Điệu Tango Bí Hiểm Điệu Tango Bí Hiểm  - chương 14

Chương 14Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

CHƯƠNG 14

Nếu cô ta đã nói như vậy, thì chắc đó là sự thật. Chỉ có điều tôi không để cho những từ ngữ của cô ta gây ảnh hưởng tới mình, và cũng rất nhanh chóng, tôi nuốt gọn cơn sốc mà chắc chắn người đàn bà này đã gây ra không chỉ với một mình tôi.

Tôi cầm đèn pin trong tay phải. Luồng sáng bây giờ vẫn chỉ xuống dưới. Nó tạo thành một vòng tròn chói sáng trên nền phòng. Thật chậm rãi, tôi từ từ giơ cánh tay lên, rồi từ từ tắt đèn. Tôi đút cây đèn vào túi. Chắng phải chỉ vì tôi muốn có hai bàn tay tự do. Không, ở trên này đã có đủ ánh sáng rồi.

Trong phòng có vô vàn cây đèn nhỏ, chúng tạo thành những hình chữ nhật, chúng bao quanh những thực thể được gắn san sát trên cả bốn bức tường phòng.

Những chiếc gương! Chính thế. Đây là một căn phòng rất rộng, trên tường treo đầy gương được viền quanh bởi những ngọn đèn nhỏ. Và trong mỗi một khoảng hình chữ nhật thẫm màu đó, tôi nhìn thấy hình dáng của Ramona. Những chiếc gương này đã được xoay vị thế thật tinh quái, chiếc nào cũng là hình ảnh cô ta.

Có thể so sánh việc sắp xếp các bức gương với một tác phẩm nghệ thuật. Mà cũng có thể Ramona đã đạt được điều đó với sự trợ giúp của "Pháp Thuật Đen".

Tôi nhìn cô ta. Nhìn vào tấm gương nào thì cũng vậy thôi, tất cả đều cho một hình ảnh giống nhau.

Ramona đã lại thay trang phục. Làn váy trắng bây giờ rất hợp với cô ta. Nó cũng được làm bằng một thứ lụa rất mềm, óng ánh, chảy suôn, uốn lượn theo từng đường cong trên cơ thể người đàn bà. Nó ôm sát lấy thân người, phần trên ngực để hở, chỉ có hai chiếc quai rất mảnh uốn vòng theo bờ vai. Gấu váy chấm trên đầu gối. Tôi không biết liệu cô ta có đang đi tất hay không, nhưng đôi chân đang cắm trong hai chiếc giày thẫm màu, gót rất cao. Cô ta không buộc tóc ra đằng sau gáy nữa, mà thả chúng tự do. Mái tóc ôm lấy đầu cô ta như những đợt sóng đen, phủ xuống đôi vai trần. Những ngọn đèn nhỏ cũng đủ sáng để tôi nhìn rõ mặt người đàn bà. Nó chỉ ra một nụ cười, mềm mại và dịu dàng. Nhưng chưa đủ dịu dàng để đánh lừa. Tôi thấy nụ cười đó sao nguy hiểm, độc ác, rình rập như một con dã thú.

- Em mừng là anh đã lên đây, Singlair.

- Tôi thì không mừng chút nào đâu.

- Ô hô... ha... sao thế? Thử nhìn xung quanh xem nào. - Cô ta chuyển động hai cánh tay. Chuyển động này được nhắc lại đúng một tá lần, giờ thì tôi đã đếm được trong phòng có tất cả mười hai chiếc gương. - Có phải em đã dẫn anh đến một địa điểm thật đặc biệt không?

- Tôi không biết. Tôi không quen thuộc với các trường khiêu vũ. Nhưng rất có thể.

- Không, ý em không muốn nói điều đó, Singlair. Mặc dù em cũng phải công nhận đây là một trường dạy khiêu vũ loại tốt. Anh quả thật đang đứng trong điểm trung tâm của ngôi nhà. Căn phòng này chính là nơi các học viên luyện điệu nhảy Tango và những điệu nhảy khác.

- Vậy ra là...

- Nhưng mà, - Cô ta cao giọng lên - nó cũng đồng thời là một địa điểm khác nữa, anh bạn thân mến ạ.

- Địa điểm nào?

- Một địa điểm của cái chết... - Cô ta chỉ thì thào mà da tôi rợn lên - Đúng thế, một địa điểm của cái chết. - Người đàn bà nhắc lại - Bởi chính nơi đây cha mẹ tôi đã qua đời. Chính nơi đây lũ chúng đã giết họ một cách dã man, anh hiểu chưa?

- Dĩ nhiên.

- Bây giờ anh nghĩ gì?

- Cô biết là tôi không ủng hộ việc giết chóc đồng loại. Nhưng cũng có thể là cha mẹ cô đã tự chuốc lấy số phận đó?

- Tôi không hiểu, John. Anh nói lại đi, khốn kiếp, nói đi! Ý anh nói gì?

- Cha mẹ cô đã phạm sai lầm. Theo như tôi được biết, họ đã liên kết với những thế lực khác. Với những thế lực nguy hiểm mà lẽ ra người ta không nên mó tới.

- Nói tiếp đi, Singlair, tiếp đi...

- Tôi nói đơn giản như thế này. Ai ai cũng biết, từ trước đến nay chưa có người nào được lợi khi bắt tay với "Pháp Thuật Đen". Cô hiểu chưa?

- Tôi biết anh nói gì, nhưng anh lầm to. Cha mẹ tôi biết điều khiển những thế lực đó. Họ đã kéo được địa ngục đứng về phía họ, và địa ngục không khiến họ thất vọng.

- Địa ngục hay là quỷ Satan?

- Một thế lực siêu nhiên. Tôi không biết liệu có thể gọi ông ấy là quỷ hay không. Nhưng cũng có thể. Đừng quên chúng tôi tới từ mảnh đất nào, Singlair. Argentina là một thế giới khác. Người dân Argentina có một mối quan hệ khác với những thế lực siêu nhiên. Các thế lực lạ đó đã giúp đỡ cha mẹ tôi và họ đã tỏ ra xứng đáng với sự trợ giúp đó.

- Bằng cách giết người.

- Không đâu, mãi về sau này cơ. Đầu tiên, họ chỉ muốn thuyết phục người khác. Dân làng đã tới đây, muốn học khiêu vũ, và đồng thời với điệu nhảy họ còn học được những thứ khác. Anh cũng biết, thế giới này có rất nhiều tầng lớp, nhiều chiều không gian và nhiều trường thời gian. Cha mẹ chúng tôi muốn đưa họ vào một cuộc sống với những thế lực nằm ngoài thế giới này, nhưng họ đã lầm khi chọn đám dân làng ở đây. Lũ dân ngu xuẩn đó không muốn, chúng đã không ngoan ngoãn như những người dân Argentina tại Buenos Aires, vào thời gia đình Sanchez đứng trên đỉnh cao quyền lực. Lúc đó, cha mẹ tôi đã thiết lập mối quan hệ với những quyền lực khác. Một quyền uy cổ đại xuất hiện, bởi họ đã tìm được cách gọi hồn ông ta và thuyết phục ông ta đứng về phía họ.

