Cảm Nhiễm ThểCảm Nhiễm Thể - chương 114

Chương 114: Chim sẻ nham hiểmTải chương
Truyện khác > Đô thị
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Edit: _BOSS_ lười

Vào ban ngày ở phòng làm việc, Tống Gia Hào đã nghĩ kỹ mỗi một chi tiết nhỏ về kế hoạch, cũng nghĩ kỹ mỗi một chữ hiện tại muốn nói với Trương Đức Lương.

Lần trước, khi giúp đỡ Lưu Thiên Minh nhét thi thể Dương Không Sơn vào trong tường kép, Tống Gia Hào liền chú ý tới: Chỉ cần khống chế kích cỡ lớn nhỏ của cửa động, đừng có một lần rút ra quá nhiều viên gạch, hai con hành thi bà Trần và Tiền Nghiễm Sinh nhốt ở trong tường kép liền vô phương đi ra.

Không gian bên trong rất hẹp, chúng nó không có năng lực thị giác. Ở tình huống như vậy, làm ra động tác như khom lưng có tốc độ khá là chậm chạp. Chỉ cần duy trì đầy đủ tính cảnh giác, không khó tránh né sự công kích của bọn họ.

Đương nhiên, nếu như là ai đó không biết gì cả đối với chuyện này, vậy thì không giống nhau.

Trương Đức Lương vẫn chưa chú ý tới nụ cười tà ác trong con mắt của Tống Gia Hào.

Hắn lại chẳng chút hoài nghi, gật gù, trong miệng đáp ứng, cuộn lên ống tay áo, đi tới phương hướng cửa động trên vách tường.

Bên trong có tiền.

Rất nhiều người đều yêu thích giấu tiền.

Việc này cũng không cổ quái gì cả, mà là có bản năng không tín nhiệm đối với ngân hàng

Trương Đức Lương cảm thấy, Viện trưởng Tống Gia Hào có khả năng cũng là con quỷ keo kiệt yêu thích giấu đi tiền mặt. Hắn khom lưng đưa tay, ở trong cửa động tối đen như mực tìm kiếm cái gọi là cặp da, lại chẳng tìm thấy gì cả.

Có khả năng là khoảng cách không đủ đi!

Ban nãy Tống viện trưởng chẳng phải đã nói sao, cặp da đặt khá sâu, hắn với không tới.

Nghĩ tới đây, Trương Đức Lương liền thẳng thắn cả người nằm trên mặt đất, vai chặn lại cửa động trên vách tường, nguyên cả cánh tay đều duỗi vào, trong miệng ồn ào: "Tống viện trưởng, ngươi nhét cặp da cũng đủ sâu ah. Ở chỗ nào ah? Ta đến cả góc cặp da đều không sờ được."

Đột nhiên, một luồng sức mạnh khổng lồ tóm chặt lấy cánh tay của Trương Đức Lương.

Hắn sửng sốt, đại não rơi vào trống rỗng.

Lập tức, từ vị trí cổ tay truyền đến đau nhức thủ tan nát cõi lòng.

Bên trong có đồ vật, có một loại đồ vật nào đó biết cắn người.

Động vật?

Vẫn là côn trùng?

Chẳng lẽ là con chuột?

Bóng tối mang theo sự hoảng sợ làm cho người ta khuếch đại vô hạn. Trương Đức Lương theo bản năng rút tay về, lại phát hiện sự thật kinh hoàng, luồng sức mạnh bên trong tường kép đã vững vàng ngăn chặn cánh tay của mình. Không chỉ là một luồng, mà là có mấy luồng sức mạnh đã gắt gao cố định cánh tay. Bất luận mình dùng sức thế nào, cũng vô phương tránh thoát.

"Tống viện trưởng, làm sao, bên trong đến tột cùng là thứ gì? Ah... Nó đang cắn ta, cứu mạng! Cứu mạng ah!"

Nguy hiểm gần trong gang tấc, khiến cho Trương Đức Lương phát hiện sự tình đơn thuần hơn tử vong lại càng khiến cho người ta hoảng sợ.

Hắn liều mạng giãy giụa, dùng hết lực lượng toàn thân để gào thét.

Ngay vào lúc này, hắn bỗng nhiên cảm thấy đỉnh đầu gặp phải va chạm, tiếp đó mắt tối sầm lại, triệt để rơi vào hôn mê.

