn ông có chút tái nhợt, cả người cũng gầy đi rất nhiều.

Dù vậy thoáng nhìn qua khuôn mặt anh ta vẫn vô cùng ấm áp, không u ám giống như trước khi chết cô trông thấy.

Lúc này Hàn Thành Trì vẫn là Hàn Thành Trì năm ấy, anh chưa thay đổi.

Vì Cố Ân Ân thay đổi nên anh mới đổi thay, chỉ cần cô không thay đổi thì anh cũng chẳng thế, đúng không?

Cố Ân Ân không nhịn được vươn tay chạm vào gò má Hàn Thành Trì, trong tích tắc đầu ngón tay cô vừa chạm vào da thịt anh cô nghe trong miệng anh gọi một cái tên: “Ân Ân…. Ân Ân….”

Hốc mắt Cố Ân Ân thoáng cái nóng lên, tay cô hung hăng cầm lấy tay anh trả lời: “Thành Trì, em ở đây… Ở đây….”

Dường như Hàn Thành Trì nghe thấy tiếng cô nên cong môi cầm ngược tay cô và ngủ.

Khi Hàn Thành Trì tỉnh lại mới chỉ hơn 3 giờ chiều, anh mở mắt nói câu đầu tiên là: “Nước.”

Cố Ân Ân vội vã rót một ly nước đưa tới trước mặt Hàn Thành Trì, lúc này Hàn Thành Trì mới phát hiện người rót nước cho mình lại là Cố Ân Ân.

Vẻ mặt anh có chút ngây ngốc nhìn Cố Ân Ân, hốc mắt thoáng cái đỏ lên: “Ân Ân, em tới rồi à.”

Trời mới biết trong khoảng thời gian vùng vẫy giãy chết lâu như vậy, bao nhiêu lần tỉnh lại đều mong sự xuất hiện của cô. Nhưng mỗi một lần đều đổi lấy sự thất vọng, thất vọng rồi lại thất vọng, ngay khi anh gần tuyệt vọng rốt cuộc cô cũng xuất hiện.

Tay Hàn Thành Trì cầm ly nước bắt đầu run rẩy, anh đã nghe tin tức Cố Ân Ân và Lộ Nhất Phàm đính hôn, anh vội nói: “Ân Ân, em đừng kết hôn với người khác, em hãy tin anh, anh sẽ cho em sống một cuộc sống tốt đẹp, em cho anh chút thời gian, một chút thôi anh sẽ cố gắng.”

Trời ạ, đêm nay của quá khứ anh nhổ hết kim tiêm chạy đến cửa nhà họ Cố, gặp cô và Lộ Nhất Phàm nói ra những lời giống như vậy, khi đó sao cô lại có ý chí sắt đá quay người kéo Lộ Nhất Phàm đi vào nhà họ Cố, không chút nào để ý đến anh vậy?

Hàn Thành Trì thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của Cố Ân Ân, càng lúc anh càng sốt ruột thả ly nước xuống vội nắm lấy tay Cố Ân Ân: “Ân Ân, em tin anh đi, cầu xin em….”

Nước mắt Cố Ân Ân liền lộp bộp rơi xuống, cô rút tay mình ra khỏi tay Hàn Thành Trì, sau đó móc một hộp gấm từ trong túi cô ra đưa tới trước mặt Hàn Thành Trì, cô mở nó cầm một chiếc nhẫn cỡ to từ trong hộp ra nói với Hàn Thành Trì: “Thành Trì, anh bằng lòng lấy em làm vợ không?”

Vẻ mặt Hàn Thành Trì có chút ngây ngốc, Cố Ân Ân lại không chút nào mảy may để ý, thay vào đó cầm tay trái của Hàn Thành Trì đeo chiếc nhẫn vào cho anh, sau đó lại cầm chiếc nhẫn cỡ nhỏ bỏ vào lòng bàn tay Hàn Thành Trì, “Đeo vào cho em.”

Vẻ mặt Hàn Thành Trì vẫn ngẩn ngơ như cũ.

Cố Ân Ân chép miệng: “Anh không muốn sao?”

Hàn Thành Trì vội vã lắc đầu, ngón tay run rẩy đeo nhẫn cho Cố Ân Ân.

Khổ tay vừa vặn, Cố Ân Ân vui vẻ giơ tay lên quơ quơ trước mặt Hàn Thành Trì, lúc này Hàn Thành Trì mới vươn tay kéo cô vào trong ngực mình ôm rất chặt, nói: “Ân Ân, nếu yêu em thì suốt đời này không đổi….”

Nếu yêu em thì suốt đời này không đổi…

Cố Ân Ân vùi vào trong ngực Hàn Thành Trì không lên tiếng, môi cô khẽ cong lên, đáy lòng cô chôn giấu một bí mật, cô từng có lỗi với Hàn Thành Trì nhưng giờ trên thế giới này, không một ai biết bí mật của cô.

Cô còn che giấu Hàn Thành Trì một chuyện, cô làm mất đứa con của bọn họ, nhưng cô sẽ không cho anh biết, cô phải dưỡng tốt cơ thể mình để mang thai đứa con của anh lần nữa.

Nếu tình yêu có thể sống lại, cô nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Kết thúc truyện

Lời tác giả: Nếu tình yêu có thể sống lại, Cố Ân Ân và Hàn Thành Trì nhất định sẽ rất hạnh phúc. Nhưng trên thực tế làm gì có chuyện sống lại, làm gì có đường mà hối hận? Thực tế mất đi chính là mất đi, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ cho nên mọi người nhất định phải quý trọng người trước mắt, người trước mắt đối xử với bạn rất tốt, chúc các bạn hạnh phúc vui vẻ.

Hết.

Thế là kết thúc thêm một bộ của má Dạ nhé, team cảm ơn cả nhà đã ủng hộ, hi vọng sẽ gặp lại các bạn trong những truyện khác.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đoạt Hôn 101 Lần - chương 456 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đoạt Hôn 101 Lần
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đoạt Hôn 101 Lần - chương 456. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.193437099457 sec