- Hắn tên là gì?

- Tại sao? Anh tưởng anh biết hả? - Cô ta chế giễu tôi.

- Ramona, có lẽ tôi biết thật. Nào, con quỉ đó tên là gì, con quỷ mà cha mẹ cô đã tôn thờ?

Ramona cân nhắc. Người đàn bà thậm chí còn nhún vai rồi nói:

- Tôi có nói cho anh nghe tên của ông ấy thì anh cũng chẳng biết gì hơn. Người ta thường biết đến ông ta dưới một cái tên khác.

- Hắn tên gì?

- Beelzebub!

Tôi chỉ thoáng giật mình một chút, vì tôi đã chuẩn bị đón chờ tất cả. Tôi đã tưởng họ liên kết với Asmodis, nhưng té ra thủ phạm là Beelzebub.

Trong những giây phút sau đó, rất nhiều suy nghĩ lao vọt qua óc tôi. Tôi nghĩ đến khái niệm địa ngục, và dĩ nhiên nghĩ đến khái niệm cái Ác.

Đứng trên cùng là quỷ Satan!

Nó chính là cái Ác tuyệt đối. Là thứ người ta không thể hiểu và không thể miêu tả chính xác. Nó là nỗi kinh hoàng, là sự tàn ác. Nó là kẻ luôn muốn hủy diệt, là kẻ tự coi mình cao ngang với Thượng Đế. Người ta không thể giải thích được nó, người ta không thể hiểu được nó, mặc dù vậy tôi cũng có thể tự vẽ cho mình một sơ đồ nhất định.

Người ta phải chia nó ra thành từng phần.

Satan, cái Ác tuyệt đối, bao gồm ba thành phần. Mỗi phần đều có tên riêng.

Thứ nhất là Asmodis, thứ hai là Baphomet, kẻ thường được không ít tên cha đạo độc ác của xứ Ai Cập thờ phụng, và thứ ba là Beelzebub.

Cả ba thành phần hợp lại tạo nên quỷ Satan. Nhưng mỗi thành phần đều tự chiến đấu cho bản thân mình, đều muốn làm những việc của riêng mình, muốn cai trị một mảnh đất riêng. Nếu có thể coi là cái Ác có một điểm mạnh, thì điếm mạnh đó chính là mâu thuẫn nội bộ này. Điếm mạnh đó chính là nỗi hờn căm, giận dữ và khao khát giành chiến thắng. Mỗi con quỷ theo cái kiểu riêng của nó, mỗi con quỷ cho riêng nó, vậy mà cả ba con vẫn chỉ có chung một mục đích. Cả ba đã ký với nhau một kiểu hợp đồng ngưng chiến. Thế nhưng chỉ cần một kẻ bẻ gãy nền hòa bình mỏng mảnh kia khi bước chân vào lãnh địa của kẻ khác là chiến tranh lại bùng nổ ngay lập tức. Lúc bấy giờ, cái Ác sẽ hủy diệt cái Ác. Không thể khác được, bởi cả ba con quỷ cùng quá hám quyền lực. Chúng là hạng người không biết đến bà con bạn bè bao giờ.

Hóa ra Beelzebub đã tràn vào mảnh đất này. Cả một thời gian dài tôi không nghe tin tức về hắn, không chạm trán với hắn. Suốt thời gian qua tôi đã tập trung hầu như toàn bộ sức lực vào Asmodis. Nhưng tôi biết cả Beelzebub cũng có quyền lực riêng của nó. Và nó sẽ không ngừng thể hiện quyền lực này. Nó biến đổi con người, mê hoặc họ, dẫn dụ họ vào con đường độc ác, và nó sử dụng rất nhiều biện pháp tinh vi.

Cả Beelzebub cũng rất yêu thích lửa. Và những tay chân của hắn đại đa phần là những người bị thôi miên, sự kiện mà tôi đã chứng kiến với Pierre Piccard.

Đội quân đó bây giờ có thêm Ramona, cùng bố mẹ cô ta.

Cũng giống như hai anh em của nó, Beelzebub là kẻ yêu thích mánh khóe.

Hắn luôn tìm cách lôi kéo con người, luôn tìm cách lừa lọc họ, xô đẩy họ về phía hắn, những mánh khóe mà người yếu đuối thường rất dễ mắc vào.

Một khi đã bị Beelzebub nắm trong tay, những con người này sẽ làm tất cả nhừng gì nó muốn. Sự việc chắc đã xảy ra như vậy với gia đình Sanchez, và nó sẽ còn tiếp tục xảy ra với những người khác. Bây giờ là Ramona, kẻ đang đứng trước tôi.

Có phải cô ta cũng chỉ bị thôi miên?

- Anh không nói gì cả. - Tôi nghe tiếng cô ta vang lên - Chẳng lẽ anh ngạc nhiên quá hóa câm rồi hay sao?

- Không, thật ra thì không.

- Nhưng anh biết ông ta, đúng không? Anh biết Beelzebub là ai? - Giọng nói cô ta đầy vẻ rình mò. Cô ta thật sự đang muốn có một câu trả lời. Cô ta đang chờ đợi.

- Đúng, tôi biết hắn.

Ramona cười lớn lên. Cô ta mừng vui, cô ta thậm chí xoa hai bàn tay vào nhau.

- Thế thì tốt, Singlair. Thật ra, tôi vẫn luôn luôn chờ đợi người đàn ông như anh.

- Thật sao?

Người đàn bà duỗi một cánh tay ra. Mười hai bàn tay chỉ thẳng về phía tôi.

- Đừng có nghĩ lung tung, anh bạn thân mến. Tôi không nghĩ cái mà anh đang nghĩ đâu.

- Thế cô nghĩ như thế nào?

- Rất đơn giản. Tôi chờ một người như anh, bởi tôi muốn thử nghiệm quyền lực của tôi. Ai trong hai chúng ta sẽ là kẻ mạnh hơn?

Lần này đến lượt tôi phải cười lớn.

- Cô muốn nói một mình cô. Hay phía bên kia cô có cả Beelzebub mà cô tôn thờ?

- Dĩ nhiên là cả ông ấy.

- Tôi biết mà.

- Vậy là hai chúng ta bây giờ sẽ đấu tay đôi, Singlair. Anh và tôi, chỉ riêng hai chúng ta thôi.