Trong tay của Tống Gia Hào có cầm một búa sắt, cười gằn đứng ở sau lưng hắn.

Lần này tuy nói không thể xác định có thể đánh chết tươi Trương Đức Lương, lại đủ để cho hắn mất đi năng lực hoạt động và tri giác.

Là bác sĩ, Tống Gia Hào rất rõ ràng điểm yếu trên cơ thể người.

Hắn dùng tốc độ nhanh nhất rút ra viên gạch, mở rộng cửa động trên vách tường. Càng nhiều viên gạch bị rút ra. Xuyên thấu qua ánh đèn trong gian phòng, có thể nhìn thấy bà Trần và Tiền Nghiễm Sinh đang vây quanh cố sức kéo xé cánh tay của Trương Đức Lương ở trong tường kép, miệng lớn nuốt miếng thịt vừa mới xé xuống.

Tống Gia Hào nắm lấy chân của Trương Đức Lương, giống như lần trước xử lý Dương Không Sơn, đem thân thể Trương Đức Lương nhét vào cửa động trên vách tường.

Hai con hành thi bên trong tường kép rất là cao hứng có đồ ăn tự mình đưa tới cửa. Thời điểm như thế này đã không cần giao lưu trong lời nói, chúng nó lôi kéo bả vai của Trương Đức Lương, rất nhanh kéo cả người hắn vào bên trong.

Chỉ một sát na cẳng chân và giầy biến mất ở trong cửa động trên vách tường, Tống Gia Hào liền lập tức cầm lấy viên gạch, cấp tốc lấp lên cửa động trên vách tường.

Động tác của hắn rất nhanh chóng, toàn bộ sự chú ý của bà Trần và Tiền Nghiễm Sinh đều tập trung ở trên người của Trương Đức Lương. Cho đến khi cửa động bị đóng kín một lần nữa, chúng nó cũng gặm hết thịt trên bả vai của Trương Đức Lương, ăn xong nội tạng ấm áp mềm mại.

Tống Gia Hào đem một viên gạch cuối cùng nhét vào khe hở trên vách tường, xoay người co quắp ngồi dưới đất, lau một hồi mồ hôi trên trán, miệng lớn thở hổn hển.

Cách vách tường, phía sau truyền đến tiếng nhai nuốt một làn sóng rồi lại một làn sóng khiến cho người ta tê cả da đầu.

Bà Trần và Tiền Nghiễm Sinh cắn xé miếng thịt có động tĩnh rất lớn, đặc biệt là tại nơi đây, nghe tới phi thường rõ ràng. Một luồng máu tươi chậm rãi chảy ra từ khe hở phần đáy bức tường, phi thường sền sệt, hào quang màu đỏ rực khiến cho người ta hoảng sợ.

Bị ăn một búa, Trương Đức Lương lại cũng không có tỉnh lại.

Đối với hắn mà nói, đây là một chuyện tốt. Chí ít, khi đối mặt tử vong, sẽ không cảm thấy thống khổ.

Tiếng nhai nuốt đáng sợ vẫn kéo dài không ngừng. Ròng rã hơn mười phút, mới dần dần trở nên chậm lại.

Tống Gia Hào ngồi yên ở trên mặt đất, cúi đầu, lặng lẽ nhìn chăm chăm dòng máu chảy qua từ bên chân.

"Thật không nghĩ tới, ta vậy mà biến thành bộ dạng này."

Hắn tự giễu lắc lắc đầu, ngón tay cắm sâu tới tận chân tóc, dùng sức mà nắm chặt.

Cảm giác giết người rất tồi tệ.

Thế nhưng, Trương Đức Lương nhất định phải chết.

Tống Gia Hào chưa từng nghĩ tới mình sẽ giết người.

Đem Trương Đức Lương nhét vào bà Trần và Tiền Nghiễm Sinh, cùng trước đó Dương Không Sơn bị mình cắt đầu lại hoàn toàn bất đồng. Dương Không Sơn là nguồn lây nhiễm cực kỳ nguy hiểm, Trương Hoành Lương là người khỏe mạnh. Hắn chỉ là biết bí mật của mình.

Đều đã đi đến bước này, hối hận và ảo não, thì có ích lợi gì?

Đã vướng mắc rất lâu ở trong sự thống khổ và tự trách, Tống Gia Hào đỡ vách tường rồi đứng lên, thở dài. Loạng chòa loạng choạng đi đến cánh cửa.

