Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng SinhCuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh - chương 33

Chương 33: Điện thoạiTải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Sau khi Tề Thâm hết ngày nghỉ, mẹ con Đỗ Nhược theo anh về doanh trại, về phần chuyện Kiều gia sau đó phát triển như thế nào ngẫu nhiên truyền đến trong tai, Đỗ Nhược cũng chỉ cười cho qua mà thôi, chỉ cần không phải Kiều gia ngã, Đỗ Nhược chắc chắn là sẽ không động mí mắt một chút, cô muốn cuộc sống vụn vặt chăm sóc chồng con mà thôi.

"Mẹ... Mẹ... Nhanh chút!" Hạo Hạo đem tay mập vây quanh bên miệng, lớn tiếng thúc giục. Hôm nay ba người bọn bé lần đầu tiên đến trường, làm sao có thể không khẩn trương như vậy? Duyệt Duyệt cùng Tuyên Tuyên đã ở một bên khẩn trương đảo quanh.

"Đã biết ~" Đỗ Nhược vỗ vỗ cái trán, thật sự không muốn để ý ba tiểu ma đầu này. Ba tên nhóc này kể từ khi biết hôm nay sẽ đi đến trường xếp lớp, bị vây trong trạng thái hưng phấn, dùng sức ép buộc ba mẹ bọn chúng, nhất là Đỗ Nhược, muốn lập tức chuẩn bị dụng cụ học tập, đồng phục... Không dứt, sáng sớm hôm nay liền rời giường đã ghé vào đầu giường hai vợ chồng, ầm ĩ gọi dậy, chuẩn bị đến trường.

"Dì buổi sáng tốt lành!" Đỗ Nhược nghe thấy bọn nhóc quy củ chào hỏi, trên mặt không hiện, nhưng thật ra trong lòng hài lòng hừ hừ, coi như ba người bọn bé nhớ được lời dạy của người lớn.

"Chào các con!" Triệu Hiểu Mạn xem tiểu đậu đinh trước mắt mặc đồng phục giống nhau như đúc, không khỏi cảm thấy tâm tình khá hơn nhiều, quả nhiên thấy chuyện tốt đẹp luôn có thể làm cho tâm tình người ta khoái trá, cười khanh khách nhìn mẹ đậu đinh, "Đi thực sớm."

Đỗ Nhược tức giận nhìn tiểu tử kia một cái, ba bé cưng lập tức cảnh giác đứng lại thẳng tắp, làm Đỗ Nhược dở khóc dở cười, "Ba tên nhóc này, sáng sớm liền đem chị cùng ba ba bọn họ từ trên giường đào lên." Đỗ Nhược xoay người vươn ngón tay thon dài vỗ vỗ Tiểu Chính Vũ đang nắm tay Triệu Hiểu Mạn, bởi vì Triệu Hiểu Mạn đi làm, nên cho con học tại nhà trẻ thuộc trường học cô đang dạy, lần này ba bé cưng đi học cũng là trường tiểu học Triệu Hiểu Mạn dạy, cho nên, Triệu Hiểu Mạn chủ động muốn dẫn đường.

"Bọn họ nhất định sẽ..." Giáo viên dẫn ba bé cưng về lớp học, Triệu Hiểu Mạn nhìn đám con nít như cá gặp nước, cười quay đầu nói, nhìn thấy Đỗ Nhược đang hơi hơi nghiêng đầu, ôn nhu nhìn chăm chú vào trong phòng học đứa nhỏ, nhất thời ngừng lại lời nói.

Đỗ Nhược phục hồi tinh thần lại, cười khổ một tiếng, không biết là hướng Triệu Hiểu Mạn giải thích nguyên nhân cô thất thần, hay là đang lầm bầm lầu bầu, "Thật sự thật luyến tiếc ôi..." Không nghĩ tới bản thân mình không biết, bọn nhóc lập tức đã lớn như vậy, thật sự luyến tiếc bọn nhóc lớn lên nhanh như vậy.

Triệu Hiểu Mạn dường như là tràn đầy đồng cảm, cô gật đầu, loại cảm giác mất mát này, cô cũng biết.

☻☻☻

Đỗ Nhược cùng Triệu Hiểu Mạn nói lời từ biệt, liền đi bệnh viện Thượng Kinh. Cô cũng không có nhận người tổ chức chiếu cố an bày, có lẽ là bệnh viện bộ đội cũng không có mong muốn y thuật của Đỗ Nhược có thể có bao nhiêu lợi hại, đối với loại quan hệ này, bọn họ tự nhiên là có thể tránh thoát một kiếp, cũng không có cưỡng cầu nhiều hơn. Bởi vì phẫu thuật thành công cho bạn học nhỏ Ngô, bệnh viện Thượng Kinh nhiều lần mời Đỗ Nhược gia nhập, bất quá Đỗ Nhược cũng không có đáp ứng làm bác sĩ chính thức của bệnh viện, mà là cùng bệnh viện làm ước định, nếu có giải phẫu khó khăn, cô sẽ nhận.