- Còn hắn ta?

- Ông ấy cũng sẽ có mặt ở đây, ông ấy dĩ nhiên sẽ hỗ trợ cho tôi. - Cô ta cười khúc khích - Tôi chỉ là một người đàn bà mềm yếu mà. Nếu lần này mà tôi diệt trừ được anh, thì ngôi nhà này quả thật đã có một lễ ra mắt rất tốt.

- Tôi muốn biết thêm một điều nữa, Ramona.

- Nói đi!

- Cô là người, hay Beelzebub đã biến cô thành một trong những cương thi của nó.

Câu hỏi khiến người đàn bà bối rối.

- Tại sao anh lại nghĩ như vậy?

- Tôi chỉ hỏi vậy thôi.

- Vớ vẩn, anh chỉ muốn trùng trình để hoãn thời gian. Nhưng bây giờ thì tôi muốn so đọ, anh bạn thân mến!

Câu nói có vẻ quyết định chung cuộc, và nó thật sự cũng là bước mở đầu cho một hiện tượng mới.

Từ khi tôi lên tầng trên này, tôi chỉ tập trung duy nhất vào những quầng đèn đang bao quanh những mảnh gương trên tường và hoàn toàn không chú ý tới trần phòng. Đối với tôi, nó chỉ là một diện tích tối.

Tình hình thay đổi.

Một màn kịch bí hiểm, kỳ quái, diễn ra trên đầu tôi.

"Bầu trời" thẫm màu bắt đầu được chiếu sáng...

Không một tia sáng, không một nguồn sáng gay gắt, mà cũng là thứ ánh sáng đang bao quanh các tấm gương.

Từ vô vàn những ngọn đèn nho nhỏ, ánh sáng tỏa xuống thành một quầng sáng mềm mại, cứ như thể trên kia đang có triệu triệu vì sao. Ai trong chúng ta cũng biết, sao trên trời thường được sắp xếp thành những hình dạng nhất định. Tình hình ở đây cũng thế. Những ngọn đèn tuân thủ một hệ thống. Nếu nhìn thật kỹ, ta sẽ nhận ra một bức tranh.

Một khuôn mặt...

Với những đường nét đã được cách điệu, nhưng vẫn còn dễ nhận. Đối với tôi nó là một vệt mặt ma, với những đường nét thô kệch, một hỗn hợp giữa người và thú. Người ta có thể coi đó là một cái đầu bò mộng với những nét mặt người, thậm chí là một cái đầu cừu, chỉ thiếu đôi sừng nhô lên.

Một con quỷ, Beelzebub, chủ nhân thật sự của ngôi trường dạy khiêu vũ này.

Sự kiện cuối cùng đã khiến tôi đổ dồn sự quan tâm vào đó. Thế nên tôi nhận ra khá muộn màng rằng Ramona đã rời vị trí của cô ta.

Cô ta chuyển động và cả tá cô Ramona trong những màng gương thẫm màu kia cũng chuyển động theo. Chúng đi theo từng bước cô ta di. Vừa chuyển động, những hình này vừa vỡ ra làm muôn mảnh, đổ chồng vào nhau, tạo nên một bức tranh đá ghép, như thể mỗi một mặt gương được tạo bởi vô vàn những vệt gương nhỏ hơn. Tôi không biết Ramona thật sự đang đứng ở đâu, tôi quyết định đứng lại chờ bên đầu cầu thang. Tới một lúc nào đó chắc chắn cô ta sẽ phải lộ diện.

Thế rồi tôi nhìn thấy Ramona thật trước mặt mình.

Bất chấp độ rộng lớn của căn phòng, tôi vẫn có cảm giác cô ta vừa chui ra từ một đường hầm. Tà váy trắng chảy theo mọi chuyển động của cơ thể. Nó phủ như một lớp nước bao quanh thân hình người đàn bà, đôi môi cô ta chúm lại trong một nụ cười khêu gợi...

- Lại đây...

Tôi bước lại hướng cô ta. Như thế này tốt hơn. Tôi không muốn đứng quá gần cầu thang.

Như đã một lần xảy ra, cô ta giơ tay về phía tôi vẻ mời gọi, và thềm một lần nữa, tôi sa vào quyền lực bí hiểm của người đàn bà. Thật lạ, cô ta tỏa ra một lực hấp dẫn vô hình, mà những người đàn ông thật sự không thể né tránh. Cả tôi cũng không khác. Đơn giản là tôi phải nghe lời cô ta.

Ramona Sanchez thở thành tiếng hào hển, mời gọi đến tột cùng. Mùi nước hoa của cô ta bay về hướng tôi, nó cũng khêu gợi y như giọng nói cô ta vậy.

- Nào anh, John, em muốn khiêu vũ.

Tôi đã đoán trước như vậy. Tôi dừng lại ở một khoảng cách khá xa, khiến Ramona chưa thể vào tư thế khiêu vũ. Ở điệu Tango, hai thân hình nam nữ phải chạm vào nhau. Giữa hai chúng tôi bây giờ vân còn không gian rỗng.

- Rồi sau đó? - Tôi hỏi.

Ngạc nhiên, người đàn bà từ từ nhướn lông mày.

- Chẳng lẽ anh không muốn biết ai ở đây là người tốt hơn sao? Đây là một trường dạy khiêu vũ, John. Ta sẽ đọ tài nhau trong điệu nhảy được chứ?

- Chắc chắn là cô sẽ tốt hơn.

- Đúng, nhưng anh đã bước vào ngôi nhà này. Anh sẽ phải chấp nhận điều kiện của em.

Tôi vẫn còn chờ, và nhìn về hướng những mảnh gương. Cả hai thân hình chúng tôi hiện lên trong những mảnh gương đó. Từ trên trần phòng, cái mặt cách điệu của Beelzebub đang nhìn xuống.

Căng thẳng như có thể nghe tiếng không khí sột soạt. Chỉ vài phút nữa thôi, mọi việc sẽ được quyết định.

Cô ta hay là tôi!

- Điều gì sẽ xảy ra khi nhảy? - Tôi hỏi.

Người đàn bà nhún vai.

- Không nhiều đâu. Hay là điệu nhảy đầu tiên với em đã không khiến anh vừa lòng?

- Chính thế. Vừa nhảy tôi vừa luôn phải nghĩ đến người đã chết.

- Ông ta không may.

- Thế cái gì đã xảy ra với Pierre Piccard?

Ramona đột nhiên chắp hai tay vào nhau, cứ như thể cô ta sắp sửa cầu nguyện.

- Pierre Piccard là người của Beelzebub, Pierre Piccard đứng dưới quyền ảnh hưởng của ông ấy và anh ta thấy rất dễ chịu.

