Điệu Tango Bí Hiểm Điệu Tango Bí Hiểm  - chương 12

Chương 12Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

CHƯƠNG 12

Đầu hàng có nghĩa là chiến bại!

Đã không biết bao nhiêu lần tôi khắc sâu câu nói đó trong xương tủy. Tôi hoàn toàn không nghĩ đến chuyện thả số phận mình vào móng vuốt của con quái vật đứng trong tường, dù nó có đang siết hai khuỷu tay tôi cứng đến mức nào chăng nữa.

Phải làm một điều gì đó!

Tôi chuyển động, bởi hiện thời tôi còn quay được người và cả hai chân cũng vẫn còn tự do.

Đầu tiên, tôi đạp chân phải ra phía sau, nhưng chỉ chạm vào thành tường cứng. Cảm giác đau dội lên trong gót chân.

Khi dùng chân trái đạp về phía sau, tôi cũng thu kết quả tương tự. Hơn thế nữa, con quái vật hoàn toàn không nghĩ chuyện thả tôi ra. Nó tóm lấy tôi như hai gọng kìm bằng thép. Kể cả xoay lẫn vặn người cũng chẳng được ích gì, hai cánh tay của nó vẫn trơ trơ ra đó.

Tôi lao người về phía trước.

Thân hình tôi tiến được khoảng chừng hai phân, thế rồi lực kéo giữ tôi lại và từ khoảng tường sau lưng lại vang lên tiếng thét và tiếng ngập ngụa kinh hoàng.

Những âm thanh được sinh ra trong một chuồng dã thú. Được trộn vào tiếng tru và tiếng thở hào hển, như đang có một luồng khí nóng thổi lướt qua gáy tôi.

Thế rồi con quái vật kéo giật tôi.

Nhanh và mạnh, đến mức độ tôi không có cơ hội cưỡng lại. Tôi phải tuân theo sức lực quỷ ám đó, cái lực giữ nhất quyết không thả tôi ra.

Lưng tôi cảm nhận bức tường. Nó không mềm ra, cũng không tan, nó vẫn cứng như bình thường, nhưng trong lòng nó bây giờ là một thế lực quái ác, mạnh mẽ, nhắc tôi nhớ đến lực hút của địa ngục.

Chúng muốn có tôi, chúng muốn cài tôi vào trong ngôi nhà quỷ ám này.

Cánh tay bên phải buông tôi ra, để chỉ một tích tắc sau đó, nó giơ cánh tay chặn ngang lấy cổ họng tôi.

Đối thủ có lẽ cho động tác này là chung cuộc.

Nhưng đối với tôi thì không!

Chính nó đã cho tôi một cơ hội. Chính trong tích tắc chi phải của quái vật buông khuỷu tay tôi, bàn tay phải của tôi như tự động trượt vào túi áo, nơi để cây thánh giá bạc. Chưa đầy một giây đồng hồ sau, tôi ra tay, bất chấp cảm giác đau do móng vuốt quái vật đang cào thành những trầy xước trên da cổ mình.

Tôi giật tay phải, giơ cây thánh giá bạc lên cổ mình, dí sát vào chi trước của quái vật.

Một âm thanh khủng khiếp vang lên sau lưng tôi. Một âm thanh không thể miêu tả nổi, như một tiếng thét hoang dã từ thuở hồng hoang, trộn lẫn tiếng đổ vỡ, tiếng cào xé. Tôi đã đánh trúng con quái.

Trúng hồng tâm.

Tôi lao người về phía trước, lảo đảo, muốn ngã, nhưng rồi lại giữ được thăng bằng. Ngay lập tức, người tôi xoay phắt lại.

Tay tôi vẫn cầm chắc cây thánh giá, mắt tôi nhìn những chiến tích nó vừa tạo nên.

Lần này, quầng sáng của ngọn đèn pin đã chĩa chính xác vào mục tiêu cần soi tới. Tôi nhìn rõ những gì đang xẩy ra trong lớp tường. Một nỗi kinh hoàng trần trụi phủ xuống đầu kẻ đối địch với tôi.