Trừ bỏ Kiều gia ngẫu nhiên còn có một hai con tôm nhỏ giả bộ ngẫu nhiên xuất hiện lắc lư, bất quá rất nhanh đã bị Kiều gia lão gia tử nhanh chóng đi thu thập. Đỗ Nhược cũng không có nghe thấy tiếng gió rằng Kiều Lập Quốc xuống ngựa, bất quá cũng không có cái gì thật ngoài ý muốn, Kiều gia không được việc cũng không đến nỗi bị 16 triệu làm ngã, bĩu môi, Đỗ Nhược không sao cả nhún nhún vai, chỉ cần không đến quấy nhiễu cuộc sống của cô là tốt rồi.

☻☻☻

"Đỗ Nhược, chị cũng vẫn không có tin tức của đội trưởng sao?" Dương Tinh Tinh cau mày, trên mặt tràn đầy lo lắng. Chính là nâng cao bụng còn chưa lộ, đỡ eo, mười phần bộ dáng của phụ nữ có thai, cái trán Triệu Hiểu Mạn quất thẳng tới co giật, mới mấy tháng a, bụng cũng còn không hiện ra, nhưng làm giống mười đủ mười.

Đỗ Nhược lắc đầu, trong giọng nói mang tiếng cười vang lên, làm cho người ta nghe xong thư thái không ít, "Không cần lo lắng, cũng không phải lần đầu tiên." Tề Thâm bọn họ bỏ lại một câu "Có nhiệm vụ", ngay cả quần áo cũng chưa kịp đóng gói, liền vội vã rời khỏi nhà, tính tính đến nay đã cũng hơn một tháng, nói không lo lắng là giả, chính là Dương Tinh Tinh thật vất vả mang thai, không thể sầu lo quá mức, bằng không rất dễ dàng sảy thai.

Dương Tinh Tinh nghe Đỗ Nhược nói xong, mày cau chặt lập tức buông lỏng không ít, cô từ ái vuốt ve đứa nhỏ đến không dễ này, lại nói Dương Khải Thành nhà cô còn không biết đâu, không biết khi biết chồng cô sẽ vui vẻ thành bộ dáng gì nữa.

Triệu Hiểu Mạn buồn cười nhìn Dương Tinh Tinh trong chốc lát nhíu mày, trong chốc lát ngây ngô cười, ít nhiều có Đỗ Nhược ở đây, nếu không cô thật đúng là dỗ Dương Tinh Tinh không được, nửa tháng trước từ khi Dương Tinh Tinh biết được mình mang thai, quả thực liền thiếu chút nữa đem Đỗ Nhược tôn sùng là thần linh, chỉ cần là Đỗ Nhược nói, bọn họ một chữ không thay đổi, hai lời vâng theo thật tốt, cũng không biết khi nào thì mới có thể khôi phục bình thường? Đỗ Nhược cùng Triệu Hiểu Mạn nhìn bộ dáng này đều rất không quen.

Buổi chiều mùa thu, ánh mặt trời ấm áp, một hàng ba người Đỗ Nhược sau khi ăn cơm trưa xong, liền cùng nhau trong viện Tề gia phơi nắng, ba bé cưng dẫn bạn học nhỏ Chính Vũ ở một bên chơi trò đánh giặc, vui quên trời đất.

Đỗ Nhược cùng Triệu Hiểu Mạn trò chuyện câu được câu không, mà Dương Tinh Tinh thì ở một bên ngủ gà ngủ gật.

Đỗ Nhược tức giận nhìn người phụ nữ kia đang câu cá từng chút từng chút, "Để cô ấy ngủ một lát, phải nhất định ở chỗ này ngồi, chẳng lẽ chúng ta còn có thể sau lưng cô ấy làm ra chuyện gì sao?" Bật cười lắc lắc đầu.

"Tinh Tinh nói, trừ Dương Khải Thành nhà cô ra, thì ở bên cạnh chị có cảm giác cực kỳ an toàn." Triệu Hiểu Mạn không khách khí nói, nhớ tới Dương Tinh Tinh trăm phương nghìn kế muốn lên giường Đỗ Nhược, lại thiếu chút nữa bị ba bé cưng liệt vào danh sách cự tuyệt lui tới, không khỏi nở nụ cười ra tiếng, không có biện pháp, thật sự là rất mắc cười.

Hiển nhiên, Đỗ Nhược cũng nghĩ đến, ý cười trong mắt, cô cũng thật vô tội, có được hay không!

Đột nhiên, chuông điện thoại di động Đỗ Nhược vang lên.

Triệu Hiểu Mạn lập tức ngừng tiếng cười, trong khoảng thời gian này, nhất là một tuần gần đây, chuông điện thoại đối với bọn họ phá lệ mẫn cảm, liền lo lắng lỡ mất một cuộc điện thoại của mấy người đàn ông.

Dương Tinh Tinh cũng rất nhanh liền tỉnh lại... Giương mắt nhìn di động kia.