- Anh ấy bị thôi miên! - Tôi sửa lại.

- Thì ai trong đám người chúng ta mà chẳng bị thôi miên hở John? Bất kỳ người nào tiếp xúc với Beelzebub cuối cùng rồi cũng sẽ bị ông ấy thôi miên.

Tôi nghĩ hoàn toàn khác. Beelzebub đối với tôi là một kẻ thù, một đối thủ, một phần ba của cái Ác hoàn hảo. Hắn không muốn điều gì khác ngoài quyền lực và những con người phục tùng hắn. Họ chính là lực lượng kế tiếp an toàn nhất cho cái Ác.

Chừng nào còn tồn tại những con người không có sức kháng cự lại sự quyến rũ của địa ngục, thì những con quỷ như Beelzebub hoặc Satan sẽ ngày càng chiếm thế thượng phong trong thế giới. Cái Ác sẽ không bao giờ chấm dứt.

Ramona chạm vào người tôi. Những đầu ngón tay lành lạnh của cô ta vuốt trên cổ tay tôi. Đôi môi vừa mỉm cười vừa mấp máy những từ ngữ mà tôi không hiểu.

- Nào, lại đây...

Tôi đồng ý. Cần phải cho cô ta và cái quyền lực đứng đằng sau cô ta có cảm giác chúng ở trong an toàn, chúng ở thế thượng phong. Rất có thể tôi sẽ hạ gục được chúng với chính những vũ khí của chúng.

- Tùy ý cô, Ramona. Nhưng chẳng lẽ không có nhạc...?

- Đừng lo, một chút nữa thôi căn phòng tuyệt vời này sẽ chìm ngập trong âm thanh. - Nói chưa hết câu, thân hình cô ta đã chạm vào thân hình tôi.

Mềm mại, thân người đó đổ vào vòng tay tôi. Cô ta khẽ gầm gừ như một con mèo hài lòng. Quá khứ rất gần hình như không còn tồn tại đối với người đàn bà này.

Ramona quả thật không nói dôi. Tôi không biết cô ta đã làm điều đó bằng cách nào. Nhưng thêm một lần nữa, tôi thấy căn phòng khiêu vũ tràn ngập âm nhạc. Lại cũng vẫn những giai điệu như ở căn phòng bên dưới.

Lùi một bước về phía sau, cô ta kéo tôi chuyển động theo. Ngả người xuống sâu hơn trên sàn nhảy.

Và đối với tôi, bản Tango Số Mệnh thứ hai bắt đầu.

Cẩn thận, John, cẩn thận!

Tôi luôn luôn lẩm bẩm câu nói đó với bản thân mình trong đầu óc, bởi điều quan trọng hơn cả bây giờ là không được đánh mất óc quan sát tỉnh táo. Chỉ đừng mềm người ra, đừng bao giờ tự đánh rơi mất khả năng kháng cự.

Ramona chuyển động hoàn toàn bình thường. Cô ta như tan ra trong âm nhạc. Người đàn bà bây giờ hầu như chỉ còn được tạo bởi các chuyển động rất mềm mại, chảy nhòa vào nhau. Kể cả những động tác có thể gây ấn tượng cứng nhắc của bản Tango cũng được cô ta thực hiện hết sức khéo léo và mềm mại.

Cô ta nhảy còn tốt hơn ở lần đầu. Có lẽ một phần bây giờ cô ta có nhiều không gian hơn. Phòng nhảy ở trên này rất rộng, nền dưới có một độ bóng và dộ trơn thích hợp. Nó không quá cứng, mà cũng không quá mềm, nó đàn hồi thật sự theo nhịp nhạc.

Miệng cô ta luôn luôn kề sát vành tai tôi. Nếu người đàn bà đó muốn nói, cô ta chỉ cần thì thào. Hai bàn tay cô ta vuốt vuốt những lọn tóc sau gáy tôi.

Cô ta nghịch đùa với chúng, vuốt ve chúng. Cô ta để những đầu ngón trượt dọc làn da và khiến lưng tôi rợn sóng mặc dù tôi hoàn toàn không muốn.

Ramona hoàn hảo trong mọi phương diện. Trong khiêu vũ cũng như trong chuyện quyến rũ đàn ông.

- Anh có thích không, John...?

- Cô nhảy tốt lắm.

- Cám ơn. Nhưng anh nhảy cũng tốt. Anh chưa bao giờ khiêu vũ, vậy mà bây giờ đã nhảy gần như hoàn hảo. Chẳng lẽ anh không thấy điều đó sao?

- Ý cô muốn nói sao?

Cô ta cười trong cổ họng.

- Chuyện đã rất rõ ràng. Chỉ những ai hợp với ông ấy, chỉ những ai đứng dưới vòng ảnh hưởng của ông ấy, người đó mới trở thành hoàn hảo, chẳng phải chỉ trong khiêu vũ mà kể cả trong những việc khác nữa. Chính điều đó đã làm cho Beelzebub trở nên quyền thế đến như vậy, anh có hiểu không John?

- Không, không trực tiếp.

- Hãy tin vào Beelzebub. Hãy trao thể xác và tâm hồn cho ông ấy. Ông ấy sẽ không khiến anh phải thất vọng đâu. Ông ấy chính là quyền lực mới mẻ của thế giới này, em đã cảm nhận rất rõ điều đó, cha mẹ em cũng vậy. Anh cứ tin em đi.

- Rồi sau đó?

- Sau đó chúng ta sẽ sống chung với nhau. Chúng ta sẽ tạo thành một cặp vợ chồng và mối quan hệ của chúng ta sẽ nằm dưới sự chở che của một người đầy quyền lực. Em hỏi anh, lúc đó còn kẻ nào có thể chia rẽ được hai chúng ta?

- Anh không biết.

- Không một kẻ nào, John. Không một kẻ nào có thể làm được điều đó. Beelzebub sẽ bảo vệ cho chúng ta. Ông ấy thật mạnh mẽ vô biên. Những ai nghe theo lời ông ấy, những ai trung thành với ông ấy, người đó đơn giản phải rất yêu mến ông ấy.

Người đàn bà đang làm mọi chuyện. Cô ta muốn thuyết phục tôi bằng cả lời nói lẫn hành động.

Cô ta sử dụng cả cơ thể. Thân hình cô ta trườn mềm mại như một con rắn bên ngoài cơ thể tôi, rồi rút trở lại, rồi lại áp tới, nhiều khi tinh quái và khéo léo khiến phần vải bên trên lệch hẳn sang một bên, để cho tôi nhìn thẳng vào hai bầu vú tròn trịa. Người đàn bà này có một làn da nâu tuyệt hảo, cô ta là vẻ gợi tình được nén lại thành một quả bom. Mỗi lúc tôi một thấy khó tự chủ hơn, bởi Ramona nắm vững tất cả mọi nghệ thuật khêu gợi. Hai bàn tay cô ta như ở khắp mọi nơi. Có lúc chúng mân mê bên gáy tôi, có lúc vuốt ve dọc sống lưng, để rồi lại đột ngột sờ lên vồng ngực đằng trước.