Ngay lúc hắn duỗi tay trái tới công tắc nguồn điện trên vách tường, cánh cửa đột nhiên xuất hiện một bóng người không tưởng tượng nổi.

Đội trưởng bảo an Hà Đại Sơn từ trên bậc thang đi xuống, cười hì hì nhìn Tống Gia Hào, biểu cảm đắc ý hưng phấn trên gương mặt, dường như năm đó Colombo phát hiện đại lục mới của châu Mỹ.

...

Trước đây rất lâu rất lâu, Hà Đại Sơn đã nghe được một câu nói đã nói qua: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở đằng sau.

Cẩn thận ngẫm lại, câu nói này thật giống như là thầy tiểu học của mình đã nói.

Vào lúc ấy, Hà Đại Sơn lại căn bản không hiểu ý tứ trong câu nói. Đến khi lớn lên, trải qua nhiều chuyện, mới dần dần hiểu được hàm ý của câu nói này.

Hắn vẫn muốn làm con chim sẻ thông minh nhất, đáng tiếc vẫn không có cơ hội.

Làm bảo an ở trong bệnh viện, có thể tiếp xúc người muôn hình muôn vẻ. Tỷ như người bệnh, tỷ như bác sĩ, tỷ như hộ sĩ, còn có côn đồ như là Thiệu Lão Tam.

Có thể làm đội trưởng bảo an ở nơi ngư long hỗn tạp như bệnh viện, dù rằng chỉ là cấp phó, cũng phải có năng lực vô cùng ưu tú. Ở trình độ rất lớn, cùng với tính cách đạo đức cá nhân lại không có quan hệ, thuần túy chỉ nhìn ngươi có biết đối nhân xử thế hay không.

Mấy tuần trước, Hà Đại Sơn đã biết bà nương Thiệu Lão Tam bị người đánh.

Nói chính xác, hẳn là bị Lưu Thiên Minh tàn nhẫn ra sức đánh một trận.

Nguyên nhân sự tình cũng rất đơn giản. Hà Đại Sơn rất nhanh liền hiểu rõ ngọn nguồn từ trong miệng người khác, biết Lưu Thiên Minh là ra mặt vì một người bệnh nữ, gặp phải đám người bà nương Thiệu Lão Tam trả thù. Kết quả, trả thù không được, bà nương Thiệu Lão Tam còn bị rụng hết răng.

Hà Đại Sơn có thể ngồi trên vị trí phó đội trưởng đội bảo an, nói tới, trong đó cũng có một phần công lao rất lớn của Thiệu Lão Tam. Năm đó, Hà Đại Sơn vẫn là một bảo an tuổi trẻ không có quyền không có thế, cũng từng lòng đầy nhiệt huyết, muốn tranh đấu với thế lực ngầm. Thiệu Lão Tam lại mới vừa tiến vào nghề nghiệp đầu cơ trục lợi có thời gian không lâu, xem như là tân thủ trong đó. Cơ hội phi thường ngẫu nhiên, Hà Đại Sơn tóm lấy Thiệu Lão Tam đăng ký đầu cơ trục lợi, hai người đánh nhau một trận, mũi của Hà Đại Sơn bị đánh ra huyết, mắt phải của Thiệu Lão Tam lại sưng lên hơn một tuần.

Đều nói là không đánh nhau thì không quen biết.

Tại vấn đề này, Thiệu Lão Tam đã hạ thấp tư thái, chủ động hẹn Hà Đại Sơn đi ra ngoài ăn cơm. Ba chén rượu vào bụng, hai người trở thành bằng hữu không chuyện không nói. Nguyên nhân rất đơn giản, lại không phải thâm cừu đại hận ghê gớm gì cả, Hà Đại Sơn và Thiệu Lão Tam cũng đều là người trẻ tuổi đi ra từ trong núi, đến thành phố lớn kiếm tiền. Hầu như là kỳ ngộ tương đồng, thân phận cũng không khác nhau gì cả, vì phải sinh tồn, đương nhiên phải ôm thành đoàn.