Đỗ Nhược thở một hơi thật dài, nhận điện thoại, chưa kịp lên tiếng.

"Nhược Nhược, là anh, lập tức thu thập đơn giản vài món đồ dùng tắm rửa, quần áo, sẽ có người tới đón em, đừng hỏi cái gì, sau khi đến sẽ nói với em. Đô đô đô..." Âm thanh mệt mỏi của chồng từ đầu điện thoại bên kia truyền tới, làm đáy lòng Đỗ Nhược lộp bộp, không đợi Đỗ Nhược nói được một câu, bên kia đã nhanh chóng dặn dò mọi chuyện, sau đó vội vàng cúp điện thoại.

Đỗ Nhược thu hồi di động, thân thể hành động so với đầu mau hơn, không đợi Dương Tinh Tinh cùng Triệu Hiểu Mạn phản ứng kịp, Đỗ Nhược đã về phòng.

Dương Tinh Tinh cùng Triệu Hiểu Mạn hai mặt nhìn nhau, vội vàng đuổi theo.

"Đỗ Nhược, làm sao vậy?" Triệu Hiểu Mạn gặp Đỗ Nhược ở trong phòng thu thập quần áo, cũng không dám ngăn cản, chính là sốt ruột đặt câu hỏi.

Động tác trên tay Đỗ Nhược không ngừng, nghĩ nghĩ, "Tề Thâm gọi điện thoại đến, nói chị chuẩn bị quần áo, đợi có người trở lại đón chị." Có thể tìm tới mình, trong lòng Đỗ Nhược biết rõ, hẳn là công việc giải phẫu.

Dương Tinh Tinh cùng Triệu Hiểu Mạn cũng không ngốc, rất nhanh hiểu dụng ý trong đó, sắc mặt bỗng dưng trắng bệch, đại khái đã có người xảy ra chuyện, nhưng là ai? Hai người cũng không hy vọng là chồng của mình, là một quân tẩu, nếu ngay cả năng lực thừa nhận điểm ấy đều không có, gặp chút chuyện liền đem chính mình sợ hãi, không xứng với người chồng anh hùng của các cô.

Hai tay Triệu Hiểu Mạn gắt gao nắm thành quả đấm, kiên định cam đoan với Đỗ Nhược, "Em sẽ chiếu cố tốt bọn nhóc."

Dương Tinh Tinh ở một bên gật đầu.

Đỗ Nhược lấy tốc độ nhanh nhất thu thập xong này nọ, vào trong viện, quỳ ngồi chồm hổm trên mặt đất, ánh mắt nhìn thẳng ba bé cưng, "Hạo Hạo Duyệt Duyệt Tuyên Tuyên, mẹ muốn đi ra ngoài vài ngày, các con ở tại chỗ này, giúp mẹ chiếu cố dì Dương đang mang thai bé cưng cùng giữ nhà, có thể chứ?"

Tuyên Tuyên nhíu lông mi nhỏ lại, "Mẹ, mẹ muốn đi đâu? Không thể mang theo chúng con đi sao?"

Hạo Hạo vốn còn đang vì mẹ phó thác nhiệm vụ mà cảm thấy cao hứng, bị Tuyên Tuyên nói như vậy, lập tức lã chã khóc nhìn Đỗ Nhược.

Đỗ Nhược nhìn thấy mắt nhỏ khóc như vậy, không khỏi run lên một cái, là khi nào thì học được a?"Không thể nha, bất quá, mẹ đáp ứng các con mau chóng trở về có được hay không?"

Đang nói chuyện, liền nghe thấy ngoài cửa có tiếng ô tô, đại khái là người tới đón cô đã đến.

Đỗ Nhược vội vàng đứng lên, "Đáp ứng mẹ sao?"

Ba bé cưng cho tới bây giờ đều là áo bông nhỏ tri kỷ của Đỗ Nhược, đại khái các bé cũng ý thức được mẹ nghiêm túc cùng kiên trì, nhất nhất dùng tay bé nhỏ mập mạp vỗ ngực nhỏ, lớn tiếng cam đoan.

"Chúng em sẽ chiếu cố tốt bọn chúng." Triệu Hiểu Mạn đứng sau lưng ba bé cưng.

"Ừ ừ." Đỗ Nhược gật đầu, "Chị sẽ cố hết sức."

Hốc mắt Triệu Hiểu Mạn cùng Dương Tinh Tinh lập tức đỏ, các cô ai cũng không dám cam đoan binh lính có nhu cầu cấp bách cần Đỗ Nhược xuất trướng kia có phải hay không chính là chồng các cô, cho dù Đỗ Nhược hứa hẹn một câu đơn giản, nhưng là, ở phía sau, các cô rất cần phải hứa hẹn như vậy đến chống đỡ các cô không đi nghĩ vớ nghĩ vẩn. Huống chi, phía sau, đội trưởng có thể kêu người đến đón Đỗ Nhược, chứng minh Đỗ Nhược ở phương diện y thuật này nhất định là tốt.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh - chương 33 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh - chương 33. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.26872587204 sec