- Điệu khiêu vũ với anh thật tuyệt vời!

- Cô ta thì thào vào tai tôi, rồi để cho làn môi tiến tới.

Tôi cảm nhận thấy môi người đàn bà trên má mình, nó vuốt qua chỏm mũi tôi, rồi trên khuôn miệng. Đôi mắt cô ta nhìn tôi. Đôi mắt tràn đầy một ngọn lửa thẫm màu, có thể nố tung bất kỳ giây phút nào.

Ramona là một quả bom gợi dục!

Hai chúng tôi tiếp tục khiêu vũ.

Sao việc khiêu vũ bây giờ trở nên dễ dàng tới thế. Chỉ có hai chúng tôi trên một sàn nhảy rất rộng, bao quanh bởi mười hai chiếc gương được đặt ở những vị thế rất tinh quái ở bốn bên.

Một trò chơi khéo léo, một điệu mời gọi mềm mại. Tất cả đều chảy mềm ra. Tất cả đều chuyển động.

Âm nhạc đi theo bước chúng tôi.

Những âm thanh nhớ mong, khao khát đến quắt quay của một thế giới khác. Nam Mỹ, Argentina, thành phố cổ Buenos Aires, những con ngõ hẻm, những con người, những quán ăn nho nhỏ. Và điệu nhạc.

Điệu Tango nức nở. Có lúc cứng rắn, có lúc mềm mại, có lúc chậm, lúc nhanh.

Một phong vũ biểu bao chứa mọi cung bậc khác nhau của cảm xúc con người, một thứ âm nhạc có thể nâng những người nhảy trôi bồng bềnh trong không khí.

Tôi thậm chí không còn cảm giác chóng mặt nữa. Đôi chân tôi chuyển động như tự động. Tôi theo từng bước, tôi xoay từng vòng, cứ như thể tôi đã luyện tập điệu Tango này không biết bao nhiêu lần trước đó.

Một điệu nhảy hoàn hảo.

Beelzebub đã muốn như vậy, hắn đã ra lệnh cho nữ đệ tử của hắn như thế.

Chúng muốn giữ cho được sức hút kỳ quái. Sức hút này phải ngốn ngấu đối phương, phải lo sao cho đối thủ quên hết cuộc đời trước kia của họ, phải biến họ thành những kẻ bị thôi miên.

Nền âm nhạc này và điệu nhảy này là phục vụ cho mục tiêu đó theo những quy định cổ xưa, xuất hiện từ thời khai trời mở đất. Cả từ thời đó, con người ta cũng đã biết nhảy, cũng đã biết gõ trống theo những nhịp điệu nhất định.

Mọi thứ đều được nhắc lại, chẳng một thứ gì chìm vào quên lãng...

Âm nhạc thay đổi. Điệu Tango gần đến cao trào chung cuộc. Những chuyển động của chúng tôi tăng tốc. Tôi làm mọi thứ như tự động, tôi phù hợp hoàn hảo với người đàn bà, nhưng tâm trí tôi vẫn cố gắng, mỗi lúc mỗi giữ cho mình tỉnh táo hơn, không để cho cô ta điều khiển quá mạnh mẽ nữa.

Động tác tăng tốc độ đập đến đầu óc tôi như một hồi còi báo động. Phải có một cái gì đó xảy ra, bởi chúng tôi chẳng phải chỉ quay những vòng Tango cho vui. Vừa nhảy, tôi vừa nhìn vào mười hai tấm gương dựng quanh tường.

Mới cách đây vài phút, có lẽ động tác soi vào gương này còn khiến tôi bối rối và chóng mặt, bởi có quá nhiều diện tích đang phản ánh đúng chuyển động của chúng tôi. Ánh mắt người thường không thể theo kịp với tốc độ đó, hệ tuần hoàn của con người sẽ phản kháng và lúc đấy con người vô tội sẽ bị kéo vào một vòng xoáy mà anh ta không muốn. Tất cả trở thành khác đi, như trong một cơn say, nơi những mảnh gương và những mảnh hình ảnh trôi dạt vào nhau. Không còn phân biệt rõ ràng được điều gì.

Chủ đích...

Nhưng không thể với tôi.

Tôi tĩnh trí lại, cố nhìn vào những tấm gương. Chúng đang chảy qua tôi, chảy rất nhanh, có vẻ như chúng cũng đang chuyển động. Nhưng đó là một ấn tượng sai lầm. Không phải những bức gương chuyển động, mà nội dung bên trong chúng.

Lẽ ra nội dung này phải là hai kẻ đang khiêu vũ chúng tôi.

Nhưng không!

Tôi nhìn thấy những vệt mặt ma, tôi nhìn thấy cả những mặt người. Một người đàn ông và một người đàn bà.

Nhợt nhạt như vôi, méo mó, với hai con mắt rất lớn, cháy rừng rực ngọn lửa khao khát quyền lực.

Thế giới khác đã xuất hiện.

Beelzebub đang chứng tỏ quyền lực của hắn. Đầu tiên là điệu nhảy, rồi hắn ra tay ép người lạ phụ thuộc vào quyền lực của hắn, sắn sàng phục vụ cho hắn, chịu cho hắn thôi miên.

Lần này, tôi sắp sửa bị đẩy vào vai trò nạn nhân.

Ramona tiếp tục khiêu vũ. Chắc chắn cô ta đã nhận ra những thay đổi đó. Chỉ có điều vì những lý do nhất định, cô ta không thèm để ý tới chúng. Thay vào đó, cô ta bám vào người tôi còn chắc hơn nữa, sát hơn nữa, cô ta muốn tóm chặt lấy tôi, không cho tôi cơ hội trốn chạy.

- Thật tuyệt vời, John. Đây là một điệu nhảy có một không hai. Em có cảm giác chang bao lâu nữa hai chúng ta sẽ thuộc về nhau. Em đang chờ đợi đây, chúng ta sẽ...

- Không, Ramona!

Tôi thậm chí không nói lớn giọng. Nhưng câu nói của tôi được hiểu ngay lập tức.

Thân hình người đàn bà cứng lại trong chuyển động. Chúng tôi lảo đảo ra khỏi nhịp khiêu vũ.

- Không! - Tôi nói thêm một lần nữa.

Người đàn bà giật đầu về phía đằng sau, cứng người lại trong tư thế đó, tóm lấy hai vai tôi như một võ sĩ môn vật, như muốn giơ tôi lên cao.