Hà Đại Sơn liền trở thành cơ sở ngầm của Thiệu Lão Tam xếp vào bệnh viện. Hắn nắm vững thời gian chính xác phía trên sẽ phái người đi xuống kiểm tra vào lúc nào. Mỗi một lần kiểm tra đột kích, Thiệu Lão Tam đều có thể chạy trốn. Trong bệnh viện mỗi lần phòng ban điều chỉnh chuyên gia tọa chẩn, Thiệu Lão Tam cũng có thể ngay lập tức biết được, tiếp đó rất sớm đi qua xếp hàng, treo đến số vô cùng quý giá.

Thời gian lâu dài, Thiệu Lão Tam kiếm lời rất nhiều tiền. Hắn thuê không ít người, bản thân lại không cần ra mặt, mà là để những người này thay mình làm công, còn kéo theo cả lão bà từ trong nhà, lũng đoạn toàn bộ tài nguyên đăng ký của bệnh viện, cùng nhau kiếm nhiều tiền.

Đương nhiên không thể thiếu tiền trà nước của Hà Đại Sơn. Từ lúc đầu mấy chục, mấy trăm, về sau mấy ngàn, mấy vạn, Hà Đại Sơn túi áo cũng chứa đến mức căng phồng, bóp tiền cũng dày hơn quá khứ nhiều lắm.

Thiệu Lão Tam rất có đầu óc, hắn giúp đỡ Hà Đại Sơn mưu tính tương lai, nói cho hắn biết nên làm sao để tặng quà tặng tiền cho cấp trên, ngày thường nên cho ai chỗ tốt, làm sao lôi kéo quan hệ người chung quanh... Cứ thế, Hà Đại Sơn thăng cấp từng bước một, lên làm phó đội trưởng.

Sau khi bà nương nhà mình bị đánh, Thiệu Lão Tam đi tìm Hà Đại Sơn, muốn thông qua hắn, tìm đến tuyến đường và thời gian tan ca của Lưu Thiên Minh. Tiếp đó ước hẹn càng nhiều người, cố gắng giáo huấn hắn một trận.

Hà Đại Sơn để cho Thiệu Lão Tam mất hẳn ý nghĩ này. Rất trực tiếp nói cho hắn biết, chuyện thế này không làm được. Bởi vì vào lúc ấy, Hà Đại Sơn đã nghe nói, Lưu Thiên Minh có mấy bằng hữu là cảnh sát. Sau đó, tân nhiệm Viện trưởng Tống Gia Hào và Lưu Thiên Minh lại rất thân cận, liền càng không thể động hắn.

Thiệu Lão Tam rất là tức giận đối với chuyện này, cảm thấy Hà Đại Sơn là người được chỗ tốt liền quên đi bằng hữu. Có một lần quan hệ của hai người cũng bởi vậy mà trở mặt.

Hà Đại Sơn chủ động tìm tới Thiệu Lão Tam. Lần này, hắn không phải vì cải thiện quan hệ, mà là muốn đạt được sự trợ giúp của Thiệu Lão Tam.

Tiền tiết kiệm của hắn cũng không nhiều, thực sự không có biện pháp để gom đủ 20 vạn đồng đưa cho Trương Đức Lương. Chỗ thiếu ước chừng tại 15 vạn. Trái lo phải nghĩ, ở trong thành phố này, không ai sẽ trợ giúp mình.

Thiệu Lão Tam đáp ứng rất thoải mái. Đồng thời cũng đề xuất một điều kiện: Hoặc là Hà Đại Sơn tìm đến tuyến đường và thời gian tan ca chính xác của Lưu Thiên Minh, hoặc là Hà Đại Sơn nghe theo sự an bài của mình, chặt xuống một bàn tay hoặc là một bàn chân của Lưu Thiên Minh.

Hà Đại Sơn hàm hàm hồ hồ đáp ứng. Dù sao tiền cũng đã tới tay, hắn căn bản không nguyện ý giúp đỡ Thiệu Lão Tam trả thù. Lúc đó, Hà Đại Sơn nghĩ tới rất đơn giản: Trước tiên cứ dùng số tiền này để đối phó Trương Đức Lương, tiếp đó quyết định bà Trần. Chỉ cần hai người kết hôn, liền có thể đạt được nhà cửa trên danh nghĩa của bà Trần. Lại tiếp đó, gom đủ tiền trả cho Thiệu Lão Tam, liền triệt để chấm dứt chuyện này.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cảm Nhiễm Thể - chương 114 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cảm Nhiễm Thể
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cảm Nhiễm Thể - chương 114. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.251173973083 sec