Dù là người hay ma, dù đang rình mò gì trong đó, nó đã không kháng cự được trận tấn công của cây thánh giá thần.

Một cái bóng lướt thật nhanh qua khoảng tường. Một con ma độc ác, vốn thầm màu, nhưng bây giờ bị pháp thuật của cây thánh giá choàng một màng phim sáng chói lên trên.

Con ma kháng cự, nó xoay mình, vươn dài hai tay ra và nhào sang trái rồi sang phải, nó vật vã như đã hóa điên, nó tìm cách lẩn tránh quyền uy của "Pháp Thuật Trắng".

"Pháp thuật trắng" xé nát nó ra.

Cái tâm hồn đen tối bị xé tươm ra từng mảnh nhỏ, bung ra bốn phía và lồng lộn cuộn sóng lên như muốn phá nát mảng tường từ bên trong.

Nhưng mảng tường đứng lại.

Không một vết run, không chuyển động, mặc dù trong lòng nó là cả một cơn bão lồng lộn của "Pháp Thuật Đen".

Những khuôn mặt khác thoáng hiện lên rồi vụt tắt. Những vệt mặt ma nát tươm lao vụt qua nhanh như chớp, biến mất, rồi lại hiện về. Trông cảnh tượng như có kẻ điên khùng đang nhanh tay bật rồi tắt nguồn đèn, tần suất bật tắt không đầy một giây đồng hồ.

Tiếng tru rên thảm thiết xộc thẳng vào đầu óc tôi. Nó cắt như một lưỡi dao, rùng rợn như tiếng rít của một lưỡi cưa máy đang kề sát tai tôi, nó là dấu hiệu sống cuối cùng của thực thể trong tường.

Một thoáng sau, mọi việc kết thúc. Quầng sáng của chiếc đèn pin soi vào một khoảng tường hoàn toàn bình thường.

Tôi nhặt đèn pin lên, cùng nó xoay một vòng.

Quầng sáng run rẩy lướt qua thân hình cứng đờ của Gaston Lacre. Rõ ràng là thế lực của ngôi nhà đã muốn bắt tôi chịu chung số phận với người đàn ông này. Một nỗi giận dữ vô biên sôi cháy. Tôi căm thù ngôi nhà này. Tôi chẳng phải chỉ căm thù những bức tường, những trần phòng, những lối đi hoặc những khung cửa sổ đã bị bịt kín, tôi căm thù tất cả những con người có liên quan đến ngôi nhà này, như Ramona cùng cặp bố mẹ đã chết của cô ta.

Đã chết sao...?

Tôi bây giờ không còn tin là họ thật sự đã bỏ mạng. Hai con người đó vẫn còn ẩn náu đâu đó trong ngôi nhà này, để tiếp tục làm sống dậy cái trường dạy khiêu vũ quỷ ám của họ.

Họ cùng đứa con gái muốn trả thù tất cả những con người đã đuổi họ xuống với ma quỷ. Đột ngột, tôi có cái nhìn khác hẳn về những người dân ở ngôi làng thanh bình dưới kia. Rất có thể họ đã không còn một con đường nào khác là hủy diệt đôi vợ chồng quỷ quái đó.

Chúng là người, hay là tà ma, hay là những thực thể sống quái đản đã từ lâu bán linh hồn cho những thế lực khác, đến với những chiều không gian kinh hoàng khác, đến với thế giới của cái Ác, của "Pháp Thuật Đen" và của Tử Thần.

Hiện tôi vẫn còn thời gian để xem xét căn phòng cho kỹ. Thêm một lần nữa, tôi để quầng sáng của chiếc đèn pin săm soi từng mảng tường. Vừa xem xét tôi vừa nghĩ về những gì đã nhìn thấy khi nhảy điệu Tango Số Mệnh. Những bức tường lúc đó vẫn đứng yên, nhưng tôi đã nhìn thấy những cảnh phim chồng chéo lên nhau, nối tiếp nhau, những cảnh phim mờ ảo, nơi những đường nét chưa được vật chất hóa một cách rõ ràng.