Cô ta nhìn vào mặt tôi.

Tôi nhìn vào mặt cô ta, nhìn thấy làn môi đang chuyển động.

- Anh vừa nói gì vậy? - Người đàn bà thì thào.

- Tôi vừa nói là không!

Khuôn miệng cô ta méo đi.

- Tại sao? - Cô ta gào lên.

- Tôi không muốn. Tôi...

- Thằng con hoang khốn nạn. - Cô ta gào lên vào phun nước miếng vào mặt tôi - Thằng con chó đẻ! Tao sẽ cho mày biết...

Giai điệu Tango gào lên. Sắp tới kết thúc chung cuộc. Tôi biết, cùng với kết thúc của điệu Tango sẽ phải có một sự kiện nào đó xảy ra, phía đối thủ muốn đạt kết quả. Còn tôi thì muốn ngăn chặn chúng bằng mọi giá.

Ramona bám lấy người tôi như một chiếc dây leo. Cô ta thở hổn hển, cô ta ấn thật chặt những ngón tay vào trong áo khoác tôi như không bao giờ muốn thả tôi ra nữa.

Nhưng tôi phải thoát khỏi người đàn bà này, để có thể đối chọi với Beelzebub.

Những dáng người và những cảnh tượng trong những tấm gương quanh tường bây giờ đậm đặc lại. Những mảng hơi đen uốn lượn xung quanh những vệt mặt ma khiến chúng quay tròn. Trong đám hỗn độn đó nổi lên thật rõ một gương mặt đàn bà.

Khuôn mặt này có những điểm tương tự với mặt Ramona. Có lẽ đây là mặt mẹ cô ta.

Một người chết trong gương. Một khuôn mặt nhăn nhó và tàn nhẫn. Với đôi con mắt lạnh lùng, với ý chí hủy diệt.

Cũng giống như cô con gái.

Đột ngột, tôi lấy sức đẩy cô ta ra. Không con con đường nào khác là hất văng cô ta thật nhanh và bất ngờ.

Ramona Sanchez lảo đảo lùi lại, trượt chần trên nền sàn nhảy trơn nhẫy và ngã xuống. Cái điệu đập người xuống và giơ hai chân lên trời trông cũng nực cười, nhưng hiện thời tôi chẳng còn thời gian và sức lực để quan tâm, bởi người đàn bà ngay lập tức xoay người trên nền phòng và nhảy chồm lên.

Cô ta nhanh nhẹn như một con mèo, và cô ta đang căm thù cao độ. Ramona đứng lom khom, chân dạng ra. Người đàn bà lấy hơi thật sâu. Tôi nhìn thấy hình dáng của cô ta trong tất cả những tấm gương. Cô ta được bao quanh bởi những chuyển động khác, những chuyển động đang muốn kéo cô ta vào vương quốc của bóng ma.

Hai, ba giây đồng hồ qua đi, rồi người đàn bà tỉnh cơn ngạc nhiên. Những từ ngữ tuôn trào khỏi miệng cô ta như một dòng nham thạch.

- Thằng chó chết! Thằng con hoang khốn kiếp! Đồ con lợn! Mày muốn lừa tao, nhưng mày nhầm rồi. Beelzebub mạnh mẽ hơn ông ấy sẽ... - Cô ta cười lớn lên, thè lưỡi ra khỏi miệng như một con rắn, rồi xoay mình và chạy đi.

Tôi rút vũ khí ra.

Người đàn bà đang chạy trốn trông giống như một làn váy sáng màu đang trôi trong gió, một miếng vải đang nhảy nhót trên nền phòng, được đỡ bởi đôi chân.

Cô ta thật nhanh lẹ, cô ta muốn, trốn khỏi thế giới của mình, và để tôi một mình đối diện với Beelzebub.

Tôi bắn theo hướng cô ta chạy!

Dĩ nhiên tôi không bắn vào lưng Ramona. Tôi đã ngắm vào một trong những bức gương trên tường. Và viên đạn bạc đã được rửa qua nước thánh của tôi đập thẳng vào trong đó. Nghe âm thanh trầm đục như ai vừa đấm thẳng vào một chiếc gối.

Tấm gương vỡ tan.

Nó không kêu lên một tiếng giòn và trong như kính thường vỡ, nó cũng không tan ra thành ngàn mảnh nhỏ, nó rạn ra trong một hình mẫu quỷ quái, nó rách ra ở vết hàn như những mảnh vải bị rách ra làm đôi. Nhưng chưa hết.

Những làn khói màu xám tuôn ra từ đó. Trong khói là vô vàn những khuôn mặt, những dáng hình chấp chới rách tươm.

Những con ma từ vương quốc của Beelzebub.

Làn khói tuôn ra, tản rộng và trôi thẳng về hướng tôi. Nó che không cho tôi nhìn được đại đa số những tấm gương còn lại. Từ trong trung tâm của làn khói, tôi nghe vang lên tiếng rên rỉ, tiếng tru la thảm thiết.

Tôi rút cây thánh giá bằng bạc trên cổ ra. Khẩu Beretta được tôi giữ bằng tay phải, tay trái tôi cầm thánh giá.

Tôi muốn đối mặt với làn sương mù quỷ quái này, bởi nó nhắc tôi nhớ tới dải Sương Mù Chết Chóc có khả năng lọc da thịt ra khỏi xương người như một thứ axit cực mạnh, biến những cơ thể sống thành những bộ xương trắng nhợt.

Khi đối mặt, cây thánh giá bạc của tôi đã đủ sức chặn làn sương mù đó lại.

Ở đây liệu có như vậy không?

Cây thánh giá đã nóng lên trong tay trái tôi từ lâu rồi. Nó đã cảm nhận thấy sự hiện diện của cái Ác trong không gian chung quanh, nhưng nó không nóng dây đến mức độ tay tôi bị bỏng.

Làn sương mù trôi về phía trước.

Đó là một dòng chảy câm lặng. Đám sương mù trông như hơi nước bốc là là trên nền gỗ thẫm màu. Một đám sương mù rùng rợn, với những dám người và những vệt mặt ma nhảy múa.

Tôi chạy thẳng về hướng đó.

Đầu tiên, cây thánh giá của tôi chạm vào lớp mây sương mù, nó lóe sáng trong tay tôi.

Không, cây thánh giá không khiến cho đám sương mù nổ tung, mặc dù những luồng sáng bây giờ có thể gây ấn tượng như vậy. Nhưng dải sương mù bị xé nát. Cây thánh giá thần đã hút hết pháp thuật của nó. Nó hủy diệt những tay chân của Beelzebub, những gương mặt ma và những hình dáng quái đản đang thống trị dải sương mù.

Tôi không cần phải làm gì thêm, dải sương mù bị xé nát rất nhanh và biến mất rất nhanh.

Ánh mắt tôi trống thoáng trở lại!

Vẫn còn mười một tấm gương. Khung gương thứ mười hai không còn nền gương bên trong nữa, chỉ còn lại một cái khung mỏng mảnh, với những ngọn đèn nhỏ đang cháy xung quanh. Chiến thắng đầu đã chỉ đường cho tôi. Nếu tôi bắn thêm mười một lần nữa thì việc ở đây sẽ được giải quyết xong.

Có thật đơn giản như thế không?

Tôi không tin như vậy. Hơn nữa Ramona đã biến mất. Và tôi biết rất rõ còn lâu cô ta mới chịu đầu hàng. Cô ta sẽ rình mò, chờ đợi, rồi ra đòn.

Theo đúng phương cách hành động của con quỷ mà cô ta tôn thờ.

Tôi xoay đầu sang hướng trái, bởi tôi chợt nhớ ra rằng, đây chính là khu tôi đã nhìn thấy gương mặt bố Ramona.

Nó vẫn còn kia.

Một vệt mặt nhợt nhạt với những nét tối gạch sâu vào da. Với món tóc rối tung, trông cứng quèo như những sợi nhựa.

Tôi đi về hướng gã đàn ông.

Tôi càng đến gần mặt gương bao nhiêu, khuôn mặt càng thay đổi bấy nhiêu.

Con ma, bản ngã thứ hai của một người đã chết, cái linh hồn đã thoát ra khỏi thân thể ông ta, chắc đã cảm thấy bây giờ nó đang phải đối mặt với một địch thủ đáng gờm.

Một địch thủ mạnh mẽ hơn hắn.

Cái miệng mở to trong vệt mặt nhăn nhúm chuyển động. Đó không phải là những chuyển động mở ra và khép lại bình thường, nó đang uốn theo những từ ngữ câm nín, chắc chắn là một lời cầu cứu gửi đến cho ông thầy.

Nhưng Beelzebub không can thiệp.

Và khuôn mặt bị tóm chặt ở giữa tấm gương.

Nó đã dính chặt ở giữa khuôn gương này, vậy mà thật ra vẫn là một thành phần của thế giới khác, một thế giới đang bị tôi tấn công bằng cây thánh giá bạc.

Đã không biết bao nhiêu lần tôi chứng kiến việc những tấm gương mở ra những cánh cửa sang những thế giới xa lạ. Cả ở đây tôi cũng không loại trừ trường hợp đó, nhưng tôi không bị ngã vào đó trượt sang với chiều không gian khác. Thế giới ma quỷ này không hút lấy tôi.

Cây thánh giá bằng bạc ấn tới, tôi cảm nhận rất rõ lực kháng cự của mặt gương. Nó cứng đờ ra, không có cách gì xuyên qua được.

Nhưng tôi nhìn thấy gã đàn ông đang la hét, tôi chỉ không nghe thấy một âm thanh nào.

Thêm một lần nữa, quả thật tôi đang được xem một lời cầu cứu câm nín. Tất cả những gì mà vệt mặt ma nhợt nhạt kia thể hiện chỉ là nỗi kinh hoàng trần trụi, nỗi sợ hãi và sự thấu hiểu rằng gã sẽ thất bại.

Giữa tấm gương xuất hiện một vòng xoáy. Tôi không nghe thấy, nhưng tôi nhìn thấy nó.

Bắt đầu từ những rìa gương được chiếu sáng, không khí trong lòng gương xoáy lại thành một cơn lốc, dồn dần vào giữa gương.

Không gì có thể ngăn cản nổi nó. Những thế lực được cây thánh giá bạc đánh thức dậy và thay đổi hướng đi bây giờ cuộn xoáy lại, lao thẳng về hướng khuôn mặt ma. Chúng đâm thẳng vào trong như những mũi lao, xoáy tới, thế rồi chúng xé nát linh hồn của kẻ đã chết và ném những mảnh nhỏ đó sang những chiều không gian khác, những mảnh nhỏ chắc chắn sẽ không bao giờ còn tìm lại được nhau.

Tôi xoay người.

Dần dần tôi đã nắm được tình huống trong tay. Và đây chính là mục tiêu mà tôi cần phải đạt tới, không thể khác!

Chênh chếch hướng kia là mặt mẹ của Ramona!

Vâng, cả cái hình ảnh méo mó của một khuôn mặt người này cũng có những nét tương tự với khuôn mặt của đứa con gái.

Cũng hai con mắt rất lớn, thẫm màu, cũng làn da màu nâu, chỉ có điều đã có nếp nhăn.

Tôi chuyển động thật nhanh trên khoảng sàn nhảy trống rỗng, vừa đi vừa nhìn thoáng lên trên trần nhà, nơi cái mặt cách điệu của Beelzebub đang hiện rõ ra.

Cả nó cũng đã cảm nhận thấy pháp thuật tỏa ra từ cây thánh giá bạc. Bức hình này được vẽ bởi những ngọn đèn rất nhỏ, và rồi một sự kiện mà tôi không ngờ tới xảy đến.

Những ngọn đèn vỡ...

Không thể giải thích nổi, nhưng quả là chúng đang vỡ trước mắt tôi. Tại nhiều nơi, chúng vang lên những âm thanh nho nhỏ nghe thấy tiếng nổ tí tách, rồi tắt ngấm. Từ những ngọn đèn đó rơi xuống một lớp bụi mỏng, trông như những bông tuyết rất nhỏ, nhưng thật ra đó chỉ là những mảnh thủy tinh.

Không muốn để bụi thủy tinh văng vào mặt, tôi cúi người xuống và chạy từ từ để tránh những đám bụi từ trên trần. Chúng không ngăn bước nổi tôi. Mỗi lúc tôi một đến gần khuôn mặt người đàn bà hơn.

Ramona vẫn tiếp tục lẩn khuất ở đâu đó. Chả lẽ cô ta đã đầu hàng?

Khuôn mặt người đàn bà trong gương giật dậy. Bà ta gật đầu về phía tôi, rồi ra vẻ thờ ơ nhìn sang bên cạnh.

Sức mạnh của cây thánh giá thần đập thẳng tới. Cái linh hồn quỷ ám nằm dưới quyền điều khiển của Beelzebub không được phép tồn tại thêm một giây đồng hồ nào nữa.

Cái chết và sự hủy diệt!

Thêm một lần nữa, vệt mặt ma giật dậy, nhìn như đang muốn cuộn sóng thoát ra khỏi làn gương, nhưng cây thánh giá của tôi mạnh hơn.

Khuôn mặt biến mất.