Chúng thuộc về một thế giới u ám, nằm ngoài thế giới của chúng ta. Một thế giới của những chiều không gian khác. Địa ngục chỉ là một mảnh đất rất nhỏ trong thế giới đó.

Nó không chỉ chứa địa ngục của thời trung cổ với chảo lửa, khói và những con người la hét, mà còn chứa những thế giới khác, không kém phần u ám và dữ tợn. Từ thế giới của chúng ta cũng có những con đường sang với chiều không gian đó, người ta gọi đó là những cánh cửa chuyển hóa, hay những đường hầm pháp thuật.

Tôi đã không ít lần đi qua chúng để bước sang với những chiều không gian đó. Bây giờ tôi tự hỏi mình liệu căn phòng này với toàn bộ những hồn ma chưa được thực thể hóa có phải là một đường hầm pháp thuật như vậy, hay tôi cần phải chú trọng đến toàn bộ ngôi nhà.

Đó là câu hỏi lớn, mà cây thánh giá thần cũng chẳng thể mang lại lời giải đáp.

Tôi đã thoáng nghĩ đến chuyện kích hoạt cây thánh giá bằng cách niệm thần chú. Nhưng làm như vậy tôi sẽ đạt được những gì?

Đầu tiên, trong gian phòng này sẽ tụ hợp một sức lực rất lớn của "Pháp Thuật Trắng", một sự tập trung ánh sáng, đối lập với bóng tối của những thực thể trong tường.

Nhưng làm như vậy, câu đố bí hiểm sẽ chẳng được giải thích. Vì trong không gian quanh tôi hiện không có những đồng loại vô tội bị nguy hiểm đến tính mạng, nên sử dụng đến pháp thuật tối cao có lẽ sẽ là động tác lạm dụng quyền uy. Tôi bỏ suy nghĩ đó.

Đồng loại ư? Tôi còn một đồng loại khác trong nhà này, nhưng đó là một thực thể chẳng vô tội chút nào: Ramona. Những giây đồng hồ sau, toàn bộ dòng suy nghĩ của tôi xoay quanh cô ta. Ramona có phải là người? Đúng, cô ta là người, cô ta đã hành động và cư xử như một con người.

Chỉ có điều tâm hồn cô ta đã thấm đẫm tư tưởng ma quái. Những thế lực của ngôi nhà này đã dùng cô ta làm công cụ, và ẩn đằng sau thế lực đó chắc còn là cặp bố mẹ đã chết của cô ta với linh hồn ẩn náu trong những bức tường.

Không còn một tiếng động nào nữa, không có tiếng thét, không có tiếng rên rỉ, không có tiếng thỏ than và không có tiếng thì thào. Một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Nhưng tôi không muốn dành trọn những tiếng đồng hồ sau đó cho việc ở lại giữa bốn bức tường này. Ngôi nhà rất lớn. Ở đâu đó phải có cầu thang dẫn lên tầng trên, và ở tầng trên cũng phải có một vài căn phòng khác. Có lẽ lên trên đó tôi sẽ phát hiện ra phòng khiêu vũ thứ hai. Chắc chắn một ngôi nhà được dùng làm trường dạy khiêu vũ phải có nhiều phòng khiêu vũ như vậy.

Tôi xoay người đi, lòng không khỏi mừng vui khi lại nghe thấy những bước chân bình thường của chính mình. Chỉ sau vài bước, tôi đã đến bên cửa ra vào.

Tôi thận trọng kéo nó ra, không muốn gặp bất ngờ thứ hai.

Nhưng có đề phòng cũng vô ích.

Đã có kẻ đứng ngoài cửa, chờ tôi.

Đó là Pierre Piccard!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Điệu Tango Bí Hiểm  - chương 12 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Điệu Tango Bí Hiểm 
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Điệu Tango Bí Hiểm  - chương 12. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.248533964157 sec