Nó đã tan biến di, không còn một lực hút ma quái nào có thể tích tụ nó lại, tạo nên hình dáng nữa.

Trên đầu tôi mỗi lúc lại có thêm những ngọn đèn nhỏ vỡ ra. Một dấu hiệu cho thấy một phần quyền lực của Beelzebub đang theo những tấm gương giảm sút.

Đã có ba tấm gương bị hủy diệt.

Còn lại chín!

Tôi nhẩm đếm lại số lượng viên đạn bạc trong khẩu Beretta. Tôi nghĩ đến cây thánh giá bạc và cây dao găm bằng bạc đã được rửa qua nước thánh. Cả chín tấm gương này đều không đủ sức đối kháng lại với pháp thuật của tôi.

Cơ hội rõ ràng đang đứng về phía con người!

Cả chín phần gương còn lại chưa trống vắng. Những màu sắc ma quái vẫn còn trườn qua trái qua phải, cuộn sóng lên trong lòng gương. Những tay chân và những linh hồn nằm dưới quyền điều khiển của Beelzebub không muốn đầu hàng, ngay cả khi một vài đồng minh của chúng đã bị hủy diệt.

Nhưng cuộc chiến nào mà chẳng vậy.

Ngàn đời nay, những kẻ nào liên kết với ma quỷ sẽ phải đứng ở phía hắn ta cho tới giây phút cuối cùng, phải chiến đấu vì hắn, phải chết vì hắn, nhưng đó lại chính là những điều mà đa số những kẻ bán linh hồn cho quỷ dữ không nghĩ đến từ đầu.

Tôi tìm Ramona!

Chín tấm gương còn lại không còn là nỗi nguy hiểm, tôi muốn tìm ra người đàn bà đó. Chẳng phải để giết cô ta. Không, dù đã bị cái Ác quyến rũ, nhưng cô ta là một con người. Ramona không phải cương thi, không phải thành phần của vương quốc quỷ quái kia, ngay cả khi cô ta đã bán linh hồn cho Beelzebub.

Không khí trở lại tĩnh lặng.

Kể cả trên trần phòng, những ngọn đèn nhỏ cũng đã ngưng vỡ. Khuôn mặt cách điệu của Beelzebub bây giờ nhìn như một tác phẩm nghệ thuật dở dang. Nó thiếu từng vệt từng vệt lớn.

Hãy bình tĩnh lại, tỉnh táo lại. Chờ đợi, nghỉ ngơi một đoạn đã, lấy hơi thật sâu!

Tôi đưa cùi tay phải chùi lên trên trán, và cảm nhận thấy một nỗi đau xắc xói, như có một lưỡi cưa nho nhỏ vừa vuốt qua da. Lời giải thích thật đơn giản: tôi đã bị làn bụi kính từ trần phòng phủ xuống mặt mà không nhận thấy. Nó đang nằm trên trán tôi như một lớp bột rất mỏng.

Tôi buông tay xuống.

Cả trên cổ tay cũng đã hiện lên những vết đỏ. Nhưng đây là chuyện không quan trọng, điều quan trọng duy nhất là bây giờ là Ramona.

Cô ta đâu rồi?

Tôi gọi tên người đàn bà.

Tiếng gọi rất lớn, không thể không nghe thấy.. Kể cả những người đứng ở tầng dưới ngôi nhà bây giờ cũng phải nghe rõ.

Tiếng gọi vang vọng qua toàn bộ căn nhà. Vì những bức tường tương đối trống, nên rất nhiều tiếng vọng được sản sinh ra, chúng đuổi theo nhau, đập qua đập lại, rồi dần dần tắt.

Không khí im lặng trở lại.

Ai đang chơi trò ú tim với ai đây? Tôi với cô ta hay cô ta với tôi?

Tôi nhớ lại xem Ramona đã chạy đi theo hướng nào. Lúc đó cô ta chạy thẳng vào những tấm gương, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta giờ vẫn còn ẩn nấp trong góc đó.

Tôi không quen ngôi nhà này. Rất có thể ở đâu đó có những con đường ngầm. Những cửa ngách bất ngờ. Ví dụ như vụ trốn chạy rất đơn giản qua cửa sau, để rồi quay trở lại xuất hiện ở phía khác, rất có thể đằng sau lưng tôi.

Phía sau lưng tôi bây giờ đang là cầu thang.

Nghĩ tới đây, cả sống lưng tôi chợt rớn lạnh. Bây giờ mà có kẻ theo cầu thang từ từ trèo lên trên và tấn công tôi từ sau lưng thì hắn sẽ dễ thành công biết mấy.

Súng lăm lăm trong tay, tôi xoay phắt người lại. Ánh sáng của những cây đèn nhỏ không đủ rọi tới cầu thang. Kể cả bậc thang trên cùng bây giờ cũng nằm trong bóng tối.

Tôi phải đến gần hơn, tôi dùng đèn pin làm hỗ trợ, chiếu xuống cầu thang. Trống vắng.

Trái tim tôi như được cất đi một gánh nặng. Nhưng những câu hỏi và sự lo âu vẫn còn nguyên.

Tất cả đều xoay quanh Ramona. Cô ta không phải là loại người đột ngột biến mất. Rồi đơn giản đầu hàng. Người ta đã rèn luyện cô ta để đạt thành công bằng mọi giá. Một thế lực đen như Beelzebub hoàn toàn không biết đến khái niệm trốn chạy.

Tôi không nhìn thấy người đàn bà đó, nhưng tôi nghe thấy tiếng cô ta. Âm thanh cất lên từ dằng sau lưng tôi, tiếng cười của cô ta nghe thật rùng rợn, vừa mỉa mai chế giễu, vừa tàn nhẫn ác độc. Tôi chờ cho tới khi tiếng cười dứt, rồi tôi mới từ từ quay người lại.

- Đúng, lại đây, Singlair, cứ lại đây. Tao chờ mày ở đây. Tao muốn nhìn thấy mày chết, tao muốn nhìn thấy từng cơn giãy giụa cuối cùng của mày, con chó khốn kiếp!

Khu cầu thang lại ở đằng sau lưng tôi. Tôi nhìn về phía trước. Tôi nhìn về hướng những tấm gương. Và tôi thấy người đàn bà đó. Không phải chỉ một lần, mà là chín bức hình giống nhau. Chuyện không có gì trầm trọng, nếu không có một sự kiện khác khiến trán tôi vã mồ hôi.

Ramona Sanchez mang vũ khí.

Hai bàn tay cô ta bây giờ cầm một khẩu súng máy ngắn nòng!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Điệu Tango Bí Hiểm  - chương 14 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Điệu Tango Bí Hiểm 
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Điệu Tango Bí Hiểm  - chương 14. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.22184920311 sec